Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chiến Dịch Quyên Góp Hoàn Toàn Riêng Tư
Chiến Dịch Quyên Góp Hoàn Toàn Riêng Tư

❊ ❊ ❊

Trưa thứ Sáu Angelina của tờ Neuzeit gọi điện báo cho tôi là không có phong bì nào được gửi đến nhà Novotny. Với tôi, rõ ràng loạt tiền từ thiện ẩn danh đã chấm dứt, bất kể vì lý do gì.

Tất nhiên Angelina hỏi nên nói gì với vô số người gọi điện và viết thư về vụ này. Cụ thể cô xin tôi viết trả lời “năm đến mười, tối đa mười lăm” câu hỏi của bạn đọc để cô chuyển tiếp đến họ.

“Không khoái lắm, nhưng tôi sẽ viết”, tôi nói. Đằng nào thì lúc này tôi cũng chẳng có việc gì hay hơn, vậy tôi ngồi vào trước máy tính.

Một trong những câu hỏi vừa gửi đến đề cập trực tiếp đến gia đình Novotny:

“Kính thưa ông Plassek, chúng tôi rất xúc động vì số phận của gia đình có đứa con gái tự kỷ. Tờ báo của ông có thể kêu gọi một chiến dịch quyên tiền nho nhỏ được không, để họ không phải phụ thuộc vào thiện tâm của một người hào phóng nào đó - dù với động cơ cao thượng hay hoàn toàn không cao thượng?”

Không rõ vì sao, đột nhiên tôi nhớ đến năm đồng Ducat vàng của hàng xóm nhà tôi, vợ chồng Engelbrecht, và thậm chí còn nhớ cất ở đâu. Tôi lập tức ra ngân hàng. Trong tài khoản của tôi tổng số tiền nhuận bút là 7.685 Euro, thật đáng kinh ngạc. Tôi chừa lại 35 Euro để ít nhất còn chút số dư. Ngân hàng mua lại mấy đồng Ducat vàng với giá 625 Euro. Vậy là tôi có 8.265 Euro tiền mặt, chỉ còn thiếu 1.735 Euro là tròn con số mười nghìn thần bí. Còn gần một tiếng cho đến khi Manuel về nhà, và tôi biết ngay phải gọi điện cho ai.

“A lô Gudrun, em ổn không?”

“Cảm ơn, chán lắm. Florentina đóng cửa cố thủ trong phòng nó, còn Berthold dạo này không bắt chuyện. Tóm lại: Chẳng ai nói chuyện với em cả”.

“Có chứ, anh đây. Vì anh có một yêu cầu lớn. Em có thể cho anh vay 1.800 Euro không?” Cô phì mạnh một luồng hơi vào điện thoại.

“Anh vui tính nhỉ. Em lấy đâu ra chừng ấy tiền?”

“Okay, 1.735 thôi cũng được. Anh xin em. Anh rất cần số tiền đó. Em sẽ được nhận lại sau vài tuần, chậm nhất vào tháng Giêng, khi anh có việc ở Neuzeit”.

“Anh được Neuzeit tuyển dụng?”

“Đúng thế, vô thời hạn”.

“Tốt quá”, cô nói.

“Anh cũng nghĩ thế. Anh có thể qua ngay nhà em nhận tiền không?”

“Bây giờ?”

“Anh đã bảo rất cần mà”.

“Anh vừa nói bao nhiêu? 1.800?”

“Ừ, 1.800. Hoặc hai nghìn, nếu em không có tiền lẻ. Thế nào cũng được”.

Chắc chắn Manuel đã về nhà trước tôi vài phút.

“Tiền?” nó hỏi.

“Tiếc là không”, tôi đáp. Nó buồn thiu, nhìn tôi như không thể chờ đợi điều kỳ diệu nào ở tôi được nữa. Thực ra người ta đã nhìn tôi như thế khoảng hai chục năm nay, song mãi từ khi có Manuel tôi mới thấy khó chịu với kiểu nhìn đó. Chính vì vậy tôi càng vui khi nghĩ đến điều bất ngờ mà tôi còn phải diễn một lúc nữa.

“Cháu có nhiều bài tập không?” tôi hỏi.

“Vừa phải”.

“Ta đi thăm Romana và mẹ bạn ấy nhé?”

“Bao giờ?”

“Bây giờ” tôi nói.

“Bây giờ?”

“Đúng, bây giờ. Có đi không?”.

“Vâng. Có chứ. Cũng được”. Trông nó có vẻ lưỡng lự.

“Nhưng?” tôi hỏi gặng.

“Nhưng mình đến đó làm gì, biết nói gì với họ?

“Ta có thể cố động viên họ, ta có thể an ủi họ một tí”, tôi nói.

“Bằng cách nào cơ chứ? Bằng cách nói với họ là không có tiền quyên góp? Sẽ chả có tác dụng động viên, chưa kể đằng nào họ cũng đã biết từ trước”.

“Cháu có ý gì hay hơn không?” tôi hỏi.

“Hừm, ít nhất là ta có thể mua lại của Romana một bức tranh, nếu bạn ấy chịu bỏ ra. Cháu có hai mươi Euro. Còn bác?”

Quả bóng nó chuyền sang rất thuận chân sút.

“Bác có mười nghìn Euro”, tôi đáp. Thú thực rằng khi tôi hóa phép ra phong bì tiền dày cộp rồi thả rơi xuống bàn trước cặp mắt trợn ngược của Manuel, tôi thấy mình khá oai phong lẫm liệt, giống Michael Douglas trong phim Wallstreet. Khoảnh khắc khải hoàn thực sự là lúc Manuel, trong cơn phấn khích tột độ, bột phát lao vào vòng tay tôi. Gã Jochen kia sẽ còn phải phấn đấu mệt. Chỉ riêng điều đó đã bõ công đi kiếm mười nghìn.

“Vậy là vẫn có tiền quyên góp?” nó hỏi.

“Không hẳn”.

“Sao cơ, không hẳn là sao?”

“Bác đã góp công đôi chút, bác đã… quyên góp trong giới bạn bè”, tôi trả lời.

“Wow, cháu không biết là bác có bạn giàu như thế”.

“Bác cũng không biết, thật đấy”, tôi đáp.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.