Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Quà Tặng Của Vợ Chồng Engelbrecht
Quà Tặng Của Vợ Chồng Engelbrecht

❊ ❊ ❊

Các bài phóng sự lên mặt báo trong ba số Neuzeit liền nhau - thứ Hai Zehnerhaus, thứ Ba Sterntalerland, thứ Tư Linke Hand.

Xong việc, tôi lại được thoải mái chốc lát. Thứ Tư tôi dậy khá sớm, lấy xe đạp dưới tầng hầm lên rồi đi lên núi Wilhelminenberg cao bốn trăm mét. Phải nói thêm rằng tôi không đạp xe lên đó, mà đi xe buýt, vì tôi không định trở thành vận động viên đạp xe đường núi chuyên nghiệp. Nhưng lên đến nơi thì tôi thực sự lên xe và thả trôi dốc từ đầu đến cuối phố Johann Staud. Đường khó đi vì hay phải phanh gấp để không lao xuống sông Danube. Về đến nhà tôi kê cao cẳng chân mỏi nhừ và cố không nghĩ ngợi gì, tiếc là chẳng có ai quấy nhiễu cả: Manuel đi tham quan với lớp. Tối thứ Tư tôi chỉ ghé qua quán Zoltan một lát rồi biến.

Thứ Năm - Manuel hẹn gặp bạn sau giờ tập bóng, bây giờ tôi đã thấy thiếu cu cậu - tôi cố thủ ở nhà, không đọc báo, không nghe tin, tắt mọi thứ máy móc điện tử, không bắt điện thoại, và khi những bông tuyết đầu mùa tung tăng bay quanh ngọn đèn đường thì tôi hầu như bị cô lập hoàn toàn với thế giới xung quanh.

Thứ Sáu, có những lúc chính tôi còn không gặp được tôi nữa. Tôi thề với mình sẽ không bao giờ đăng một bài phóng sự xã hội có giá mười nghìn Euro ký tên tôi nữa. Ở tôi, thành tích là con tin của lập trường và áp lực là tử thù của cảm xúc. Nếu cả hai liên hiệp lại thành áp lực thành tích thì tôi không còn là con người mà tôi có thể chịu đựng được về lâu dài, từ hồi tôi còn đi học đã thế rồi. Tiếc rằng chai rưựu mạnh cuối cùng đã vơi một nửa - không, không phải vẫn còn một nửa mà rõ ràng đã vơi mất một nửa.

Một lúc nào đó vào buổi chiều, tiếng chuông cửa lạch xạch lôi tôi ra khỏi cơn quằn quại. Manuel có chìa khóa riêng, nhưng có thể nó đánh mất hoặc để quên. Tôi tuyệt đối không tính đến ai khác xuất hiện.

“Chào ông hàng xóm, tôi không định quấy rầy”, bà Engelbrecht nói. Ông Engelbrecht đứng vai kề vai bên cạnh, làm bộ như cũng chẳng muốn quấy rầy. Trong số tất cả những người mà tôi tuyệt đối không tính đến sự xuất hiện của họ, đôi vợ chồng hàng xóm già Engelbrecht là những người mà tôi ít tính đến nhất.

“Tôi có thể giúp gì cho ông bà được ạ?” tôi toan nói, nhưng không thành. Vì ông bà Engelbrecht đã mấy lần tố tôi gây ồn ào mất trật tự chỉ vì tôi vấp ở cầu thang và sau đó có lẽ bình luận hành động vấp ấy với những lời không nhã nhặn lắm và hình như cũng với giọng không quá khẽ.

“Vâng, gì thế ạ?” tôi hỏi. Không rõ vì sao, hai ông bà nom rất thăng hoa, như hai chủng sinh được chứng kiến Đức Mẹ hiển thánh.

“Ông Plassek, tôi vừa nghe trong mục tin thời sự, và tôi nghĩ, tôi cùng chồng tôi, chúng tôi phải nói ra rằng, chúng tôi phải nói ra một điều mà chúng tôi vẫn suy nghĩ từ lâu, đó là chúng tôi vô cùng khâm phục ông, chúng tôi vừa hạnh phúc vừa tự hào được sống kế bên…”

“Ông bà nghe thấy gì trong mục thời sự ạ?” tôi ngắt lời bà Engelbrecht.

