Thứ Năm tôi dậy sớm, nhưng đừng ai bắt tôi nói là vào lúc mấy giờ, vì trong xã hội dân sự có sự khác biệt cực kỳ khủng khiếp về quan niệm thế nào là sớm và muộn.
Seibernigg chắc chắn còn dậy sớm hơn tôi, vì ông ta đã gửi cho tôi một email từ tòa soạn Neuzeit. Một thông báo ngọt ngào vô biên, và tôi ước gì trong tương lai, ít nhất là mỗi tuần một ngày sẽ bắt đầu như hôm nay. Ông viết: Ông Plassek thân mến, xin chúc mừng, bài hay quá! Một phóng sự tốt và cô đọng, rất xúc động. Bài phỏng vấn thực sự là món đỉnh trên bàn tiệc cho người sành ăn, đủ sức lên sân khấu rồi đó! Clara Nemez cũng khen. Ta sẽ cho bài này lên báo ngày mai, thợ nhiếp ảnh đang trên đường đến phố Tabor rồi. Cuối giờ chiều tôi sẽ gửi ông các trang đã biên tập để ông duyệt. Thân, Peter Seibernigg.
Ông này mỗi phút một dễ mến hơn trong mắt tôi. Còn cái điệu bộ của ông ta hôm nếm rượu vang - có lẽ lúc ấy ông buộc phải cường điệu lên một chút, vì hàng trăm cặp mắt của giới chuyên môn dồn vào. Chẳng phải tất cả chúng ta đều có bộ dạng không bình thường khi bị người khác săm soi đó sao, đó cũng là một trong những vấn đề lớn nhất của các chính khách.
Tôi lờ mờ linh cảm hôm nay là một ngày đặc biệt, không chỉ vì vào cuối tiết thu mà nhiệt kế vẫn chỉ hai mươi độ và nắng vàng như mật ong, mà vì tôi thấy sảng khoái bất thường đến phát ngại, và vì, hơn thế nữa, tôi thấy nóng lòng muốn làm một việc gì đó khác hẳn. Riêng chuyện tôi nóng lòng muốn làm một việc gì đó chứ không thụ động quan sát mọi thứ tự nó diễn ra - vốn là sở trường của tôi - đã là bất thường lắm rồi.
Trước tiên tôi dự tính có thể dọn dẹp và làm vệ sinh căn hộ, vệ sinh theo đúng nghĩa, với xà phòng và bàn chải và khăn, thật chuyên nghiệp. Nhưng tủ lạnh cần được ưu tiên, tối thiểu phải có các loại thực phẩm cơ bản như bơ, bia, bánh mì, trứng, hành lá và mấy thứ tương tự. Muốn đi chợ thì dĩ nhiên cần tiền, nói đến tiền thì tôi không nhớ đến ai ngoài Gudrun, và vì thế mà kế hoạch định làm một việc gì đó khác hẳn bị phá sản đôi chút.
Trước khi đến pháp trường mang tên Gudrun, tôi vòng qua chi nhánh nhà băng của mình để tạo cho ngân hàng một cơ hội ngoại lệ, tức là được làm tôi bất ngờ theo nghĩa tích cực. Quả thực, nó đã tận dụng cơ may nhỏ tí xíu đó - tôi biết hôm nay là một ngày đặc biệt mà: tài khoản của tôi có số dư 3.200 Euro, nhuận bút mà Neuzeit trả cho các bài báo về gia đình Payev. Thoạt tiên tôi phải dụi mắt để chắc chắn người ta không đặt nhầm dấu phẩy. Nhưng không, trước tiên là tiền cho bài viết, sau đó thêm khoản 2.500 Euro, được chú thích là “nhuận bút đặc biệt một lần”. Tóm lại là họ đã thưởng tôi hậu hĩnh, thêm vào đó ngoài trời vẫn long lanh nắng vàng.
Không việc gì phải suy nghĩ, tôi sẽ chia sẻ với Manuel may mắn này, và bột phát nghĩ đến một chiếc xe đạp - trước khi nhớ ra rằng xe nó đang đi mới tròn ba tháng tuổi. Rồi thì, rốt cục, tôi dành lời phán quyết tối hậu cho sự nóng lòng muốn làm một việc gì đó khác hẳn và quyết định mua cho chính mình một chiếc xe đạp, để tập đi xe lần nữa, để sau này cùng đạp xe dã ngoại với Manuel, để làm chính cái việc mà một ông bố chính hiệu phải làm từ lâu với thằng con trai chính hiệu của mình.