CỨ KHOẢNG MƯỜI LĂM PHÚT lại có một bản tin phát trên màn hình ti vi. Gary Soneji hiện lên những màn hình lớn trên cao. Hắn trông thấy những tấm ảnh chụp “Thầy Chips” trong mọi bản tin. Nhưng những bản tin lại chẳng cung cấp được chút thông tin nào về chuyện đang thực sự diễn ra.
Thế ra sự nổi tiếng là thế này đây! Đây là cảm giác của sự nổi tiếng. Hắn rất thích sự nổi tiếng. Đây là điều hắn đã thực hành suốt bao năm qua.”Chào Mẹ! Xem ai trên ti vi kìa. Là Thằng Bé Hư đấy!”
Suốt buổi chiều chỉ có một trục trặc nhỏ, đó là cuộc họp báo do FBI tổ chức. Một đặc vụ tên Roger Graham đã phát biểu, và rõ ràng tay đặc vụ này nghĩ mình là ngôi sao. Hắn muốn chút nổi tiếng cho bản thân. “Mày nghĩ đây là bộ phim của mày hả, Graham? Sai rồi nhóc ạ!” Gary Soneji hét vào màn hình. “Ở đây tao là ngôi sao duy nhất!”
Soneji quanh quẩn trong ngôi nhà giữa nông trại suốt nhiều giờ, theo dõi màn đêm chầm chậm buông xuống. Hắn cảm nhận được nhiều kiểu bóng tối khác nhau đang trùm lên nông trại. Bây giờ là bảy giờ, đã đến lúc tiếp tục với kế hoạch lớn của hắn.
“Làm thôi.” Hắn nhanh nhẹn bước quanh ngôi nhà như một võ sĩ sắp thượng đài. “Lên nào.”
Trong chốc lát Soneji nghĩ tới Charles và Anne Morrow Lindbergh, cặp vợ chồng nổi tiếng hắn luôn yêu thích. Điều đó làm hắn bình tĩnh lại đôi chút. Hắn nghĩ về bé con Charles và về anh chàng Bruno Hauptmann tội nghiệp, người rõ ràng đã bị gài trong vụ bắt cóc được sắp đặt và tiến hành một cách cực kỳ khôn ngoan. Soneji tin rằng vụ liên quan đến gia đình Lindbergh là vụ án nổi tiếng nhất thế kỷ, không chỉ bởi vì nó vẫn chưa có lời giải - có nhiều, rất nhiều vụ án không có lời giải – mà bởi nó vừa là một vụ quan trọng lại vừa không có lời giải.
Soneji tự tin, thực tế và, trên hết là, có quan điểm thực dụng về tuyệt tác của mình. Luôn có chỗ cho “may mắn”. Một “tai nạn may mắn” của cảnh sát có thể xuất hiện. Việc trao đổi tiền mặt trên thực tế có thể có rủi ro. Làm thế nghĩa là có sự liên hệ, mà trong cuộc sống thì liên hệ luôn có độ nguy hiểm rất cao.
Theo kiến thức của Soneji - vốn chẳng khác gì cuốn bách khoa toàn thư - chưa có kẻ bắt cóc nào ở thời hiện đại giải quyết thỏa đáng được vấn đề trao đổi tiền chuộc. Chưa thể coi là thỏa đáng nếu những kẻ bắt cóc muốn được trả tiền cho công sức của mình, và với hai đứa bé triệu đô này, Soneji muốn một khoản công xá hoành tráng.
Đợi cho đến khi chúng nghe về số tiền chuộc.
Suy nghĩ ấy khiến Soneji mỉm cười. Tất nhiên là vợ chồng nhà Dunne nổi tiếng khắp thế giới và gia đình Goldberg đầy quyền lực có thể, và cũng sẽ chịu nhả tiền. Chẳng phải ngẫu nhiên mà hắn chọn hai gia đình có hai đứa con được nuông chiều hết mức cùng nguồn tài sản và quyền lực không giới hạn này.
Soneji đốt một ngọn nến trắng hắn cất ở túi bên của chiếc áo khoác. Tên bắt cóc hít mùi sáp dễ chịu. Rồi hắn bước tới phòng tắm nhỏ cạnh bếp.
