Ngày xưa những ý nghĩ của tôi hoặc xoay quanh tôi hoặc lộn xộn tự xoay quanh chúng, khác với bây giờ, khi tôi cô đơn với chính mình - và nói chung đó là cách sống của tôi - thì chủ yếu có hai người và hai chủ đề ngự trị trong đầu tôi. Hai người là Manuel và Rebecca, tôi để dành người thứ hai cho buổi tối và đêm, trong khi Manuel ít nhiều có mặt suốt ngày.
Các chủ đề thì nhức đầu hơn. Tình hình công việc của tôi là số một, vì tôi không có việc. Thực ra tôi có thể sống tiếp, ít nhất là một thời gian nữa. Tuy nhiên khi nghĩ đến một số người nhất định - tôi cứ nêu ra không theo thứ tự nào nhé: Gudrun, Florentina, mẹ tôi, tất nhiên Manuel và thậm chí Rebecca, cả Julia, và phú nông Berthold Hille chưa phải là người cuối cùng - một cảm giác bất ổn lại âm ỉ trào lên, và tôi không rũ bỏ được một điều ngờ ngợ, là có lẽ tôi vẫn nên cố tìm việc, càng nhanh càng tốt. Vì vẫn còn một lý do nữa khá chinh phục: tôi không có nguồn thu nhập nào nữa, tiền tiết kiệm cũng tiêu sạch rồi, và khoản nhuận bút chưa lĩnh của Neuzeit, như người ta vẫn nói, chỉ đủ dính mép.
Tôi hay lần khần khá lâu mới ra tay làm việc gì đó sờ sờ truớc mắt, trong trường hợp này thì việc đó cũng đúng là việc các bạn tôi luôn giục tôi làm. Rốt cục tôi tự vượt qua ngưỡng của chính mình, gọi điện hỏi Clara Nemez, liệu tôi có thỉnh thoảng được phép gửi một bài cho Neuzeit, với tư cách cộng tác viên tự do, nghĩa là hầu như chẳng có ràng buộc gì. Bất ngờ thay, bà gật đầu luôn, bà đã bàn chuyện đó với Peter Seibernigg, chuyên gia về nghi thức cảm quan rượu vang và phụ trách biên tập mảng trong nước. Clara Nemez còn tiết lộ cho tôi biết, bản thân Seibernigg đã tâng các bài về gia đình Payev lên tận mây xanh và đề nghị kéo tôi vào làm phóng sự xã hội trên cơ sở nhuận bút. Quan sát kỹ thì Seibernigg là một người hết sức có cảm tình và khiến tôi tin cậy, tôi đã phát biểu như thế chưa nhỉ?
“Phóng sự xã hội” đồng thời cũng là từ khóa cho chủ đề số hai luôn luẩn quẩn trong óc tôi. Tôi luôn phải nghĩ đến các món tiền ẩn danh, và tôi nhận ra mình ngày càng thiếu kiên nhẫn, nóng ruột muốn biết chính xác ai là người trong bóng tối. Rồi thì Sophie Rambuschek cũng gọi điện và muốn đi uống bia với tôi bằng được, để nhân dịp bàn với tôi “vài công chuyện này nọ”, khiến tôi thấy hơi khả nghi.
Chúng tôi gặp nhau ở tiệm cà phê Westend, cô đã đặt sẵn một bàn ở tận góc tối mò tận trong cùng, cứ như để buôn bán bạc giả. Tôi kể cô nghe vài chuyện hơi hơi riêng tư, à không, rất riêng tư, nhưng tôi cũng chỉ kể nửa chừng vì chóng nhận ra là cô không quan tâm. Sau đó cô diễn vở lấy lòng và cả quyết rằng việc tôi đi đã gây tổn thất cho cô cũng như cả tờ Everyday ra sao, người ta đã xử tệ với tôi thế nào, ai cũng ăn năn ghê gớm, nhất là “Norbert”, ông ấy sinh ra trầm cảm và nhớ Plassek lắm, hình như bỏ ăn bỏ ngủ và gầy giơ xương, chưa kể đã có sẵn chứng loãng xương - vân vân và vân vân và đại khái thế.
“Nghĩa là chị định kéo tôi quay về?” tôi hỏi.
