Khoảng một tiếng trước giờ hẹn, tôi gọi điện cho Rebecca để hủy. Tôi cảm thấy không thể ngồi nghe Nora cà kê thuật lại chi tiết vì sao cô có vấn đề, hoặc lái cô qua đề tài khác. Với lại tôi cũng đã uống quá nhiều, quá nhiều hay quá ít, một trong hai. Thậm chí khả năng quá ít còn cao hơn. Dù sao thì Rebecca thất vọng hơn tôi tưởng. “Thật hả, anh không thể đến được ư? Vì sao thế? Anh ốm à? Hay có chuyện gì?” cô hỏi.
“Không, không, chẳng có gì cả, đơn giản chỉ là, hôm nay hoàn toàn không phải ngày hên của tôi”.
“Nhưng có thể sẽ trở thành hên?” cô nói.
“Tôi không tin. Khi một ngày không phải ngày hên thì nó sẽ không đổi, và tối hôm đó lại càng không phải tối hên”.
“Thôi, đến đi, Gerold. Tôi đã mất công khấp khởi chờ đợi”.
“Ôi, thật à? Thực ra tôi cũng thế, từ đầu, thực ra từ mấy tuần rồi”, tôi nói.
“Nora lại còn hủy hẹn nữa chứ. Hai người đều bỏ rơi tôi, thật không đáng yêu tẹo nào”.
“Nora không đến?” tôi hỏi.
“Không, cô ấy đi gặp Ronny, Ronny là… mà thôi, cũng không quan trọng. Cô ấy không đến”.
“Và mặc dù vậy chị vẫn sẽ gặp tôi, ý chị là, hai chúng ta?”
“Tất nhiên, tôi đang đói. Anh không đói à?”
“Có chứ, hơi đói, ừ nhỉ, tôi vừa thấy đói”, tôi nói dối.
“Thấy chưa, Gerold, tự xốc dậy đi nào, và ta gặp nhau như đã thỏa thuận, okay?”
“Okay”.
“Rồi sẽ vui, anh sẽ thấy, ở đó họ làm các món lai rai rất ngon”, cô nói.
Tôi không phải dạng người tỉnh rượu theo mệnh lệnh, nhưng dù sao tôi cũng cảm thấy tương đối sung sức sau khi tắm nước lạnh rồi khoác lên người một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, tuy chưa ủi cho phẳng phiu, mà thực ra đó cũng là chiếc sơ mi duy nhất để đi ra phố - “đi ra phố” không nhất thiết là đến quán Zoltan. Và tôi ơn Chúa cho phép tôi không phải nghĩ trong mấy tiếng đóng hồ tới, ít nhất là không phải liên tục nghĩ đến tương lai của tôi với Manuel hoặc thiếu Manuel.
May thay, trong nhà hàng Jose Antonio cực kỳ tinh tế ấy có quyển thực đơn chi chít hàng trăm món để tôi có thể im lặng hồi lâu nghiên cứu nó, vì trong mấy phút đầu tiếp xúc với Rebecca có thể nói là tôi cấm khẩu hoàn toàn, bởi những gì thị giác của tôi cảm nhận được đã làm tôi tê liệt. Khó có thể diễn tả bằng lời khi một phụ nữ, bình thường trong áo blouse trắng vốn đã có ánh hào quang của sàn diễn thời trang Milan và ngay cả khi bịt khẩu trang vẫn có gương mặt đủ làm trang bìa Vogue trở lên, làm sao tả nổi người phụ nữ ấy vào một buổi tối, khi không một sợi tóc vàng duy nhất nào được phó mặc cho ngẫu nhiên, đã thế còn được ánh nến lung linh luồn vào mơn trớn. Từ ngấn cổ áo thun đen bó sát trở lên là một thứ mạng mắt dày hay đăng ten hay lưới chống muỗi gì đó - có trời biết được, vì tôi không đủ dũng cảm nhìn vào đó lâu - khiến người xem hoàn toàn quên bẵng việc ngừng nín thở. Rồi một lúc nào đó cô rời mắt khỏi thực đơn, nhìn thẳng vào mắt tôi khiến tôi chóng mặt, và nói:
“Tôi chọn món khai vị là cá với rau thập cẩm”.
“Tốt đấy”, tôi đáp. Trong tình trạng hiện tại của tôi, câu trả lời ấy đã là sắc sảo vô cùng. Tài hùng biện của tôi dần dần nâng cao sau vài ly vang. Trước tiên chúng tôi đề cập tới các chủ đề quen thuộc - nhà hàng, món ăn, mùa đông, Giáng Sinh, chút ít công việc, vài vụ răng lợi, đôi dòng báo chí, rất nhiều tiền từ thiện, rất nhiều điều bí ẩn, rất nhiều câu hỏi ngỏ, xã hội, tiền bạc, thế giới tàn lụi, vân vân.
Rồi không khí ngày càng trở nên riêng tư hơn. Bắt đầu với Nora - từ khoảng mười năm nay si mê Ronny một cách bất hạnh mà vẫn không ngừng mổ xẻ nỗi bất hạnh đó, thay vì tra vấn nỗi si mê của mình hay tốt hơn là tra vấn chính Ronny - chúng tôi chuyển sang hình dung của Rebecca về đàn ông. Dù thế nào cũng không phải người đàn ông của tối thứ Bảy gần đây.
