Tôi chỉ đường cho Clara Nemez đến tiệm cà phê Ritter trên phố Ottakring, hồi trẻ tôi hay trốn học đến đó chơi billard một mình. Bà chào tôi thân mật với “Cứ gọi tôi là Clara” và chìa tay ra bắt.
“Chào Clara, tôi là Gerold, bạn bè vẫn gọi là Geri”, tôi đáp. Rồi tôi gọi vang trắng pha si rô cùng nước khoáng, không muốn Clara thấy mình toàn uống bia.
“Chắc nhà hảo tâm đã mê anh rồi đó”, bà nói ngay và khá bình thản, dĩ nhiên là bà dễ bình thản. Tôi kể cho bà chi tiết các món tiền tặng ở Everyday tiến triển ra sao, và chỉ các tin thời sự thập cẩm của tôi là điểm xuất phát.
“Thế thì tôi không nghi ngờ gì nữa, đúng là cá nhân anh đóng vai trò tiên quyết ngay từ đầu. Người tặng tiền chỉ chú ý đến bài của anh thôi, Gerold, anh chứ không ai khác. Anh phải rõ điều đó, tất cả chúng ta phải rõ điều đó”.
“Okay”, tôi nói. Giờ thì tôi phải gọi bia. Vang trắng chua và xót ruột lắm, nhất là đi đôi với các thông tin trên.
“Anh không vui chút nào sao?”
“Tại sao tôi phải vui?” tôi hỏi. Câu hỏi đó như của Manuel, à, không, Manuel sẽ hỏi: “Tại sao cháu không nên vui?” nhưng vẫn ám chỉ ý ấy.
“Vì đẳng cấp nhà báo của anh được nâng cao rõ rệt chẳng hạn, vì tờ Neuzeit chẳng mấy chốc không đủ tiền trả anh nữa”. Bà mỉm cười để tôi biết là có chút giễu cợt trong đó, vì bà biết rằng tôi đâu có thèm để ý đến đẳng cấp này nọ. “Anh không cần tiền hay sao?” bà hỏi và nhìn chằm chằm cái áo khoác len xám của tôi, không tế nhị cho lắm.
“Có chứ, nhưng một món quà của nhà hảo tâm ẩn danh thì tôi còn thích hơn”, tôi đáp.
“Anh sẽ nổi tiếng” bà bồi thêm.
“Quá tuyệt” tôi lẩm bẩm.
“Rồi ai cũng biết anh. Người ta sẽ viết về anh. Tất cả đều tò mò tìm lý do hiện tượng quyên tiền mang tên Plassek”.
“Có gì đâu mà hiện tượng, tôi hoàn toàn xa lánh chuyện đó” tôi nói.
“Anh sẽ khá đơn độc với quan điểm ấy”, bà cảnh báo. Một quãng lặng nhỏ. Clara nhìn tôi từ đầu đến chân, chăm chú một cách khó hiểu, rồi lại nhìn từ chân lên đầu, như định tìm bằng được một thứ gì đó chẳng hề có trong con người tôi. Cuối cùng thì bà không kìm được và hỏi, “Vậy thì ta nên khoa trương đến mức nào?”
“Gì?” tôi hỏi lại cho chắc.
“Anh”, bà đáp. Tôi nhắm mắt một thoáng, ước gì mình tàng hình. Nhưng phép màu không xảy ra. Khi mở mắt ra, tôi thấy bà vẫn đang nhìn tôi với vẻ hân hoan như cũ.
“Có nhất thiết thế không?” tôi hỏi.
“Có, có chứ, nếu tôi muốn giữ ghế của tôi. Tôi sẽ mất việc ngay, nếu không phải Neuzeit mà báo khác viết rằng nhà hảo tâm vĩ đại chỉ dựa vào các bài báo hay ghi chép của một ông Plassek nào đó. Gerold, chừng nào các báo biết về món tiền mới là họ viết thế ngay, tất cả các báo! Tức là ta phải lăng xê vụ này! Hay anh định đọc tin này đầu tiên trên Everyday?” Tất nhiên là tôi đầu hàng trước luận cứ búa tạ này.
“Okay, ai làm?”
“Tôi”, bà nói.
“Nhưng xin chị viết khiêm nhường như có thể nhé”.
“Xin hứa”.
“Okay”, tôi nói, để chấm dứt chủ đề bực mình này. Nhưng bà ta vẫn nhìn tôi như có vẻ còn mong đợi điều gì. “Còn gì nữa không ạ?” tôi hỏi.
“Còn. Chúng tôi cần vài dòng tiểu sử của anh, vài dòng thôi mà. Anh có thể tiết lộ trong năm dòng anh là ai, làm gì, thích gì?”
“Tôi là ai và tôi thích gì?”
Tôi thở dài. Làm sao năm dòng có khả năng kể ra hết những gì mà tôi không làm được trong bốn mươi ba năm. Nhưng Clara là một người khả ái và chân thành, còn tôi ít nhất cũng muốn cố gắng.