Soneji nhớ tới một bài hát cũ của Chambers Brothers, “Đến lúc”. Đã đến lúc... đến lúc... đến lúc tặng tất cả một bài học. Đến lúc... đến lúc... đến lúc... đến lúc dành cho chút ngạc nhiên của hắn, bất ngờ đầu tiên trong rất nhiều bất ngờ. Đến lúc... đến lúc... đến lúc bắt đầu xây dựng huyền thoại của riêng hắn. Đây là bộ phim của hắn.
Căn phòng và cả căn nhà vào cuối tháng Mười hai lạnh như đóng băng. Khi bắt đầu công việc trong phòng tắm, Gary Soneji có thể thấy hơi thở của hắn phả ra thành làn khói.
May là căn nhà bỏ hoang có nước giếng trong phòng tắm. Thực tế là nước rất lạnh. Gary Soneji đốt vài ngọn nến và bắt đầu công việc của hắn. Phải mất nguyên nửa tiếng để hắn hoàn thành.
Trước tiên kẻ bắt cóc gỡ bộ tóc giả màu nâu sẫm đang rụng dần. Hắn đã mua thứ này cách đây ba năm trong một cửa hiệu bán đạo cụ sân khấu ở thành phố New York. Đêm đó hắn đi xem vở kịch Bóng ma nhà hát. Hắn yêu thích nhạc kịch Broadway. Soneji đồng cảm với Bóng Ma đến mức việc ấy khiến hắn sợ hãi. Việc đó khiến hắn đọc cả cuốn tiểu thuyết gốc, ban đầu là tiếng Pháp, sau là tiếng Anh.
“Nào, nào, chúng ta có gì đây?” Soneji nói với khuôn mặt trong gương.
Khi lớp keo dính và bụi đã bong hẳn, một mái tóc vàng lộ ra. Những lọn tóc vàng dài lượn sóng.
“Thầy Soneji? Thầy Chips? Có phải thầy không thế, ông bạn?”
Thực ra trông cũng không tệ. Triển vọng đấy chứ, phải không? Đúng, rõ ràng là có triển vọng.
Và chẳng có gì giống Chips. Chẳng có gì giống thầy Soneji của chúng ta.
Bộ ria mép dày mà Gary Soneji đeo từ ngày đến phỏng vấn ở trường Washington Day giờ đã rời ra. Rồi tới cặp kính áp tròng được gỡ ra. Đôi mắt hắn chuyển từ xanh về nâu hạt dẻ.
Gary cầm cây nến đang lụi dần tới chỗ chiếc gương rạn nứt, dơ dáy trong phòng tắm. Hắn dùng ống tay áo khoác lau sạch một góc gương.
“Kìa. Nhìn anh kìa. Giờ hãy nhìn anh. Thiên tài bộc lộ qua tiểu tiết, phải không?”
Tay giáo viên dở hơi và nhạt nhẽo của trường tư đó gần như bị xóa bỏ hoàn toàn. Gã đàn ông nhút nhát, kẻ tốt bụng. Thầy Chips đã chết và vĩnh viễn biến mất.
Quả là một màn kịch tuyệt vời. Quả là một kế hoạch hành động táo bạo, và được tiến hành chu đáo. Thật tiếc là sẽ chẳng bao giờ có ai biết những gì đã thực sự diễn ra. Nhưng hắn có thể nói cho ai chứ?
Gary Soneji rời căn nhà khoảng mười một giờ ba mươi đêm, theo đúng lịch trình đã định. Hắn đi ra gara nằm riêng rẽ ở phía Bắc căn nhà.
Ở một nơi đặc biệt trong gara, nơi rất đặc biệt, Soneji đã giấu năm ngàn đô la tiền tiết kiệm của hắn, khoản dự trữ bí mật của hắn, số tiền hắn đã đánh cắp được qua nhiều năm. Đó cũng là một phần của kế hoạch lớn. Nhìn xa trông rộng.
Rồi hắn đi về hướng nhà kho, về phía chiếc xe của mình. Khi đã vào trong kho, Soneji xem xét tình trạng hai đứa nhỏ lần nữa. Cho đến giờ thì mọi chuyện tuyệt vời.
Không một lời kêu ca từ hai đứa trẻ.
Chiếc Saab nổ máy ngay. Hắn đánh xe ra đường chính, chỉ bật đèn cốt.
Rồi tới quốc lộ, Soneji bật đèn pha. Đêm nay hắn vẫn có việc phải làm. Vở diễn tuyệt tác tiếp tục.
Tuyệt cú mèo.