“Hello Gerold, cảm ơn tin nhắn dễ thương của anh hôm qua. Buổi chiều với anh và Julia và Manuel rất vui. Được ở lại với mọi người đến tối chắc vui lắm. Sẽ rút kinh nghiệm. Hy vọng chúng ta sớm gặp lại. Sẽ đi uống cà phê nhé? Thân ái, Rebecca”.
Tiếc rằng Neuzeit chỉ dành cho tôi chưa đầy một tiếng để tận hưởng niềm vui trên giường, dù không phải với Rebecca, nhưng với khởi đầu vô cùng hân hoan của ngày thứ Hai nhờ chiếc điện thoại di động của tôi, cánh chim đưa tin từ Rebecca. Sau đó Clara Nemez gọi đến, và tôi nhấn nhầm phím nhận thay vì phím từ chối như mọi thứ Hai, thế là ngày đẹp trời đổ bể vô phương cứu chữa.
“A lô Gerold, anh đã xem Leute heute chưa?” bà hỏi.
“Chưa, tại sao lại phải xem?” Bà này hỏi vớ vẩn, vì xác suất để tôi tình cờ chiêm ngưỡng một vụ nhật thực không được báo trước còn lớn hơn nhiều.
“Họ đã phát hiện ra người cho tiền”.
“Ai?”
“Nhà hảo tâm ẩn danh”.
“Thật hả? Ai vậy?”
“Berthold Hille”.
“Ai?”
“Berthold Hille”.
“Berthold?”
“Berthold Hille” bà nói. Tôi cố cười, nhưng chuyện tiếu lâm này quá bệnh hoạn ngay cả với tôi.
“Có vẻ như chắc chắn Berthold Hille là nhà từ thiện giấu mặt” bà nhắc lại. Tôi như tê liệt, không nghĩ được gì, ít nhất là trong tầm khả năng chịu đựng được của não tôi. Nghĩa là thoạt tiên tôi choáng váng một cách hoàn toàn có ý thức và thề sẽ rời bỏ trạng thái đó trước khi đến quán Zoltan. Tuy nhiên đoạn đường đến ốc đảo ấy còn xa.
“Anh đến tòa soạn được không?”
“Bao giờ?” tôi hỏi.
“Ngay lập tức thì tốt nhất”.
“Có cấp thiết không?”
“Tôi nghĩ là thực sự cấp thiết”, bà đáp.
Trang nhất của Leute heute gây ấn tượng như giải mã được một trong những câu đố lớn nhất lịch sử hình sự. Tít lớn nhất: ”Nắm toàn bộ thông tin của người được coi là nhà hảo tâm”. Tôi thấy đó là một mâu thuẫn lớn, vì hoặc người ta phỏng đoán ai đó là nhà hảo tâm, hoặc đã nắm hết thông tin về người ấy, hai chuyện không thể song hành, hoặc nếu có thì chỉ tồn tại trong những tờ lá cải tởm lợm như Leute heute. Dưới đầu đề là ảnh Berthold to đùng đang nhếch mép ngạo mạn, tay cầm xì gà. Dĩ nhiên tấm hình rất gây phản cảm, một phần vì khó có cách nào làm cho đỡ phản cảm hơn. Berthold là một trong rất ít khuôn mặt khả dĩ cải thiện bằng một thanh đen in đè lên mắt, tức là làm tăng độ thiện cảm. Song cũng có thể tôi chả khách quan lắm.
Phấn còn lại của trang báo chủ yếu là các vệt chữ in đậm, đập chan chát vào mắt:
Chỉ có trên Leute heute: Hiệu ứng bom tấn trong vụ tặng tiền.
Quà tặng cho người nghèo: Toàn là tiền bẩn.
Kẻ vận động hành lang sắm vai Ông già Noel. Tổ hợp Plus a tòng trong vụ lừa đảo tài chính. Phóng viên Everyday là liên lạc viên (ám chỉ tôi).
Tường thuật chi tiết và hậu trường vụ quyên tiền bê bối: Mời đọc trang 2 đến 8.
Tất nhiên lúc này tôi không đọc chi tiết các bài viết, và cũng không dễ gì lọc ra được vài chi tiết có cơ sở từ đống nhầy nhụa của nỗ lực rẻ tiền câu khách, nhưng các sự việc sau đây thì đã rõ: Berthold Hille quả thực bị truy tố hình sự vì nghi vấn lậu thuế. Trong quá trình điều tra, giới chức phát hiện ra một tài khoản bí mật ở Liechtenstein, và mấy tháng vừa rồi khá nhiều tiền được liên tục lấy ra từ đó, nhiều lần chính xác mười nghìn Euro. Bên cạnh đó nghe đồn còn có vài giao dịch đi kèm các cuộc điện thoại với nội dung cáo buộc giữa Hille và Axel Mittereiner, một thành viên hội đồng quản trị của chuỗi thương mại Plus.
Tóm lại, theo Leute heute, lực lượng điều tra có thể ngửi cả chục cây số ngược gió rằng loạt tiền từ thiện nọ chỉ là âm mưu bẩn thỉu và sản phẩm hạ cấp từ tay các doanh nhân bất lương cùng bè lũ vận động hành lang.
Một kẻ a tòng nữa, như bài báo viết, tên là Gerold Plassek, chồng cũ của vợ nhà tư bản công nghiệp. Để minh họa người ta đã chọn một ảnh chụp tôi trong trận đấu bóng rổ, trên đó tôi đẩy xòe cả mười ngón tay ra trước như định che mặt. Chú thích: Plassek, người được nhầm tưởng là đem lại may mắn - khá kiệm lời trong cuộc trao đổi với phóng viên trưởng Liebknecht.
Còn Berthold nói gì về những lời buộc tội? Đáp lại câu hỏi của Leute heute, người ta thông báo rằng nhà tư bản công nghiệp đang công du ở Dubai và hiện không thể đưa ra ý kiến gì.
Cuối cùng tôi đọc lướt phần bình luận của Liebknecht:
GIẢI THIÊNG. Giống như trong truyện cổ tích: những kẻ nghèo nhất trong lớp người nghèo nhận được tặng phẩm khổng lồ từ một bàn tay vô hình, 10.000 Euro cho người vô gia cư, 10.000 Euro cho trẻ con đường phố, 10.000 Euro cho chỗ này, 10.000 Euro cho chỗ kia. Và một gia đình Chechnya được mơ tiếp giấc mơ thiên đường. Giờ thì truyện cổ tích đã tàn. Một nhà tư bản công nghiệp - đang bị giới chức lần theo dấu vết - không biết vứt đi đâu bao tải tiền bẩn. Một tổ hợp bán sỉ khổng lồ muốn cứu tờ báo miễn phí xập xệ của mình. Vậy người ta làm gì đây? Người ta sáng tác ra Ông già Noel lần nữa. Nhân vật chính trong trò này là một người họ hàng của nhà tư bản công nghiệp, cho đến thời điểm đó còn là một phóng viên vô danh tiểu tốt. Để tránh cho tờ báo miễn phí bị nghi ngờ, người ta chuyển vụ từ thiện đó sang một tờ báo cánh tả. Còn nhiều câu đố chưa được giải mã, còn nhiều chi tiết vẫn bỏ ngỏ, và nguyên tắc suy đoán vô tội trong luật pháp là bất di bất dịch. Nhưng ngay bây giờ đã có quyền rút ra một tổng kết tỉnh táo: cái Thiện lại một lần nữa bị giải thiêng. Tiền thì bẩn. Và tiền thống trị thế giới.