Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Manuel Săm Soi
Manuel Săm Soi

❊ ❊ ❊

Chiều Chủ nhật chúng tôi đi thăm mẹ tôi. Không phải Rebecca và tôi, mà Manuel và tôi. Tôi ngạc nhiên nhất khi nó đi theo, nhưng có thể bản năng gốc bị chôn vùi rất sâu của nó đã cho nó biết là qua đó nó đem lại cho tôi một niềm vui khôn tả, và đối với mẹ tôi đây là một cuộc gặp gỡ rất đặc biệt, dù mẹ tôi chưa nên biết lý do, vì tôi phải nói điều đó với Manuel trước đã. Cuộc đối thoại dẫn đến chuyến đi thăm ấy nghe khá cộc lốc.

“Chủ nhật cháu làm gì?”

“Cháu phải làm gì vào chủ nhật cơ?” Manuel hỏi ngược lại.

“Có việc gì cần làm?” tôi hỏi ngược lần nữa. Dạo này hiếm khi tôi giẫm vào cái bẫy hỏi ngược.

“Cháu chưa rõ. Bác làm gì?”

“Bác đi thăm mẹ bác”.

“À”.

“Cháu thích đi cùng không?”

“Có”.

“Có?”

“Vâng”.

“Thật?”

“Vâng, thật”.

“Vì sao?”

“Vì cháu muốn biết mẹ bác có như bác”.

“Như bác là sao?” tôi hỏi.

“Tức là mẹ bác có uống nhiều bia không,” nó cười.

Chúng tôi đem đến một chậu cây trạng nguyên lá hồng, hai gói cà phê cùng bánh ngọt sô-cô-la khuyến mại. Bà trông khỏe khoắn, ít nhất là tôi nói với mẹ như thế, và thực sự đã có lúc sắc diện bà không hồng hào như hôm nay và má cũng hóp hơn.

“Đây là Manuel ạ”, tôi nói, không đi vào cụ thể. Mẹ tôi là một phụ nữ lịch sự, tinh tế, bà chẳng bao giờ tra vấn tôi bỗng dưng phù phép đâu ra một thằng cu mười bốn tuổi, nó đến đây làm gì, và nói chung nó là ai. Chi tiết cuối thì đằng nào bà cũng rõ rồi. “Chắc chắn cháu là cậu bé đã viết rất cảm động về bạn mình, bà đọc hết rồi”, bà nói và ôm nó. Manuel không thấy ngượng nghịu gì, dù đang ở cao điểm của tuổi dậy thì. Hình ảnh đẹp này khiến tôi cảm động, tôi muốn ghi sâu vào óc, như một dạng album ảnh gia đình.

Mẹ và tôi kể cho nhau nghe một hồi rằng cả hai đều khỏe như lực sĩ, qua đó tôi mới nhận ra rằng tôi tương đối ổn thật, nếu không kể đến chút sầu muộn trong tim - Rebecca vẫn chưa đáp lại tin nhắn của tôi. Mẹ tôi tươi tắn hẳn lên, vì bà luôn cảm nhận thể trạng khỏe mạnh của mình khi thấy mọi người xung quanh khỏe mạnh, nhất là khi tôi khỏe mạnh, vì bà thường nhân đôi kết quả đó lên. Còn Manuel ngồi tư lự bên cạnh, quan sát hai chúng tôi với mối quan tâm rõ rệt mà tôi khó lý giải nổi.

Một lát sau, tất nhiên chúng tôi đi đến đề tài tiền từ thiện và vai trò người ta quy cho tôi.

“Đúng là điên rồ”, tôi nói.

“Không, Geri, mẹ thấy chả có gì điên rồ ở đây cả. Ai đó đã đặt một nhiệm vụ vào tay con”, mẹ tôi nói.

“Sao lại là con?”

“Có lẽ vì con có khả năng đảm đương nhiệm vụ đó”, bà nói.

“Thiếu gì người làm được”.

“Mẹ không chắc lắm”.

“Bà biết người đó là ai không ạ?” Manuel chen vào. Đột nhiên nó có ánh nhìn rất thám tử, giờ thì tôi vỡ lẽ vì sao nó muốn cùng tôi đến đây bằng được. Nhất định là nó hạ quyết tâm khám phá vụ này.

“Người đó là ai ư? Có quan trọng không?” bà hỏi và mỉm cười, nụ cười của một người già thông thái làm ra vẻ mỉm cười vô cớ, tuy biết rõ vì sao mình mỉm cười với vẻ thông thái của một người già.

“Vì bác Geri nhận được một email rất bí hiểm”, Manuel giải thích. Lại lần nữa nó cầm đèn chạy trước ô tô, vì tôi định chốc nữa mới nhắc đến chuyện đó.

“Vâng, ai đó gửi cho con một email, mẹ ạ, và ở đoạn cuối nói bóng gió rất lạ…”

“Cháu có đây. Cháu đã in ra”, Manuel ngắt lời tôi, rút ra một tờ giấy và đưa tôi. Tôi sửng sốt nhận ra thằng bé luôn luôn chuẩn bị mọi thứ rất chỉn chu, có lẽ tôi vẫn nên làm xét nghiệm DNA xem sao. Mẹ tôi đưa kính lên mắt và đọc lướt, miệng vẫn giữ nụ cười thư thái. Bà mấp máy khe khẽ vài chữ: “Kính thưa ông Plassek… phương tiện… chuyển tiếp việc tốt… cảm giác tuyệt diệu… tận hưởng… Bạn đọc trung thành của ông. Tái bút: Mẹ ông nói gì về chuyện này?”

Manuel nheo mắt quan sát, nhưng qua phản ứng của mẹ tôi thì chẳng ai khôn ra thêm chút nào, ít nhất là không hơn Manuel hiện tại.

“Mẹ, mẹ nghĩ gì về thông điệp này?” tôi hỏi.

“Một bạn đọc trung thành, có thiện cảm với con và muốn chia vui với con thôi mà”.

“Và với mẹ”.

“Và với mẹ”.

“Ai vậy?” Manuel hỏi.

“Nếu người ấy muốn lộ diện thì sẽ lộ diện thôi”, bà đánh trống lảng.

“Bác Geri đã viết trả lời và hỏi có muốn nhắn gì cho bà không, nhưng người ấy chưa trả lời” Manuel báo. Tôi khoái nó gọi “bác Geri” quá.

“Thế thì có lẽ người ấy không muốn lộ diện”.

“Và mẹ thực sự không biết đó là ai?” giờ thì cả tôi cũng muốn biết, nhưng chủ yếu nhân danh Manuel đang nhấp nhổm.

“Nếu phải thú thực thì mẹ cũng chẳng muốn biết”, bà nói.

“Sao lại không ạ? Có thể đó là người tặng tiền”, Manuel nói.

“Ừ, có thể. Nhưng bà cũng không muốn biết người tặng tiền ấy là ai”.

“Sao lại không ạ?”

“Vì như thế hay hơn nhiều, cho tất cả chúng ta”, bà đáp.

“Như thế thì cái gì hay hơn nhiều cho tất cả chúng ta ạ?”

“Nếu ta không biết đó là ai”.

“Vì sao không biết lại hay hơn ạ?” Manuel hỏi.

“Vì người đó có thể là bất kỳ ai”, bà đáp.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.