Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tình Hình Khá Lên
Tình Hình Khá Lên

❊ ❊ ❊

Đầu giờ chiều, đối tác cùng văn phòng mặt mũi cau có bước vào và lẳng lặng đặt một gói mỏng bọc giấy báo Everyday lên bàn.

“Gì thế?” tôi hỏi. Rõ ràng quan hệ giữa hai chúng tôi đã thay đổi đôi chút, vì Manuel không đáp lại “Chứ còn gì nữa?” mà “Bác cứ mở ra”.

Một đĩa CD với hình trái đất màu xám trên vỏ. Ban nhạc tên là Efterklang và đĩa tên là Piramida. Tôi nhìn nó dò hỏi.

“Có lần bác hỏi cháu thích loại nhạc gì”, nó nói. Đáng yêu thế chứ.

“Efterklang? Bác chưa nghe tên bao giờ. Tò mò quá. Cho bác mượn nhé?”

“Bác cứ giữ lấy. Cô Julia trả tiền rồi”.

“Ối, cảm ơn, hai cô cháu thật đáng yêu!” Tôi xúc động thực sự, lần thứ hai trong ngày rồi đấy. Ít nhất thì đó cũng là món quà đầu tiên trong đời mà tôi nhận được từ con trai tôi.

“Đầu tiên bác phải nghe bài Apples, sau đó đến bài The Ghost, đó là mấy bài dễ nghe nhất”.

“Bác sẽ làm thế”, tôi hứa và quyết định sẽ thích loại nhạc này, cho dù nó có đấm vào màng nhĩ chăng nữa.

“Cháu có thấy gì đáng chú ý không?” tôi hỏi.

“Có, bác mặc áo len mới”. Mới thì không, nhưng ít nhất thì có màu lam thẫm.

“Và giày cũng tử tế hơn”, Manuel nói. Giày đen, da cứng, kiểu cổ điển, thủ cựu - có thế chứ. Dường như hai chúng tôi đã đi đúng đường, và tôi lạc quan hẳn.

Trong khi Manuel lôi một đống sách trong cặp ra để chúng hưởng không khí trong lành, tôi kể cho nó nghe vụ quyên tiền thứ hai, và lại một lần nữa xuất phát điểm là thông tin do tôi đưa.

“Nhưng chẳng ai biết là bác viết”, nó phàn nàn và thả mông xuống chiếc ghế xoay.

“Tiếc nhỉ, nhưng cũng chẳng ai biết người quyên mười nghìn Euro”.

“Đúng”, nó nói.

“Ngoài ra Everyday sẽ có mỗi tuần một phóng sự xã hội, tức là một câu chuyện về những người có hoàn cảnh khó khăn”.

“Vì sao? Để lại có ai đó quyên góp mười nghìn Euro và tờ báo có cái để đem ra khoe khoang?”

Phải nói là nó cực kỳ thông minh, con trai tôi, tôi nghĩ. Và chẳng bao lâu nó sẽ không còn cái giọng khàn khàn nữa.

“Những phóng sự lớn ấy ít nhất cũng có tên bác bên dưới chứ?” nó hỏi.

Tôi hơi chạnh lòng. “Thường là một nữ đồng nghiệp của bác sẽ làm phóng sự. Bác chỉ thỉnh thoảng, nếu rảnh”.

“Ra thế”, nó nói. Quả là không tệ như tôi tưởng. Tôi đã dự tính một câu đại loại như “Bác thì lúc nào chả rảnh”.

Một hồi lâu, hai chúng tôi ngồi khá thanh thản và làm công việc của mình, dù đó chẳng phải là công việc. Nhưng một lúc nào đó tôi thấy Manuel ngọ nguậy, rõ ràng nó định nói gì đó.

“Thứ Hai cháu phải đi chữa răng”.

“Tội nghiệp quá”, tôi đáp và lạnh cả xương sống. Vì tôi cực sợ chữa răng. Hồi bé nằm mơ tôi còn thấy bác sĩ chữa răng. Cũng từ đó tới giờ tôi chưa bao giờ đến họ lần nữa, và may mắn là họ cũng không bao giờ truy đuổi những kẻ trốn chạy - đó là khía cạnh nhân đạo duy nhất ở họ.

“Cháu sợ chữa răng lắm”, Manuel nói.

“Ờ… cháu chẳng việc gì phải sợ, họ hoàn toàn không làm đau đâu, nhờ kỹ thuật nha khoa hiện đại mà mọi chuyện tốt lên rất nhiều”.

“Cháu không thể đi một mình đến đó”, giọng nó ngậm ngùi.

“Bác hiểu”, tôi đáp. Ngày xưa toàn phải có ai đó đi cùng để đỡ tôi, nếu tôi bị ngất.

“Bác phải đi cùng cháu!” Manuel tuyên bố.

“Bác?” Thằng bé không biết nó nói gì.

“Vâng, bác. Cô Julia không đi được, và cũng chẳng còn ai, vì ai nấy đều làm việc, và cô Julia bảo cháu cứ hỏi bác, chứ hỏi ai bây giờ, mà mẹ thì ở tận châu Phi”. Giờ thì tôi hiểu vì sao bà cô nó định lấy đĩa nhạc mua chuộc tôi.

“Manuel, rất tiếc, lẽ ra bác có thể đi cùng, nhưng bác có lịch hẹn kín từ hai giờ chiều thứ Hai”, tôi nói.

“Tốt quá, cháu xong sớm hơn, vậy cháu đón bác lúc một giờ và ta cùng làm cho xong cái vụ chết tiệt này”, Manuel đáp.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.