Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Trận Địa Chấn
Trận Địa Chấn

❊ ❊ ❊

Trên đường đến quán Zoltan, tôi nhận được điện của Norbert Kunz gọi giật tôi về văn phòng.

“Có cần lắm không, tôi đã ra đường”, tôi nói.

“Có, ông Plassek, rất cần”.

“Ta có thể giải quyết qua điện thoại được không?”

“Không, ông Plassek, không giải quyết qua điện thoại được”. Nếu Kunz hai lần liền nhau gọi tôi là “ông Plassek” và cách đoạn bởi hơi thở gấp gáp, tựa như vừa bị chích mở khí quản mà không dùng thuốc tê, thì nhất định có sự kiện trầm trọng nào đó. Tôi đành miễn cưỡng quay về tòa soạn.

“Ông Plassek, xin ông hãy tin tôi, tôi thực sự rất khó thông báo điều này với ông…”, Kunz nằm lún sâu vào ghế xô pha xanh lá cây xấu xí và rít thuốc lá. Tôi không biết là ông ta hút thuốc, có thể chỉ hút vào những dịp đặc biệt như dịp này. “Ông Plassek, tiếc rằng chúng tôi phải cắt bài phóng sự ngày mai của ông”.

“Sao?”

“Bài phóng sự về người Chechnya không thể lên báo. Lệnh trên đưa xuống”.

Tôi bất giác nhìn lên chiếc đèn chùm. Trong khoảnh khắc này tôi thậm chí không đủ sức để sửng sốt nữa.

“Ông không đùa đấy chứ?”

“Ông có thể tin tôi, tôi đã cố gắng đủ kiểu để cứu vãn tình hình. Tôi đã đấu tranh cho bài của ông. Cá nhân tôi cho rằng bài phóng sự rất tốt, rất thành công, rất nhân bản, vâng, rất nhân bản. Tức là tôi không phê bình công việc của ông, xin ông đừng coi đó là phê bình bài của ông. Xét về chuyên môn thì ông đã làm đúng. Tôi không ngờ là ông…”

“Vì sao?” tôi hỏi. Kunz rúm người lại. Giọng tôi khá to.

“Ông Plassek, chúng ta đều biết quan hệ chủ sở hữu, chúng ta biết các cổ đông và bên chủ chi, chúng ta biết các khách hàng đăng quảng cáo và người đặt mua báo dài hạn, chúng ta biết các quy luật thị trường, chúng ta biết tình hình căng thẳng sau vụ quyên tiền bê bối cho các chính đảng, chúng ta biết tiêu chí của Tổ hợp Plus”.

“Tiêu chí của Plus là bãi cứt”, tôi cho phép mình tung ra nhận xét.

“Ông Plassek, tôi hiểu sự phẫn nộ của ông, nhưng ông cũng phải chấp nhận rằng chúng ta ở đây phải tuân thủ quy định. Chúng ta có lập trường rõ ràng trong vấn đề ngoại kiều. Chúng ta không phải một quốc gia nhập cư…”

“Có thể ông không phải, nhưng tôi”, tôi nói.

“Chúng ta không thể bỗng dưng biến thành cơ quan ngôn luận cho các phần tử tị nạn từ Chechnya hay từ xó xỉnh nào đó, chẳng có giấy tờ, chẳng có gì hết. Nếu đã một lần nhượng bộ thì chẳng mấy chốc sẽ có một nửa Chechnya…”

Với mỗi lời trơ tráo của Kunz, tôi cảm thấy nhu cầu ngày càng cấp thiết phải nâng cái bàn kính lên cao vài mét rồi thả rơi xuống.

“Có nghĩa là phóng sự của tôi ngày mai không lên mặt báo?” tôi hỏi.

“Đúng thế, rất tiếc, như đã nói…”

“Không một dòng nào?”

“Không, tức là… không một dòng nào”, ông ta ấp úng.

“Okay, thế thì mọi việc đến đây là rõ rồi”. Tôi bật dậy, rảo bước ra cửa, mở và hất cánh cửa trở lại với toàn bộ sức lực cơ bắp, hy vọng là các bức tường sẽ rung lên bần bật và lở vụn ra, cuối cùng cả ba tầng tòa báo sụm xuống như một bãi cứt bốc hơi thối hoăng trên mặt phố. Và người qua đường bịt mũi nói, “Lạy Chúa, kinh tởm quá, đó là Everyday”.

Nhưng không, chuyện đó không xảy ra, vì cánh cửa là cánh cửa phòng sếp, nó có hệ thống lò xo chuyên nghiệp khả dĩ cân bằng các đòn hiểm. Trận địa chấn thanh tẩy không diễn ra. Vậy là tôi phải quay lại phòng sếp.

“Ông Plassek?” Kunz hỏi đầy linh cảm.

“Tôi thôi việc” tôi nói.

“Ông Plassek, tôi hiểu là ông…”

“Tôi thôi việc” tôi lặp lại.

“Ông Plassek, ông đừng làm gì mà có thể ông sẽ…”

“Tôi thôi việc, tôi rời ngôi nhà này hôm nay, và tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào đây nữa”.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.