Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chào Thân Mến ~ Và Chấm Hết
Chào Thân Mến ~ Và Chấm Hết

❊ ❊ ❊

Về đến nhà là chúng tôi lại phải đương đầu với những chuyện kém vui của nghề báo. Manuel lướt mạng, phân loại thư từ gửi cho tôi. Nó đọc lại trên màn hình laptop là một số độc giả Neuzeit đã vì tôi, “kẻ lừa đảo trong vụ tặng tiền”, mà hủy đặt báo dài hạn. Tuy nhiên đa số tin vào lương tâm xã hội của tôi và chắc chắn rằng tôi không dính gì tới vụ đó.

Tôi gọi điện cho Clara Nemez để hỏi về hiện trạng vụ này. Hôm nay Leute heute lại chăm chỉ khuấy nồi cháo bê bối, tuy không đưa ra chứng cứ nào mới. Everyday tuyên bố trên trang nhất rằng các ông chủ của Plus sẽ kiện tờ báo cạnh tranh hàng triệu Euro vì tội vu khống. Luật sư của Berthold Hille cũng cho biết, với lời lẽ khá chừng mực, rằng họ đang cân nhắc các phương tiện pháp lý chống lại Leute heute. Bản thân Hille vẫn tiếp tục im lặng.

Các đơn vị truyền thông nghiêm túc đưa tin trung lập về vụ đào bới này, nhưng đôi lúc cũng hàm ý giễu cợt. Về vai trò của tờ Neuzeit và cụ thể cá nhân tôi trong loạt tiền từ thiện này thì người ta ít nhiều thẳng thắn thú thực là không biết gì. Có thể nói “Phóng viên Plassek đã biết gì?” là dòng chữ được ưa chuộng nhất bên dưới tấm hình bôi xấu tôi. Ít nhất thì họ nhấn mạnh rằng tôi không sẵn sàng trả lời cuộc phỏng vấn nào, đó là điều hoàn toàn chính xác.

Tôi kể cho Clara chuyến du khảo của chúng tôi vào thế giới của họa sĩ tự kỷ Romana và lập tức được bật đèn xanh cho bài phóng sự.

“Anh có lý. Cứ làm như xưa nay, đó là cái duy nhất mà chúng ta có thể làm hiện tại”, bà nói.

“Bao giờ nên cho chuyện này lên báo?” tôi hỏi. Một sai lầm với hậu quả tai hại, vì Clara chẳng nghĩ được gì khác ngoài “ngay sáng mai, tất nhiên!”

“Không thể được, tôi chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa thôi ư?” tôi nói.

“Anh làm được mà”, Clara đáp, giọng có hơi hướng mệnh lệnh.

“Tất nhiên là mình làm được”, tiếng Manuel oang oang sau lưng tôi. Vậy là tối thiểu hai phiếu rưỡi thuận và một phiếu chống. Tức là chúng tôi làm được.

Khoảng sáu giờ tối người ta gửi lại các trang đã hoàn tất, trên đó hình con cá kiếm lai rái cá có chân báo nổi bật. Manuel thích quá, không cần được yêu cầu đã lấy cho tôi một lon bia từ tủ lạnh để thưởng công. Bài phóng sự của chúng tôi thực sự thành công, như mọi khi Manuel cung cấp một phần lớn dữ kiện được miêu tả cặn kẽ và nóng hổi, tôi thì thu gọn lại. Hai phần ba công việc do ban biên tập của Neuzeit đóng góp, đó là các thông tin hậu trường thú vị về bệnh tự kỷ và cái gọi là hội chứng Savant. Ở đây người ta có thể biết, những người khuyết tật hoặc có những khiếm khuyết trong phát triển từng phần thường có tài năng đặc biệt. Không hề hiếm các nhạc sĩ siêu việt bị mù hay người tự kỷ mang trí nhớ phi thường cùng năng khiếu nghệ thuật đặc biệt.

“Ngay cả khi không còn tiền từ thiện nữa - những câu chuyện của anh luôn gây xúc động mạnh mẽ và làm phong phú cho tờ báo”, Clara khen qua điện thoại.

“Tôi phải cảm ơn anh bạn đồng nghiệp trẻ có chí tiến thủ của tôi, Manuel”, tôi đáp đủ to để cu cậu nghe thấy. Bù lại thì nó tuy không đem bia, song cũng không nhăn mũi khi tôi tự ra tủ lạnh lấy một lon.

“À, còn hai bất ngờ nữa trong hộp thư của bác đấy”, nó nói.

“Bất ngờ loại dữ hả? Thế thì đừng nói ra”.

“Không, nhiều lành hơn dữ”, nó đáp.

“Đó là?”

“Người tự xưng là bạn đọc trung thành, người mà ngoài đời có thể chính là nhà từ thiện - nếu không phải ông Hille - người ấy lại viết cho bác đấy”, nó báo cáo. Rồi đọc to lên:

“Thưa ông Plassek, dĩ nhiên tôi không dám khuyên bảo ông điều gì, nhưng tôi mong ông đừng rời bỏ con đường của mình chỉ vì mấy tin tức vớ vẩn của giới truyền thông. Và do ông có lần hỏi tôi có biết mẹ ông không, và ông có được phép đưa tin gì cho bà không, nên tôi trả lời: Có, tôi biết mẹ ông. Và có, phiền ông nhắn lại cho bà bốn con số theo thứ tự sau đây: 1, 9, 7, 4. Cảm ơn và tạm biệt, bạn đọc trung thành của ông”.

