Trong vòng một ngày thì La Mã chưa thể xây xong và Hy Lạp cũng không thể vỡ nợ, do đó tôi ngâm dự án phóng sự một đêm - khoảng non nửa trong quán Zoltan - và đợi cuộc gọi như chủ nhà đã hứa. Trưa thứ Tư, lúc Dietmar Steininger gọi điện thì tôi đang trên giường. Tôi quyết định nghe lời con trai khôn lỏi của tôi, nhưng sẽ tuyệt đối không nói dối một câu.
“Chào tiến sĩ Steininger, tôi tên là Plassek, tôi viết cho tờ Neuzeit, và tôi quan tâm đến cửa hiệu thực phẩm cao cấp đang được hoạch định ở phố Tabor”. Mấy lời mào đầu của tôi đại khái thế.
“Thưa ông… ông…”
“Plassek”.
“Thưa ông Plassek, còn hơi quá sớm. Trước tiên phải sửa sang tòa nhà đã rồi mới tính tiếp được, còn phải thương lượng với những người thuê nhà nữa chứ. Tôi không muốn nói trước gì hết” ông ta đáp khá vắn tắt.
“Nhưng có thể ông đã hình dung sơ sơ một hiệu thực phẩm cao cấp trông ra sao, giữa thành Vienna, cách trung tâm chưa đầy một tầm ném, nghĩa là giữa khu đất vàng? Đó là điều tôi và người tiêu dùng rất nóng lòng muốn biết, tất nhiên”, tôi nói. Xin lỗi, câu vừa rồi không hẳn là sự thật, nhưng tôi phải kích động ông ta lên một chút chứ.
“Vâng, vâng, chúng tôi đã có vài ý tưởng hay. Tôi muốn làm gì đó mang tính toàn cầu. Đỉnh của năm châu. Đặc sản chọn lọc từ châu Âu, châu Mỹ, châu Úc, châu Á và… và…”
“Châu Phi”, tôi nói.
“Chính xác. Khắp địa cầu, không biên giới, rất đặc thù, có một không hai. Ông biết không, ông… ông…”
“Plassek”.
“Ông biết không, ông Plassek, chúng ta sống trong một xã hội toàn cầu hóa…” Đó là khúc dạo đầu cho bản tụng ca dành cho chất lượng đỉnh của đỉnh, dâng cao dần dần thành một dạng mê cuồng kinh tế tiêu thụ của giới tinh hoa. Tôi không ngắt lời ông ta mấy khi, và cũng chỉ để tiêm thêm cho ông vài mũi doping bằng câu chữ, như: “Ông quả là người sành điệu thứ dữ”. Hay: “Ông đã nghiên cứu chuyện đó quá kỹ càng”. Hay: “Đúng là lời chuyên gia”. Bù lại, tôi được nghe những lời vàng lá ngọc như: “Trong cửa hiệu của tôi sẽ chỉ toàn các chủ mỏ dầu Ả Rập Saudi và đại nhân Nga La Tư”. Hay: “Có một giai cấp người tiêu thụ không thèm đếm tiền, họ trả mọi giá cho một nhúm gì đó, nhưng cái nhúm ấy phải đặc biệt, đó là điều cốt lõi của hôm nay”. Hay câu mà tôi tâm đắc nhất: “Tôi cho ông biết, ở phố Tabor ông sẽ nhận được sản phẩm chất lượng cao của Việt Nam mà ngay ở Việt Nam cũng không có”. Rốt cục cái lưỡi sành điệu của ông ta múa may đến mức không dừng trước chuyện nhạy cảm, “Rất tiếc là hiện tại chúng tôi còn khá nhức đầu bởi một loại khách hàng khác”.
“Ông định nói đến cửa hiệu miễn phí?”
“Ông chớ nên hiểu nhầm tôi, ông… ông…”
“Plassek”
“À vâng, ông Plassek, tôi thấy ý tưởng miễn phí cũng hay, tuy hơi ngây thơ và lập dị nhưng hay, và đám thanh niên ấy chắc chắn còn giàu lý tưởng. Song mặt trái là tất nhiên nó thu hút các thành phần có vấn đề đến tòa nhà này của chúng tôi. Cái bang, nát rượu, dặt dẹo, ông hiểu ý tôi đấy”.
“Vâng, tôi hiểu”.
“Đơn giản đây không phải là khu phố thích hợp”.
“Khu nào thì thích hợp?” tôi hỏi.
“Đâu đó ngoài kia, ngoài sa mạc mênh mông”.
“Tốt nhất là ra ngoài biên giới, đúng không ạ”, tôi chêm vào.
“Đó là lời ông nói đấy nhé”, ông ta đáp và cười phá lên, còn tôi thì cảm ơn ông đã gọi điện.
“Một câu hỏi nữa, ông… ông…”
“Plassek”.
“Đúng rồi, ông Plassek. Cuộc phỏng vấn sẽ in trong phụ bản cho người sành điệu hay trang kinh tế ạ?” Cho đến lúc này tôi chưa buộc phải nói dối câu nào nghiêm trọng, nhưng bây giờ phải cẩn thận.
“Sành Điệu, Kinh Tế, cũng có thể trong mục Cuộc Sống Đô Thị. Tôi chưa thể nói chắc với ông, vì quyết định cuối cùng trong tay sếp biên tập. Tôi chỉ là một cộng tác viên quèn”, tôi trả lời.