Ngày hôm nay và tôi, theo thứ tự ngược lại, chìm đắm trong quán Zoltan ở ngõ Schlachthaus. Thoạt tiên còn quá sớm để ngẫm nghĩ xem hành vi của tôi sẽ có hậu quả gì. Rốt cục, khi thời điểm để làm chuyện đó không thể hoãn được nữa, thì may thay, tôi chẳng còn khả năng tư duy nữa. Sau này tôi cũng không thể nhớ lại đã nói những gì hôm ấy, có thể tôi đã kể lại toàn bộ sự việc cho các bạn nghe, kể cả Manuel và chuyện tôi là bố nó. Đến lúc nào đó, nhất định một người trong bọn đã đưa tôi về nhà lúc rạng sáng. Trưa thứ Bảy, khi tỉnh dậy tôi thấy mình nằm trên giường.
Cuối tuần đó tôi không có nhu cầu cấp thiết là phải tỉnh dậy lần nữa, nhưng cái điện thoại di động của tôi không ngừng tra tấn tôi với nhạc chuông Unchain My Heart cho đến khi tôi phải bắt máy.
“Bài về Machi không có trên báo”, một giọng lanh lảnh với tần số khiếu nại xoáy vào óc tôi.
“Ừ, Manuel, bác biết, xin lỗi cháu”.
“Tại sao không?”
“Vì họ đã cắt nó”.
“Vì sao?”
“Vì họ không thích”.
“Ai không thích?”
“Các sếp”.
“Vì sao không?”
“Vì đó không phải chủ đề của Everyday”.
“Không phải chủ đề nghĩa là sao?”
“Phức tạp lắm, hôm khác bác sẽ giải thích cho cháu, Manuel. Bác hiện không được khỏe”.
“Vậy bao giờ sẽ đăng?”
“Chẳng bao giờ”.
“Nghĩa là sao?” nó hỏi.
“Nghĩa là không bao giờ. Bài đó sẽ không bao giờ xuất hiện. Nó chết rồi. Xin lỗi”, tôi nói.
“Ta làm gì bây giờ?”
“Làm gì?” tôi hỏi.
“Cháu hỏi bác chứ!” nó nói, khá to tiếng.
“Chịu”, tôi trả lời chân thành.
“Cháu phải nói gì với Machi đây?”
Tôi cố ngẫm nghĩ. Không kết quả. “Chịu thôi, Manuel. Bảo nó là bác và cháu lấy làm tiếc, chúng ta đã cố gắng, cố gắng thực sự, không thể làm gì hơn nữa”, tôi nói.
Nó im lặng một lát, rồi cúp máy. May mà động tác đó không gây tiếng động và diễn ra nhanh, nhưng nó gây ra một nỗi đau kéo dài hơn cơn nhức đầu vì rượu. Và không có thuốc nào trị được.
Buổi chiều, lúc trong người đã khá hơn đôi chút - ít nhất về mặt vật lý - thì một trong những ý nghĩ đầu tiên của tôi là từ thứ Hai trở đi Manuel không đến văn phòng tôi được nữa, vì ở đó không có tôi nữa. Tôi thoáng nghĩ có nên thử cứu vớt vụ bỏ việc, nhưng thực sự chỉ nghĩ một thoáng, một thoáng cực ngắn. Rồi tôi tự hỏi, ai là người sẽ được tôi thông báo sự thật một cách dễ dàng nhất, chính Manuel hay mẹ nó ở châu Phi, hay cô nó ở Vienna. Tôi quyết định chọn Julia mà tôi biết mặt qua vài lần gặp nhau sơ sơ từ thời còn đi với Alice, lúc đó hình như cô khoảng mười tám. Tôi hy vọng là sẽ dễ hoàn tất việc khó chịu này qua điện thoại hơn, và may quá, Julia bắt máy ngay.
Tôi nói chuyện bâng quơ một lúc, may mà mỗi ngày có hăm tư tiếng thời tiết để thoải mái bàn tán về nó. Tuy nhiên tôi sớm nhận ra là câu đó sẽ khó thốt ra, cái câu thông báo rằng Manuel và tôi sẽ không còn những giờ phút chung nhau trong văn phòng nữa. Cuối cùng tôi hỏi, “Tôi có thể nói chuyện này với cô được không?”
“Vâng”, Julia đáp lạnh như băng. Ít nhất là cô đã biết một nửa chuyện. Hình như Manuel ngồi trên xô pha nhà cô từ mấy tiếng và nghe thứ nhạc sầu thảm của nó.
“Ta có thể gặp nhau uống cà phê không?”
Chúng tôi hẹn nhau ở tiệm cà phê Aida, phố Thalia.