Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Clara Lúng Túng, Neuzeit Gặp Nạn
Clara Lúng Túng, Neuzeit Gặp Nạn

❊ ❊ ❊

“Gerold, tất nhiên việc đầu tiên tôi phải hỏi anh là… Xin anh đừng giận, nhưng ta nên… đơn giản là ta phải giải quyết chuyện này…” Clara ngập ngừng.

“Ý chị là, có phải tôi…? Không, tôi không biết chút xíu gì trong chuyện này, chị phải tin tôi,” tôi nói.

“Cảm ơn”, bà lẩm bẩm. Trông bà khá kiệt quệ, tôi cho là bà nên làm ngay một ngụm rượu mạnh, nhưng chuyện đó thì bà phải tự biết. Thứ tôi đang cần lúc này thì khó lòng rót vào một cốc vại bình thường được.

“Tôi chưa từng chuyện trò với Berthold. Tiền của ông ta từ đâu ra, ông ta lỗ lãi ra sao, cất tiền ở đâu, dùng nó làm gì - chưa bao giờ khiến tôi quan tâm. Tiền chưa bao giờ khiến tôi quan tâm. Berthold chưa bao giờ khiến tôi quan tâm. Ông ta sống ở một thế giới khác, cái thế giới mà tôi kinh tởm. Rất tiếc là ông ta sống ở đó với vợ cũ của tôi. Và với Florentina. Tôi đã kể chị nghe về Florentina chưa nhỉ? Con bé của tôi. Mà nó cũng chẳng bé bỏng gì nữa…” Tôi nên im đi thì hơn, vì tôi nhận thấy không chủ động kiểm soát được giọng mình nữa. Lúc này tôi chỉ không được phép nghĩ đến mẹ hay Manuel hay gia đình Payev hay Rebecca hay thậm chí ông bà Engelbrecht, như lúc họ đứng trước cửa phòng tôi, với mấy đồng Ducat trong tay. “Chó chết”, tôi nói. Clara gật, bà hoàn toàn đồng ý. Chúng tôi cứ thế im lặng một hồi lâu, vì “chó chết” đã nói ra hết những gì cần thiết, chẳng phải giải thích thêm.

“Anh có tin chuyện này có cơ sở gì đó? Ý tôi là, anh có tin Berthold Hille làm chuyện đó?” rốt cục bà hỏi.

“Tôi tin Berthold có thể làm tất tật”, tôi nói. Mặc dù tôi không thể tưởng tượng ra ông ta lại có thể nghĩ ra chuyện sử dụng tôi, chính tôi, làm thiên sứ đi trao may mắn, trừ phi… trừ phi… trừ phi được Gudrun yêu cầu ư… Một ý tưởng kinh hãi chợt nhói lên trong óc tôi. “Tôi phải nói chuyện với Gudrun ngay lập tức”, tôi đột ngột nghĩ ra. Tôi đứng phắt dậy, rảo bước ra cửa.

“Từ từ, trước khi đi, xin anh nói ta nên phản ứng ra sao. Ta nên viết gì?”

“Tốt nhất là sự thật”, tôi nghĩ thế.

“Tốt quá. Và sự thật là gì?”

“Là ta không biết sự thật”, tôi nói. Bà nhìn tôi đầy tuyệt vọng. Đem lời đồn thổi ra mời như sự thật thì dễ như ăn kẹo. Nhưng viết về một sự thật mà chính mình cũng không biết thì vượt quá xa những mục đích của nghề báo. Và điều đó, rủi thay, cũng hiệu nghiệm với những tờ báo đứng đắn như tờ Neuzeit.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.