Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Món Khó Nuốt
Món Khó Nuốt

❊ ❊ ❊

Thứ Tư tôi đón Manuel ở trường, lần này vào lúc tôi đã tỉnh táo, tức là không trước, mà sau giờ học. Tôi đã gửi tin nhắn, báo trước một chuyện bất ngờ.

“Cháu để xe đạp lại đây, ta đi ăn khoai tây chiên với tương cà và mayonnaise”, tôi nói. Nghe xong, nó tỏ vẻ hơi thất vọng, chắc nó tưởng đó chính là chuyện bất ngờ. Tôi ăn khoai chiên, vì hôm nay cũng chưa ăn sáng, trong lúc nó chiến đấu với một tô salad và bánh mì kẹp nhân chay như-cô-Julia-khen-là-có-1-0-2, mặc dù thằng bé đang tuổi ăn tuổi lớn. Đành chịu vậy, hình như ăn uống kiểu này thì trẻ con cũng vẫn lớn.

Trong một khoảnh khắc mà biên kịch gọi là cao trào, tôi rút chiếc phong bì trắng trong túi - tôi đã chuẩn bị cẩn thận để vài tờ tiền thò ra - và quẳng ra bàn với vẻ mặt cực kỳ phớt đời, “Cho Machi đấy”. Tôi tự cảm thấy mình lúc đó như Jamie Foxx trong phim Django Unchained của Quentin Tarantino, chỉ khác tí chút là tôi không phải tay da đen săn đầu người ở miền Nam nước Mỹ. Dù vậy, hiệu quả vẫn quá sức tưởng tượng: Mắt Manuel trợn lên, đạt độ lớn kỷ lục kể từ khi chúng tôi đồng hành.

Rồi tôi giải thích cho nó các chi tiết cụ thể liên quan đến món tiền cũng như tiến triển lạc quan của vụ Payev. Tôi cũng cầm theo mấy số nhật báo hôm nay, và chúng tôi cùng lướt qua các bài báo về chủ đề của chúng tôi. Đa số các báo chủ yếu tập trung vào sự kiện nhà hảo tâm ẩn danh tái xuất và dành nhiều chỗ để tường thuật tỉ mỉ về loạt tiền. Một số bài nêu đích danh tôi, khinh khỉnh chua thêm đó là một cựu phóng viên bị Everyday đá đít. May mà không một dòng nào nêu ra mối liên quan giữa tôi cùng loạt tiền quyên góp đó, và cho đến giờ cả Manuel cũng không nói gì, nó hoàn toàn tập trung vào Machmut và thư bạn đọc.

Cũng phải nói thêm là Everyday tận dụng món tiền thứ sáu để tổng tấn công mãnh liệt các cơ quan truyền thông thóa mạ và tiên đoán ngày tận số về tài chính của tờ báo cạnh tranh, Leute heute, trong các vụ kiện cáo truyền thông sắp tới.

Tôi rất vừa lòng với thái độ cực kỳ điềm tĩnh của Neuzeit trước vụ quyên góp và để cho sự việc tự lên tiếng. Qua đó, theo tôi đánh giá, người ta đạt được hiệu quả mạnh mẽ hơn nhiều và hợp với tính chất ẩn danh của việc thiện.

Sau đó chúng tôi lên tuyến tàu điện 38 và xe buýt 35A đến gia đình mục sư ở Neustift. Thật mãn nguyện được chứng kiến hai thằng bé ôm chầm lấy nhau và bố mẹ Machmut dần thoát khỏi nơi trú ẩn, ít nhất là theo bề ngoài, với nét mặt thanh thản cùng nụ cười đầy tin tưởng dành cho chúng tôi.

“Ông là một người vô cùng nhân hậu”, vợ ông mục sư nói khi tôi trao cho bà phong bì tiền.

“Bà nhầm rồi. Lẽ ra tôi giữ mười nghìn Euro này cho mình mới phải, tiếc là báo nào cũng tiết lộ tên người nhận tiền mất rồi”, tôi đáp. Tôi buộc phải nói thế, vì mắt tôi đã ngân ngấn nước. Tôi ghét những cảnh ủy mị, nếu chính tôi là đối tượng. Vì lý do nào đó mà người ta không sao cưỡng lại được.

Món quà - có lẽ còn lớn hơn - đó là tin gia đình Payev có lẽ sáng mai được trở về nhà, vì thời hạn tái thẩm định đơn xin tị nạn của họ chính thức bắt đầu, đồng nghĩa với việc vào thứ Năm tới Machi được tham gia tập huấn bóng rổ.

“À, cháu cũng phải đi học trở lại đấy nhé”, tôi nhắc nó, cốt để phanh nhẹ niềm phấn khích.

Sau đó, như lời cảm ơn nhẹ nhàng cho công tác chuyển tiền, chúng tôi bị ép ăn Manti, một món do bà Payev nấu, nghe nói theo công thức Chechnya. Đoán theo vị thì đó là mì gói trong mì và lại nhồi vào trong mì, theo nguyên tắc búp bê Matryoshka. Giờ thì tôi hiểu vì sao gia đình họ thà chết chứ không chịu quay về Caucasus. Vả lại bụng tôi còn đầy ứ khoai chiên mỡ màng. Bù lại, sau đó ông mục sư đem rượu lê tự nấu ra mời.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.