“Không, không, Geri, thật đấy, tôi thề. Không người nào biết chúng mình gặp nhau ở đây đâu”.
“Nhưng có một người không biết vì sao chúng mình gặp nhau ở đây, và người đó ngồi trước mặt chị”, tôi nói. Thế là cô phản ứng hơi dằn dỗi, tựa như phải có lý do thì hai người bạn cũ mới được ngồi uống bia với nhau vậy.
“Tôi vẫn nghĩ là hai chúng mình hiểu nhau và tin cậy lẫn nhau”, cô nói.
“Okay, Sophie, vậy thì xin chị tiết lộ cho tôi biết phải làm gì để xứng đáng với lòng tin của chị”, tôi đáp. Rốt cục từ khóa cũng được nói ra: loạt tiền quyên góp.
“Tôi chỉ muốn biết là anh… nghĩ sao về vụ này, Geri. Tôi thề có mặt trăng mặt trời là không ai được biết ngoài hai chúng mình”, cô nói.
“Gượm đã, có nghĩa là chị tin rằng tôi biết điều gì đó mà chị không biết?” tôi hỏi. Giờ thì cô ta bung mặt nạ, cười duyên và ghé sát lại gần tôi một cách đầy mưu mô bỉ ổi.
“Kìa, Geri, hai chúng mình chẳng việc gì phải diễn với nhau. Vụ tặng tiền và các bài của anh là cùng một vở. Đừng hiểu sai tôi, Geri, tôi mừng cho thành công của anh. Tôi thấy đó là một ý tưởng siêu hạng… hay nó tiến triển rất hay, đã thế lại thêm một số người được cứu giúp thực sự. Tôi nghĩ chuyện đó hoàn toàn hợp lý. Bài phóng sự trên tờ Neuzeit cũng thực sự tốt, tôi học mót được rất nhiều về văn phong. Anh xứng đáng lắm…”
“Tôi xứng đáng gì?” Tôi cần gấp một vại bia nữa.
“Geri, ai mà chả biết tổ con tò vò mà anh và nhà hảo tâm ấy cùng núp trong đó…”
“Sophie, đủ rồi!” Tôi lớn giọng, khiến mọi người xung quanh nghển cổ lên nhìn. Nhưng tôi đã say máu. “Một lần nữa và là lần cuối cùng: tôi không liên quan gì đến vụ tặng tiền, không là không! Tôi cũng chẳng biết ai đứng đằng sau cánh gà! Chuyện tình cờ, nhất định là hoàn toàn tình cờ, có thể nhìn bề ngoài thì có vẻ như tôi… không có các bài của tôi hay ít nhất một số bài trong đó… nhà hảo tâm ấy… Tình cờ thôi, Sophie! Chị tin tôi đi, và nói lại cho tất cả cùng biết, nói với Norbert Kunz, và nếu chị gặp một kẻ khốn kiếp nào đó của Plus thì nói với gã là tôi rất tiếc không thể giúp được gì, nói với gã là ở đây không có vụ bê bối nào, họ muốn thì hãy bịa ra một vụ khác. Gì chứ bê bối thì họ sẵn lắm, tôi không phải lo cho họ”.
“Geri, tôi thề với anh rằng không ai sai tôi làm việc này, đây chỉ là quan tâm cá nhân thôi, thật đấy. Tôi không biết là anh… là anh có thể nổi đóa như vậy, tôi đâu có biết anh như thế”, cô lí nhí. “Nếu anh nói anh không biết gì thì tức là anh không biết gì, tất nhiên tôi tin anh, anh là một trong số ít người mà tôi nhắm mắt tin tưởng”, cô nói. Người ta có thể nhắm mắt tin tưởng ai đó, nhưng liệu có thể nhắm mắt tin ai đó không? Thôi kệ.
“Thế thì tôi yên tâm”, tôi đáp. Thế là chúng tôi cũng đạt được hồi kết tương đối hòa thuận.
“Nhưng còn một câu mà tôi muốn nói với anh, Geri. Anh nên quên ngay tắp lự rằng đây là chuyện tình cờ, hoàn toàn tình cờ, ý tôi nói đến vụ tặng tiền và các bài của anh đó”.