Tất nhiên tôi vui khi biết đến món tiền thứ tư. Không những vì nhà hảo tâm rõ ràng chỉ hoàn toàn chú trọng đến mục tin Thập Cẩm mà danh chính ngôn thuận vẫn do tôi phụ trách, mà bởi lúc còn bé tôi đã yêu Robin Hood và nay được chứng kiến gần như sát sườn việc có ai đó chìa tay cho những người nhỏ bé nhất, yếu thế nhất trong xã hội, hay được tự nguyện hỗ trợ những người làm việc thiện, không cần tiếng vang dư luận. Đó là mặt tích cực.
Tiếc là ở ban biên tập tôi phải làm chung với những nhân cách đam mê bệnh hoạn, đi đầu là Norbert Kunz. Họ thực sự tin mình ít nhất là Chúa Trời, và họ tạo áp lực kinh khủng để đưa tôi đến với đức tin của họ, đồng nghĩa với việc bắt tôi làm việc gấp nhiều lần với đồng lương như cũ. Cột thư bạn đọc phình ra gấp ba do thêm nhiều người viết, nghĩa là lượng con bệnh tâm thần được phép nêu ra các lý luận điên rồ tăng lên gấp ba - và tôi phải chịu sự hành hạ của những bài viết dở hơi dở hám đó.
Các tin Thập Cẩm còn tra tấn tôi kinh khủng hơn. Sophie Rambuschek ngập đầu trong thùng rác xã hội nặng hàng tấn, uất ức vì nhà hảo tâm nhổ toẹt vào các bài phóng sự hoành tráng của cô. Nhưng lúc này thì không thể đình chỉ mục đó, vì có thể nói Sophie đã trở thành khuôn mặt báo chí của trận mưa tiền. Gương mặt xinh xắn của cô được dùng để quảng cáo cho lớp người thiện tâm mới nổi với thương hiệu Everyday.
Nhưng ai cũng biết rõ rằng người quyên tiền chỉ đọc các tin ngắn, nay đã được mở rộng thành một pháo đài dưới những ánh mắt cú diều của thế lực cạnh tranh. Việc lựa chọn các tin xã hội được dành riêng cho lãnh đạo quyết định. Cứ vài tiếng một lần họ lại chụm đầu trong các cuộc họp dài lê thê để ngẫm nghĩ và tranh cãi, làm cách nào để lay động tâm can nhà hảo tâm và rút ruột tài khoản của ông thêm mười nghìn Euro.
Còn tôi ngồi trong căn phòng bé xíu tối tăm, hiu quạnh để xử lý các tin thập cẩm còn lại - tất cả những gì không phải tin xã hội, nghĩa là chín chín phần trăm những gì chán ngắt, tẻ nhạt xảy ra trên thế giới. Đã thế các đại diện được sổ lồng của một phần trăm còn lại, tức là nhóm những phần tử ủy mị cho đến hung hãn ưa làm từ thiện, viết đầy ứ hộp email của tôi từ sáng đến tối. Đó là những người, xét về lý thuyết, đã từ lâu luôn muốn làm việc thiện nhưng thực tế chẳng có xu nào. Giờ đây họ thấy có cơ may được cùng liếm láp cái bánh từ thiện to tướng và ngỏ lời xin xỏ vài dòng tin trên báo cho những dự án hỗ trợ được thiết kế rất qua quýt tạm bợ. Tôi chuyển ngay những thư đó qua Sophie Rambuschek, cô lại gửi tiếp đến Norbert Kunz, kèm câu hỏi “Ta nên làm gì với đề nghị này?”, từ đó thư từ quay lại địa chỉ tôi với ghi chú “Đề nghị ông Plassek phúc đáp lịch sự!!!”