“Chắc ông ta ám chỉ năm 1974” tôi nói.

“Chứ còn gì nữa?” Manuel đáp. Nó không thèm cho phép tôi khôn hơn nó.

“Năm 1974 bác lên bốn”, tôi nhận định.

“Ông ấy không định nói điều đó”.

“Tất nhiên ông ấy không định nói thế”.

“Vậy tại sao bác nói ra?”

“Bác có được phép nói ra điều gì bác muốn không?” tôi hỏi.

“Nhưng nó làm người ta đi lạc đề, khi bác nói điều gì đó hoàn toàn không quan trọng ở thời điểm này”, nó trách tôi.

Chúng tôi nghĩ lung đủ mọi hướng, cho đến khi hiểu ra rằng chỉ có thể giải mã được câu đố nếu mẹ tôi vào cuộc. Và ngay hôm nay chứ không đợi đến mai, theo ý Manuel. Nhưng lần này ý tôi quan trọng hơn.

“Còn tin thứ hai?” tôi hỏi.

“À, tin vớ vẩn”.

“Ai gửi?”

“Bác có muốn biết thật không?” giọng nó chán chường.

“Nói đi nào”.

“Okay, thư của cô bác sĩ chữa răng”.

“Của Rebecca?” Dĩ nhiên tôi không để lộ tí nào tâm trạng xúc động - hoặc gần như không tí nào. “Đưa đây, cô ấy viết gì?”

“Thôi chết, cháu vừa xóa mất rồi”, nó nói.

“Cháu điên à?” Bình thường tôi không phải người nổi đóa bột phát như thế.

“Xin lỗi bác, cháu cứ nghĩ là bác không quan tâm mấy”. Suýt nữa thì tôi dọa bạt tai nó theo kiểu ông bố muộn mằn. “Có thể lấy lại từ trên mạng được không nhỉ?” tôi hỏi. Và mãi lúc đó tôi mới nhận ra mặt nó đỏ bừng và nước mắt giàn giụa vì cố nhịn cười. Tất nhiên nó không xóa thư đó.

“Hài hước quá, Manuel, ha ha ha”.

“Cú này bác hơi bị đứng tim đấy nhỉ”, nó cố rặn ra giữa hai tràng cười.

“Đợi đấy, sẽ có lúc cháu bị đứng tim lần đầu!”

“Cháu sẽ không bao giờ đứng tim”, nó cả quyết. Giờ thì tôi mới có thể mỉm cười trên thế thắng, vì ít nhất ở điểm này chắc chắn tôi là người khôn hơn trong hai chúng tôi.

Thư của Rebecca:

“Hello Gerold, chắc chắn anh không nghe tin nhắn trong hộp thoại, do đó tôi thử qua email vậy. Tôi chỉ định nói là tôi quen anh đủ mức để biết anh không bao giờ tham gia vào một vụ lừa đảo như vậy. Tôi hy vọng việc này không làm anh đau đầu thái quá. Nora, đồng nghiệp của tôi ở Zehnerhaus, anh biết rồi đấy, cô ấy nhờ tôi hỏi anh, liệu chúng tôi có phải gửi lại mười nghìn Euro không. Nếu thế thì dở quá, vì một phần máy móc đã đặt rồi, nhưng biết làm sao. Chờ anh trả lời. Rất hân hạnh được gặp anh. Buổi tối tôi thường rảnh. Chào thân ái, Rebecca”.

Sau khi Manuel đi khỏi và tôi nhấm nháp đủ lâu câu nói hay nhất xưa nay trong thời đại Rebecca - Buổi tối tôi thường rảnh - tôi trả lời.

“Rebecca thân mến…” Tôi đã bắt đấu ngán Hello rồi.

“Rebecca thân mến, món mười nghìn Euro không bao giờ phải trả lại cả, tôi nghĩ thế…” tôi lại xóa ngay tôi nghĩ thế và thay vào đó là ”cứ để tôi lo chuyện đó. Nếu chị không có kế hoạch gì ngày mai, tối thứ Tư, thì tôi rất vui nếu chúng ta gặp nhau…” Tôi bỏ chữ ”chúng ta gặp nhau”, viết lại thành ”được gặp lại”, nghe vô thưởng vô phạt hơn. Thời gian gặp nhau thì phải suy nghĩ lâu hơn. Nếu được tự quyết định thì tôi sẽ chọn chín giờ tối. Giả sử muốn thật chắc chắn để nghe cho nhẹ nhàng, tôi sẽ chọn sáu giờ tối. Vậy nên chọn bảy giờ hay tám giờ? Trong những việc tương tự, tôi rất khó ra quyết định, vì vậy tôi viết: ”Tôi đề nghị thời điểm bảy rưỡi tối. Chị cứ tự chọn một quán nào có không khí thú vị…” Chữ ”không khí thú vị” không hay, do đó tôi viết lại cả câu: ”Chị cứ tìm một nhà hàng nào mà chị thấy dễ chịu. Chào thân mến, Gerold. TB: Tôi rất hân hạnh!” Không, nghe khách sáo quá. Tôi sửa lại:”Chào thân mến, tôi rất vui, Gerold”. Chấm hết.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.