Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Sophie Phải Bị Ốm
Sophie Phải Bị Ốm

❊ ❊ ❊

Tôi nặng nề leo thang gác lên văn phòng ngập tràn ánh sáng của Sophie Rambuschek, so với phòng làm việc của tôi thì chẳng khác phòng khách sạn năm sao, và kể cho cô nghe chuyện Machmut.

“Bi thảm”, cô nói. Cô đang bị stress và chỉ nghe nửa tai.

“Chị có thể phát triển thành một chuyện tầm cỡ hơn không?”

“Geri, ta sẽ quay lại vụ này sau,” cô nói, mắt không rời màn hình máy tính. Cô ta sẽ không phát triển thành chuyện gì lớn hơn hay nhỏ hơn. Có lẽ chuyện này đã chấm dứt với cô với chữ Chechnya. Vậy tôi phải tăng nhiệt lên nữa.

“Sophie, tôi có một đề nghị”, tôi nói. Bây giờ cô ta nhìn thấy tôi lần đầu tiên từ khi tôi bước vào phòng cô. Cô không dự tính đến chuyện này. Ở Everyday chưa bao giờ tôi xin xỏ bất cứ ai điều gì, trừ xin mọi người tránh càng xa càng tốt để cho tôi yên thân.

“Ngày mai chị cho tôi trang phóng sự của chị nhé?”

Cô thở phì qua làn môi tô viền khá sắc. “Anh định viết gì à?” cô hỏi giọng kinh ngạc tột độ. Đúng thế, tôi không hẳn được người ta biết đến ở khía cạnh này. “Có lẽ phải hỏi Norbert đã”, cô nói. Norbert? Cái tổ tò vò đây rồi. Nói chung các nữ phóng viên không bao giờ đủ trẻ và các sếp của họ không bao giờ đủ già để sếp mời nhân viên gọi mình bằng tên riêng và tất nhiên nhân viên không thể từ chối, và đối với các sếp thì điều đó có lẽ mang chút màu sắc phiêu lưu tình ái.

“Quên đi. Nếu hỏi Kunz thì tôi biết trước ông ta sẽ nói gì”, tôi đáp.

“Anh nghĩ là phải làm gì cho đúng?” cô hỏi.

“Mai chị ốm”.

Lập tức cô thở phì lượng hơi gấp đôi qua làn môi tô viền khá sắc.

“Thế này nhé, Sophie, chị hãy tự cho phép mình nghỉ một hôm, một cuối tuần kéo dài, ngủ cho no mắt, thư giãn, đi mua bán, thư thái ở nhà, tập yoga, ngâm mình trong bồn tắm, đọc sách, xem một bộ phim ngớ ngẩn nào đó…”

“Tôi chưa bao giờ ốm”, cô thú nhận.

“Thế thì lại càng có lý do”.

“Geri, không được đâu, tôi không thể làm thế được”, cô nói. Chà chà, hãy tước đi việc làm của người nghiện làm việc, và họ sẽ không biết sống để làm gì nữa.

“Sophie, tôi chưa bao giờ xin chị cái gì, và hôm nay lẽ ra tôi cũng không muốn xin, nếu chuyện này không quan trọng đến mức ấy với tôi. Có cần tôi phải giải thích cho chị vì sao quan trọng?”

“Không, anh không cần”, cô nói. Nói một cách khiêm tốn là tôi đã quá khéo đưa cô vào tròng.

“Vậy thì mai chị hãy làm một ngoại lệ và báo ốm, đơn giản là hãy tận hưởng một ngày rảnh rang. Ngoài chị ra không ai ở đây xứng đáng được một ngày nghỉ như vậy”. Tất nhiên cô không thể nào phản bác luận cứ đó. Tự tôi cũng ngạc nhiên về độ lì của mình, chỉ để không vuột mất danh hiệu bác.

“Tôi phải báo ốm vào lúc nào?”

“Không trước buổi trưa”.

“Và bệnh gì?”

“Nhức đầu, co cơ, thượng thổ hạ tả, đau dạ dày, nhiễm trùng máu, khó thở, rối loạn tim mạch, thở gấp…” Tất cả những chứng ấy tôi đã từng bị.

“Và anh làm trang phóng sự?”

“Ừ”.

“Thật chứ?”

“Thật”.

“Tôi có thể yên tâm được không?”

“Chị cứ yên tâm, Sophie, chị là một thiên thần!”

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.