Tôi được tiếp đón cuồng nhiệt như Justin Bieber, hừm, không hẳn, như Keith Richards hay Ozzy Osbourne thì đúng hơn, vì có gì đó như sự nể trọng trước tuổi già và những vết đồi mồi, cũng có thể đó là niềm thương hại, vì bộ phận đón tiếp lèo tèo rõ ràng là thế hệ nhà báo măng non, đầy vẻ trẻ tráng tinh khôi. Tất cả ngoan ngoãn xưng tên, đợi đến lượt được bắt tay rồi biến về phòng mình.
“Ông dùng cà phê nhé? Hay trà? Hay nước?” Clara Nemez hỏi, bộ dạng nhấp nhổm.
“Tôi không uống gì, cảm ơn, bà đừng bận tâm”.
“Hay bia?”
Tôi ngẫm nghĩ. “À, vâng, một cốc con thôi”.
“Chúng tôi chỉ có bia chai”.
“Okay, thế thì một chai”. Không nhất thiết phải cạn cả chai. Bà đợi tôi uống xong ngụm đầu.
“Ông Plassek, trưa nay chúng tôi nhận được một món tiền ẩn danh” bà vào đề khá đột ngột.
“Trưa nay?” tôi hỏi. Khi nghe một thông điệp bom tấn, người ta thường không nhìn thấy ngay quả bom.
“Vâng, nhất định người ta trao phong bì này ở quầy lễ tân. Tôi đã hỏi lại, nhưng bà Kunnert không nhớ gì cả. Cuối cùng thì thư được đưa vào ngăn của tôi. Và khi mở ra… ông xem đi”. Bà đưa tôi phong bì. Một phong bì màu trắng, dán nhãn in chữ Kính chuyển đích thân tổng biên tập Clara Nemez. Trong đó là một xấp tiền dày cùng một mẩu cắt từ báo ra.
“Mười nghìn Euro?” tôi hỏi.
“Tinh thế!” bà Nemez nói.
Rồi tôi ngắm bài báo có in nổi bật tên tôi. Đây là một phần các bài về vụ Machmut trong số ra hôm nay, và là đoạn nói về cơ may tái thẩm vụ xét tị nạn do có lỗi về thủ tục. Trong đó hai câu được tô xanh, kèm ba dấu chấm than: trích lời người bảo trợ gia đình Payev: “Gia đình Payev lúc này cần gấp một luật sư giàu kinh nghiệm. Để làm việc đó, tiếc là chúng tôi còn thiếu tiền, nhưng chúng tôi sẽ cố quyên góp từ bạn bè”. “Vậy mười nghìn là dành cho gia đình Payev, để họ kiếm được một luật sư giỏi”, Clara Nemez kết luận. Tôi gật đầu. Trong tôi bắt đầu một thời điểm mà mọi chuyện tiến triển quá mạnh làm tôi ngộp thở. Tôi phải xin bà chai bia nữa.
“Tôi đề nghị ta nên uống một ly vang nổ, tôi cũng thấy cần rồi”, bà nói. Càng tốt. Ngay từ đầu trông Clara Nemez đã có vẻ là một người khoái hội hè chan hòa. “Chắc chắn là đoạn tiếp diễn của loạt tiền hảo tâm”, bà nói.
“Chắc chắn”, tôi đáp.
“Ta hãy nâng cốc chúc điều đó”.
“Vâng”.
“Cứ như là nhà hảo tâm cùng ông chuyển sang báo khác vậy. Ông là người đem lại may mắn cho chúng tôi, ông Plassek”. Bà cười khi nói câu đó, có nghĩa bà cho đó là sự tình cờ. Tôi không thể nói vì sao, nhưng tôi thấy người thư thái nhẹ bỗng. “Cũng có nghĩa rằng người ta đã buộc tội nhầm Everyday là tự tạo ra vụ quyên tiền”, Clara Nemez kết luận.
“Trừ phi tiền này là của bên Plus để lái mọi nghi ngờ sang hướng khác”, tôi nói. Nhưng thực ra không thể thế, vì chẳng bao giờ họ chọn ra một vụ tị nạn mà chính họ trước đó đã từ chối vì lý do chính trị.
“Dù thế nào chăng nữa, chúng ta phải quyết định sẽ làm gì bây giờ”, bà nói. Chúng tôi nhanh chóng đồng thuận trong một việc. Có lẽ Manuel và tôi là những người duy nhất biết nơi cư trú của gia đình Payev, nên chúng tôi sẽ phải đảm nhận vụ chuyển số tiến mười nghìn Euro đó cho họ hay cho vợ chồng mục sư. Liên quan tới vụ này, tôi được nghe luôn một tin vui nữa. Phòng luật sư Reichert chuyên đảm nhận các vụ tị nạn đã đánh tiếng trên NeuzeitOnline là họ muốn nhận vụ này, thậm chí nếu cần sẽ làm miễn phí, có lẽ thay vì tiền họ muốn được giới truyền thông tung hô. Người ta chỉ còn đợi nhà chức trách bảo đảm hoãn kế hoạch trục xuất. Do vụ này làm dậy sóng dư luận ở Áo nên chắc chắn có thể dự tính rằng nhà chức trách sẽ hoãn và nhà Payev chóng được rời nơi ẩn náu. Tôi nóng lòng muốn báo cho Manuel tin vui ấy.
“Và chúng ta xử trí ra sao với vụ quyên tiền ẩn danh này?” Clara Nemez hỏi. Tôi rất quý bà vì đã kéo tôi cùng vào câu hỏi.
“Theo tôi, ta không nên làm ầm ĩ quá đáng xung quanh chuyện này”, tôi nói. Cũng phải nói thêm rằng tôi tránh xa những trò ầm ĩ, xa cả những trò khe khẽ, thực ra là chẳng thích trò gì, vì xét cho cùng thì tôi là một người ghét báo từ trong bụng mẹ, với quan điểm: mọi thứ trên đời thế nào thì vẫn thế, bất kể người ta khoe nó ra hay giữ trong lòng.
“Nhưng ta không thể lờ tịt vụ này đi. Vì chúng ta có trách nhiệm với nhà hảo tâm, để người ấy biết tiền của mình đã đến đúng chỗ cần thiết. Với lại, không thì chủ báo cắt đầu tôi chứ không đùa”, bà nói.
“Tốt nhất là đưa một tin ngắn, súc tích và trung lập, đừng gây hiệu ứng quá mạnh, không ở trang nhất mà đâu đó ở giữa, hết vở, hạ màn, vỗ tay”, tôi nói.
“Ông có hình dung được thế không?” bà hỏi.
“Có, tôi hình dung rất rõ”, tôi đáp.
“Tốt. Vậy thì ông viết tin đó cho báo?”
“Tôi?” Có sự hiểu lầm không nhỏ.
“Đó là bài của ông, ông Plassek. Có được món tiền là nhờ ông”, bà nói. Nghe lạ tai. Tôi không quen có chuyện gì đó tốt đẹp nhờ tôi.
“Okay, bốn, năm câu - tôi không cần hơn”, tôi nói. Và bà rót cho tôi một ly vang nổ nữa.