Vài câu về trận đấu: đầy kịch tính, lượng adrenaline xổ ra phải đủ cho cả năm, và thần kinh căng như dây cáp treo. Sau hiệp đầu Torpedo 15 dẫn điểm, hiệp hai Union CS thắng, hiệp ba lại thua Torpedo 15, hiệp bốn Union CS dẫn - và luật chơi không cho phép có hiệp năm. Kết quả là tỉ số 105:98 nghiêng về đối thủ của Manuel và Machi, nhưng không sao cả, vì Union CS lẽ ra phải trội hơn mười một điểm để đoạt chức vô địch. Thế là Torpedo 15 tuy thua song vẫn trở thành vô địch giải mùa Thu, và không cầu thủ nào phải cúi đầu rời sân.
Với tất cả tinh thần khiêm tốn của một người bố, tôi vẫn phải nói rằng con trai tôi đã chơi một trận sấm sét. Đôi khi người ta tưởng nó lấy nhựa dính bóng vào tay, vì nó chỉ rời quả bóng khi nó chui vào rổ. Ý tôi là quả bóng vào rổ, chứ Manuel đứng dưới sàn. Thằng cu Machmut nhanh như cắt, liên tục vuột khỏi vòng cản phá của đối phương. Nó bị chơi ác mấy lần và báo thù bằng một loạt các quả phạt, chưa kể đến những cú ghi điểm ngỡ ngàng từ xa.
98 điểm cho Torpedo 15 - đối với tôi cũng là hơn năm chục lần nhảy dựng lên, hơn thế nữa, nhảy lên cùng Rebecca, dĩ nhiên cũng nhảy lên cùng Julia, nhưng nhảy lên cùng Julia không giống như nhảy lên cùng Rebecca - đó là một trong những bài học lớn từ trận đấu này. Vì khi ta hơn năm chục lần nhảy dựng lên với một cô gái mà ta si mê từ trước thì từ đó trở đi ta đã gắn bó keo sơn về tình cảm với nàng và thực ra đã đặt nền móng cho quan hệ đôi lứa lâu dài, tôi tin là thế. Không có gì được chia sẻ giữa hai người thắm thiết hơn là niềm hân hoan.
“Rất tiếc là bây giờ tôi phải chia tay”, lát sau Rebecca cự lại. Đúng rồi, cô đang đợi một cuộc hẹn hoàn toàn vớ vẩn, hoàn toàn không cần thiết, và cô không thể hoàn toàn gạt nó ra khỏi tâm trí như tôi. Một sự cụt hứng không hề nhỏ đối với tôi, nhưng tôi cảm thấy hôm nay mọi sự sẽ không hẳn xuôi chèo mát mái cho gã-trai-tối-thứ-Bảy nọ, tạm thời tôi phải hài lòng với kết quả đó vậy.