Về chuyện răng miệng của tôi, nay chỉ còn thiếu mỗi phần kết biên niên sử một cầu răng sứ ở hàm dưới bên trái. Đây là lịch hẹn cuối cùng ở chỗ Rebecca Linsbach, và mục đích của tôi đến đó là một kỳ vọng cao chót vót: Đừng để lịch hẹn cuối cùng ở chỗ cô trở thành lịch hẹn cuối cùng.
Cô y tá lạnh lùng kinh niên có sự chuyển biến nhất định khi đón tiếp tôi cực kỳ nồng thắm, chăm chú nhìn vào mắt tôi và phóng tín hiệu đã nhận ra người quen cũ qua câu cảm thán “Áaaaààà, xin chào ông Plassek”, trong đó chữ Plassek được cô nhấn mạnh tựa như đứng trước George Clooney hay Matt Damon hay Brad Pitt, hay ít nhất cũng phải là Jackie Chan. Lần đầu tiên tôi được phép tận hưởng nghi thức đón người mới nổi tiếng, nghi thức ấy còn được nâng lên nhiều bậc khi cánh cửa mở ra và Rebecca Linsbach tỏa sáng thiên thần. Chúng tôi bắt tay nhau cực kỳ ấm áp, và tôi giữ tay cô khoảng ba giây lâu hơn cần thiết, xét về cương vị bệnh nhân.
“Anh nổi tiếng như cồn sau một nháy mắt”, cô nói.
“Cũng do số phận run rủi thôi mà”, tôi mỉm cười. Chắc cô không rõ vì sao tôi mỉm cười, nhưng cũng cười theo cho đồng thuận. Lẽ ra khi cười xong thì phải có một quãng nghỉ, dẫn đến việc tiếp cận với nội dung chính, nghĩa là cầu răng sứ, và cơ may áp chót để gợi ý tái ngộ sẽ tan tành khói mây. Do đó tôi bắt đầu ngay với cái gọi là câu khơi mào mà tôi cũng chỉ thuộc lòng mấy chữ đầu. Đó là: “Tôi hy vọng không bị chị coi là đường đột, nếu hỏi chị là…” Cho đến chữ là, cô không gây cho tôi cảm giác rằng tôi đường đột, do đó tôi cứ thế hỏi tiếp. “Tôi hy vọng không bị chị coi là đường đột, nếu tôi hỏi chị là, liệu có khi nào chị rảnh để cùng tôi uống cà phê…” Dĩ nhiên tôi cũng có thể nói: “…nếu tôi hỏi chị là, liệu tôi có được phép mời chị đi uống cà phê”, nhưng như thế thì cô có thể cho rằng tôi muốn gì ở cô, nghĩa là tôi toan mua chuộc cô bằng một chầu cà phê, mà điều đó tuyệt đối không đúng, hay ít nhất cô hoàn toàn không nên nghĩ về hướng đó, và phụ nữ thường có thiên hướng nghĩ về hướng đó, tôi biết thừa. Nhưng phần quan trọng nhất còn chưa được nói ra, đó là nêu lý do. “Tôi hy vọng không bị chị coi là đường đột, nếu tôi hỏi chị là, liệu chị có khi nào rảnh để cùng tôi uống cà phê. Vì tôi muốn làm quen chị nhiều hơn”. Không, tất nhiên tôi không nói thế. Nói thế không ổn, vì để đồng ý thì ít nhất cô cũng phải thích làm quen tôi gần bằng mức tôi muốn làm quen cô, và thú thực tôi chẳng tin cô đang ở tâm thế đó. Vậy thì sự thật chẳng có ích gì, tôi phải giở chiến thuật, rốt cục tôi nói, “Tôi hy vọng không bị chị coi là đường đột, nếu tôi hỏi chị là, liệu chị có khi nào rảnh để cùng tôi uống cà phê. Vì tôi muốn trò chuyện với chị đôi câu. Cụ thể là có vài chuyện mà tôi muốn nghe ý kiến chị. Cũng có thể chị còn cho tôi một vài lời khuyên”. Vâng, tôi nói thế. Hy vọng nghe cũng trung tính, trung tính như tia mắt mà tôi bị cô ban cho sau đó, và ánh mắt trung tính là cực kỳ nguy hiểm. Nó phù hợp với những lời phán quyền uy như trong nửa năm tới tôi bận lắm.
Nhưng tôi gặp may. Ánh mắt trung tính của Rebecca từ từ biến thành nụ cười, và cô nói, “Vâng, được chứ! Thậm chí rất tiện. Vì tôi cũng đang có… nói thế nào nhỉ, có chuyện muốn hỏi anh, chuyện hoàn toàn tầm phào, không động chạm gì đến cá nhân anh”.
“Chị cứ động chạm đi, với chị thì tôi đã quen chuyện động chạm rồi mà”, tôi đáp trong tâm trạng rộn rã ngây ngất, nghĩa là cực kỳ bột phát khi nghe câu trả lời búa bổ của cô. Thiếu bột phát thì chẳng bao giờ tôi dám thốt ra một câu lả lơi thô thiển cỡ ấy.
“Ở anh thì tôi cũng không… sợ động chạm”, cô nói. Tôi choáng váng mất một giây, nhưng tiếc thay, cô đã gõ gõ vào một trong những công cụ tra tấn răng, và mãi đến lúc đó tôi mới hiểu hết thông điệp. Nghĩa là cô cũng có khiếu hài hước đấy chứ, thậm chí hài hước đen, nếu được phép nói là đen như răng sâu. Tôi vừa định mon men hỏi một câu dè dặt về thời điểm cuộc tái ngộ được đưa vào tầm ngắm, thì cô nói, “Hôm nay tôi mở phòng khám đến mười tám giờ. Ngay góc phố có tiệm cà phê rất dễ thương, tiệm Margarete, nếu anh đồng ý…”
“Hôm nay? Hôm nay thì hoàn hảo! Mai thì hơi khó, chứ mười tám giờ hôm nay thì lý tưởng”, tôi nói.
“Tốt, vậy là ổn”, cô nói.
Bình thường thì sau những bàn thắng bom tấn như thế, người ta quỳ gối trượt ba chục mét về góc sân, phía các fan đang hò reo như sấm, nhưng tôi giữ bình tĩnh như ngoại lệ duy nhất trong đời và đáp, “Vâng, vậy là ổn”.
Chúng tôi bình thản quay về công vụ. Tôi nằm vị trí đã quen thuộc trên ghế, nhắm nghiền mắt gần như khoái lạc rồi nghĩ, cuộc hẹn đầu tiên của hai chúng tôi, nếu có thể bị cản phá, thì chỉ bởi một thảm họa lớn, ví dụ như cây cầu sứ sụp đổ kinh hoàng và vùi lấp nhiều chiếc răng khôn. Song khả năng ngăn ngừa điều đó thì, có thể nói, nằm trong chính tay cô.