Trong tuần này, người khiến tôi nghĩ hẳn sang chuyện khác một cách cực nhanh là Florentina. Và không chỉ mình Florentina, mà cùng Mike, bạn trai đầu tiên của nó, và tuyệt đối chắc chắn không phải bạn trai cuối cùng, đó là điều mà từ nay tôi sẽ cầu xin chúa mỗi ngày, đó cũng là điều để bõ công trở nên sùng đạo. Nếu trước đó tôi từng có một hình dung về những gã trai hăm hai tuổi, không phải học sinh mà cũng không phải sinh viên hay thực tập sinh, mà là cây guitar bass trong một ban nhạc Psychedelic Rock vừa tan rã, thì hình dung đó được xác thực hùng hồn khi đứng đối diện thằng nhãi này. Tất nhiên, khó có thể hòa hợp một tay trẻ măng ở giai đoạn khởi đầu sự nghiệp chích choác đầy kỳ vọng và đang quay lưng lại với xã hội với một kẻ tẻ nhạt đã thả neo ở tuổi chớm già và ngày nào cũng bia bọt đều như vắt chanh. Nhưng hình như hắn cũng không thấy ngán tôi, mà nói chung hắn chẳng nhận xét tôi thì phải, vì muốn nhận xét tôi thì hắn phải cảm nhận được tôi, mà cảm nhận lại tuyệt đối không phải điểm mạnh của hắn.
Chúng tôi ngồi ở quán Treiblos, và tôi ngán ngẩm quan sát Florentina ngây ngất trước một hình hài nhợt nhạt, rỗng tuếch, hít tóc hắn, vuốt má hắn, hôn gáy hắn và liên tục tìm được những chỗ mới để ôm ấp, âu yếm hắn như một con thú bông, những động tác mà hắn đờ đẫn chịu đựng, đồng thời không hề có một cử chỉ duy nhất nào gọi là thân mật về hướng Florentina.
Dù vậy, chẳng có ích gì, vì con gái tôi đã si mê vô đối cái hình nhân hôn mê sâu ấy mất rồi, và dường như chỉ có một người duy nhất đủ khả năng khuyên can nó đừng dây dưa đến hắn - đó lại chính là đứa con gái tội nghiệp của tôi.
“Đầu năm tới Mike sẽ đi Cuba hai năm”, Florentina báo cáo.
“Chúc mừng”, tôi đáp. Thực ra lời chúc dành cho Florentina, nhưng lúc chúc thì tôi nhìn hắn và ngay lúc ấy đã linh cảm rằng đó chỉ là một phần sự thật.
“Con tiết lộ cho bố chuyện này nhé?” Con bé có ánh mắt đáng yêu xiết bao. “Con cũng bay qua Cuba. Trong kỳ nghỉ con sẽ qua đó hai tuần”. Quả là một đòn búa tạ mà tôi phải đủ thì giờ để bình tĩnh trở lại.
“Con được nghỉ hai tuần?” tôi chỉ thốt lên được thế.
“Không, một tuần thôi, rồi bỏ học thêm một tuần nữa vậy, đầu học kỳ thì chẳng có gì quan trọng mà sợ bỏ lỡ”, nó giải thích cho tôi. Tôi cố phản ứng khác hẳn với hầu như tất cả các ông bố sẽ phản ứng trong hoàn cảnh tương tự. Tôi gật gù đầy vẻ đồng cảm.
“Con có đủ tiền cho chuyến đi?”
“Chưa ạ, nhưng thế nào con cũng được ông ngoại cho thêm” nó nói.
“Mẹ và Berthold đã biết kế hoạch của con?”
“Không”.
“Cậu đã quen họ chưa, Mike?” tôi phải bắt chuyện kẻo hắn ngủ thiếp đi mất.
“Chưa” hắn đáp. Hắn chỉ nói cái gì cần thiết nhất, nhưng nội dung thì ổn.
“Con không muốn Mike làm quen họ - anh ấy và ông bà già nhà con chẳng hợp nhau tí nào”, nó nói. Cách gọi “ông bà già nhà con” chẳng hợp với nó, cũng chẳng hợp tai tôi. Nhưng tôi lờ đi.
“Nếu họ không biết bạn trai của con thì bố đoán là sẽ khó xin được đi Cuba”.
“Con không việc gì phải xin phép”, nó đáp.
“Tại sao không?”
“Vì đến tháng Hai thì con đã gần mười sáu, lúc đó họ không thể cấm con gì nữa. Họ không thể cấm con bất cứ điều gì nữa”. Mike vừa lòng, giờ thì hắn quay mặt qua phía Florentina, và nó được phép hôn hắn.
“Vả lại con sẽ nói với họ là con đến chỗ Alena và bố mẹ bạn ấy ở đảo Mallorca, họ sẽ cho phép chuyện đó” nó nói.
“Alena là ai?”
“Bạn gái thân nhất của con, rất đáng tin cậy, nó sẽ giữ bí mật”.