“Về các món tiền từ thiện mới”, bà nói.

Bà ấy nói “các”. Nghĩa là hơn một.

“Hai món tiền từ thiện mới?” tôi hỏi.

“Ba chứ, ba mươi nghìn Euro cả thảy, đúng không, Oskar? Mục thời sự nhấn mạnh chuyện này, ngay trong tin đầu tiên, trước cả vụ khủng bố ở Syria, và ông, ông Plassek, họ nêu rõ tên ông, ca ngợi hết lời các báo cáo của ông đã dẫn đến những món tiền quyên góp mới này”, bà nói.

“Báo cáo nào nhỉ?” tôi hỏi. Bây giờ tôi hỏi ngay cho chính xác.

“Về các cháu bé bị ốm ở Burgenland, về người nghiện ma túy ngoài đường, và… Oskar, ông có nhớ chuyện thứ ba là gì không?”

“Có phải về bác sĩ răng?” tôi hỏi.

“Đúng rồi, các bác sĩ chữa răng thiện nguyện”, bà Engelbrecht reo lên.

“Hay quá, tôi rất vui”, tôi nói. Dĩ nhiên ông bà hàng xóm không thể biết cụ thể tôi vui đến mức nào và vui vì ai.

“Cho nên chúng tôi muốn…”

“Rất hân hạnh, cám ơn ông bà”, tôi nói, hơi quá sớm. Dù thế nào thì qua đó tôi đã thứ lỗi cho họ. Hai người xúc động dạt dào, họ đứng sát bên nhau và trông chẳng đặc trưng chút nào về tình làng nghĩa xóm. Hồi đi tố tôi, tất nhiên họ chưa thể biết rằng một ngày đẹp trời tên tôi được nhắc đến trên mục thời sự quốc tế của đài phát thanh, lại còn được ca ngợi nữa chứ, nói cách khác là bên cạnh họ có một hàng xóm nổi tiếng địa phương, trong một căn nhà tầm tầm mà cư dân chỉ tiếp xúc với nhau theo tiêu chí của bản nội quy chung cư. “Cho nên chúng tôi muốn… có một chút quà nhỏ, vì chẳng gì thì chúng ta cũng sống sát tường nhau…” Ông Engelbrecht rút trong túi ra một gói nhỏ, trao cho tôi. Trông rất có vẻ kẹo bi Mozart, nhưng nhìn kỹ té ra là năm đồng xu vàng, tiền Ducat vàng. “Chúng tôi giữ chúng từ ngót năm chục năm nay, cho một dịp đặc biệt, chúng tôi không bao giờ biết sẽ trao vào tay người nào. Tiếc là chúng tôi không con cái, nghĩa là cũng không có cháu. Nhưng bây giờ chúng tôi biết rồi. Chúng sẽ được nằm yên ấm trong tay ông”.

“Không, tôi không dám nhận đâu”, tôi kháng cự.

“Có chứ, ông phải cầm lấy. Đó là tiền chúng tôi quyên góp, một phần đóng góp nhỏ”, bà nói.

“Chúng tôi không có mười nghìn Euro, nhưng chúng tôi có mấy đồng xu này. Ông sẽ giữ nó cẩn thận. Có thể ông sẽ biến chúng lên gấp bội, bằng những bài báo của ông”, ông chồng nói. Tôi không phải là phù thủy biết biến một đồng vàng thành hai đồng, và cũng không phải đấng cứu tinh Messiah, nhưng để họ thấy vui sướng thì tôi cũng không nên chấp nhặt, và cuối cùng tôi nhận quà. Chúng tôi còn bắt tay nhau chán chê, bà Engelbrecht nhất định phải ôm chầm lấy tôi. Trước khi sự kiện tiến triển đến cao trào uống máu ăn thề, tôi nói, “Rất cảm ơn, tôi sẽ báo ông bà biết người nào được nhận món quà của ông bà, nhưng bây giờ tôi phải…” Đột nhiên tôi cần có thì giờ để suy ngẫm tình cảnh này từ đầu đến cuối. Và tôi sốt ruột mong Manuel về để kể cho nó nghe tất cả các tin tốt lành.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.