“Tại sao không?”
“Vì anh ta có vợ rồi”.
“Cũng là một lý do”.
“Vâng, nhất là khi sáng sớm hôm sau mới biết”.
“Còn tôi thì chị biết luôn từ buổi tối - tôi đã ly dị và do đó còn tự do”, tôi nói. Cô cười. Cô cười rất đẹp, không chỉ vì hàm răng tiết lộ cô là khách hàng tốt nhất của chính mình.
“Tôi thích đàn ông hài hước, như anh”, cô nói. Giá mà cô nói “như thích anh” thì hơn, qua đó cô sẽ coi trọng tính hài hước của tôi hơn, và có lẽ cô sẽ hiểu nghĩa đen từng chữ của tôi, tôi nghĩ bụng.
“Nhất là tôi thích đàn ông không khiến tôi cảm thấy bị gây áp lực”, cô nói tiếp.
“Chị nói áp lực nghĩa là gì?”
“Là họ mong đợi gì đó ở tôi. Là họ nhắm đến mục đích gì đó. Anh biết rồi đó”.
“Vâng, đại khái”, tôi nói.
“Vì có ít đàn ông để tôi có thể cùng đi chơi mà không khiến họ hiểu lầm, không khiến họ tin là có hàm ý gì đó”.
“Tôi hiểu” tôi nói-sai sự thật. Vì thực ra luôn có hàm ý gì đó, còn nếu không thì tất nhiên người ta mong sẽ khẩn trương có gì đó, tôi thì luôn luôn thế, nhất là khi đi với cô, nhưng kệ.
“Đơn giản tôi muốn được là tôi, như chính tôi, không phải cân nhắc từng dấu phẩy”.
“Vâng, tôi cũng thấy thế”, tôi đáp. Ước gì tôi vồ ngay lấy tay cô để cân lên nhắc xuống, nhưng thế thì sẽ bất lợi. Rõ ràng là Rebecca chưa nói đến ý chính.
“Ở tôi thì khá lâu mới nảy sinh cảm xúc”. Vậy thì nghề cô chọn thật là lý tưởng, tôi nghĩ.
“Có rất ít đàn ông đủ nhẫn nại, biết chờ đợi, biết dành đủ thời gian cho tôi như tôi cần”, cô kết thúc dòng suy nghĩ này.
Thôi được, vẫn còn rớt lại chút nguy cơ khi người ta si mê điên cuồng một phụ nữ và cho cô ta đủ thời gian để cảm xúc của cô phát triển, rồi có thể nhiều năm sau mới nhận ra rằng những cảm xúc ấy chẳng chịu phát triển, hay ít nhất không phát triển theo hướng mong muốn. Nhưng trong khoảnh khắc ấy tôi thề với mình sẽ kiên nhẫn. Trong môn chờ đợi thì đằng nào tôi cũng là vô địch thế giới. Không ai biết chịu đựng bằng tôi. Xét về không làm gì cả thì tôi là hoàng đế không vương miện.
Tuy chẳng định bập vào một đề tài, thậm chí còn muốn gạt qua bên, nhưng như người ta vẫn nói rằng trong rượu vang ẩn chứa sự thật, kể cả sự thật khó nghe, đó là lý do tôi thường thích bia hơn. Tóm lại rốt cục chúng tôi nói đến Manuel, và lập tức tôi lờ mờ thấy trầm cảm. Lập tức Rebecca gặng hỏi, và tôi kể cô nghe toàn bộ câu chuyện với Alice và tay người Đức mới xuất đầu lộ diện.
“Thú thực là tôi không muốn lại bị mất một đứa con của tôi lần nữa”, tôi nói.
“Anh sẽ không mất Manuel, nhất định không”, cô đáp.
“Nhưng một người đơn lẻ không thể chống lại một gia đình, tôi biết điều đó, với Florentina đã thế rồi”.
“Sự khác biệt ở đây là ngày đó Florentina còn quá bé. Còn Manuel gần như đã trưởng thành, nó có thể tự quyết định việc giữ liên lạc với ai và dành thời gian của mình cho ai, xét vấn đề như vậy thì chắc chắn anh đang và sẽ là một trong những địa chỉ tốt nhất”, cô khẳng định.
“Chị tin thế?”
“Với lại, sẽ có lúc anh có một gia đình riêng, nhanh hơn anh tưởng”, cô nói. Thế nào mà đúng lúc nói những lời ấy cô đặt tay lên tay tôi, và tôi vội lật ngửa tay mình lên, lòng bàn tay áp lòng bàn tay, để cảm nhận được nhiều hơn.
“Với tôi thì không nhanh thế đâu”, tôi đáp.
“Làm sao anh biết được?”
“Biết chứ. Vì tôi có thói quen chỉ mê người phụ nữ nào cần rất nhiều thời gian cho đến khi cảm xúc của mình phát triển” tôi đáp.
Rebecca cười, nhưng nhìn vành tai đỏ lựng như quả hồng ngâm của cô thì tôi biết thông điệp của mình lần này đã đến đúng địa chỉ và được hiểu khá chính xác.