“Bố không biết như thế có ổn không”, tôi trả lời. Bề ngoài tôi vẫn bình thản, nhưng thực ra chuyện này làm tôi tăng nhiệt độ từng phút một, và tôi không biết sẽ phải xử sự thế nào nữa. Một mặt thì tôi chẳng có quyền cấm Florentina đi, mặt khác tôi không thể cứ thế lẳng lặng chứng kiến nó lừa mẹ để bám đuôi cái xác chết di động kia đến Cuba. Biết đâu nó sẽ thân tàn ma dại trở về, có thể coi như chính tôi đã mở đường cho nó tới đó! Tiểu sử đời tôi có nhất thiết phải bổ sung chi tiết này không?
Tôi ước gì có thể gọi điện ngay cho Gudrun rồi kể hết kế hoạch bí mật của Florentina. Nhưng tôi không thể phụ lòng tin của nó vào tôi, có lẽ điều đó sẽ chặt đứt ngay lập tức sợi dây nối tôi với nó vừa bắt đầu mang dáng dấp một sợi dây.
Tôi xin lỗi ra ngoài một lát để câu giờ, lúc đi qua quầy bar tôi gọi một cốc rượu, tuy không có vị rượu Rhum Cuba song nó giúp tôi nảy ra một ý nghĩ cực thú vị. Khi quay về bàn, tôi thấy Florentina ngồi một mình.
“Mike đâu?”
“Anh ấy phải đi”, nó nói.
“Nói tạm biệt có vẻ hơi bị khó”.
“Xin lỗi bố, anh ấy không có ý đó đâu, anh ấy nói với con là thấy bố rất okay. Đơn giản là có những thứ anh ấy không thể hiện ra. Khi hai bọn con với nhau, anh ấy khác hẳn”.
“Con mê nó lắm, đúng không?”
“Vâng, như điên. Con yêu anh ấy hơn mọi thứ trên đời”, nó nói.
“Chuyện đi Cuba, con nghiêm túc đấy chứ?”
“Vâng, cực nghiêm túc. Con phải tới đó bằng được. Và con sẽ đi, không ai cản nổi”, nó nói. Thôi được, chuyện coi như đã xong, tôi chỉ còn một hướng giải quyết duy nhất.
“Xưa nay bố vẫn thích Cuba”, tôi bịa.
“Vâng, nghe nói rất tuyệt. Người ở đó tuy nghèo nhưng họ nhảy múa ngoài đường, và lúc nào cũng vui vẻ, không như ở nước mình”, nó đáp.
“Có thể con không tin, nhưng bố đã có kế hoạch bay qua đó từ lâu”.
“Thật ạ? Thế tại sao bố chưa làm?” nó hỏi.
“Con biết không, bố không phải kiểu người ưa chu du một mình, và cho đến nay chưa thấy có ai muốn cùng bố đi Cuba…”
“Thế thì đi với con, mình bay cùng nhau”, nó nói, và đó không chỉ là một câu lịch sự lấy lệ, mà chứa một nhiệt tình nóng bỏng khiến tôi cũng rực cả người lên. Hạnh phúc xiết bao khi được con gái mình coi là đồng hội đồng thuyền, trong khi một lão Berthold Hille nào đó phải ở lại trên bờ. Người ta sẵn sàng chấp nhận con thuyền đó ở tận Caribe cùng một xác chết di động tên Mike nằm vật vờ trên boong, mặc kệ cho Trung Mỹ chưa bao giờ là nơi hấp dẫn, mặc kệ cho du lịch nói chung là một trò vô bổ và các chuyến đi xa thật đáng ghét, mặc kệ cho bệnh sợ bay và tài chính cho chuyến đi chưa biết đào đâu ra. Nhưng tôi gạt những lo lắng đó qua một bên đã, vì đằng nào thì tháng Hai đối với tôi cũng là tương lai xa vời vợi. Nói cho cùng thì đây chính là sư phạm thực hành chứ chẳng phải gì khác.
“Nhưng bố nói luôn, con sẽ bị bố quanh quẩn suốt ngày bên cạnh, và hai đứa bọn con không có phút nào yên tĩnh cho mình. Bố sẽ làm các con điên đầu mất thôi”, tôi cảnh báo nhưng vừa nói vừa cười để nó không nhận ra là tôi nghiêm túc đến mức nào.
“Không sao đâu bố, bố không thể làm ai điên đầu, vì bố cho mọi người được phép là chính mình, và bố không hạn chế ai cả”, nó nói. Tôi chẳng biết có nên cho đó là một lời khen không.
“Nếu mình cùng đi thì có điểm lợi là mình có thể nói thật với mẹ”, tôi nhận định.
“Vâng, đúng thế thật. Ngay hôm nay con sẽ…”
“Không, không, tốt nhất con không nói gì cả. Bố sẽ nói chuyện với mẹ, duy chỉ phải đợi một thời điểm thuận tiện hơn. Và mình hoàn toàn không cho Mike biết gì hết”. Cho đến lúc đó, biết đâu hắn đã nhảy khỏi thuyền - ít nhất đó cũng là ẩn ý của tôi.