MAGGIE ROSE DUNNE thức giấc sau giấc ngủ lạ lùng nhất trong đời nó. Những giấc mơ kinh khủng không thể tả nổi.
Con bé cảm thấy như thể mọi thứ xung quanh mình đang ở trạng thái quay chậm. Nó khát. Nó mót tiểu kinh khủng.
Sáng nay con mệt quá mẹ ạ. Làm ơn đi! Con không muốn dậy. Hôm nay con không muốn đi học. Xin mẹ đấy. Con cảm thấy không khỏe. Nói thật là con thực sự cảm thấy không khỏe, mẹ ạ.
Maggie Rose mở bừng hai mắt. Ít nhất nó cũng nghĩ nó đã mở hai mắt, nhưng con bé chẳng trông thấy gì. Không một thứ gì.
“Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ ơi!” Rốt cuộc Maggie hét lên và không thể ngừng lại.
Trong suốt một giờ sau đó, ít nhất cũng phải dài chừng ấy, con bé hết tỉnh dậy rồi lại ngất đi. Nó cảm thấy toàn thân yếu ớt. Nó bồng bềnh như một chiếc lá trên dòng sông rộng lớn nhất. Những dòng chảy cuốn con bé tới bất cứ nơi nào chúng muốn.
Maggie nghĩ về mẹ mình. Mẹ nó có biết con gái mình đã biến mất không? Bây giờ mẹ nó có đang tìm nó không? Chắc hẳn mẹ nó đang tìm nó.
Hình như ai đó đã cắt bỏ hai chân và hai tay của Maggie. Nó không thể cảm nhận được chúng. Chắc hẳn cũng thế này từ khá lâu rồi.
Xung quanh tối đen. Ắt hẳn con bé đã bị chôn dưới đất. Chắc chắn nó đang thối rữa, đang dần trở thành một bộ xương. Đó phải chăng là lý do nó không thể cảm nhận được chân tay mình?
Mình sẽ như thế này mãi mãi sao? Con bé không thể chịu đựng được điều đó, và nó lại khóc. Nó rất bối rối. Nó không thể suy nghĩ được gì.
Nhưng Maggie Rose có thể mở và nhắm hai mắt. Ít nhất nó nghĩ là nó có thể. Nhưng nó có nhắm hay mở mắt thì cũng chẳng khác gì. Mọi thứ đều là bóng tối. Nhắm hay không cũng đều thế cả.
Cứ làm đi làm lại việc ấy, mở rồi nhắm mắt thật nhanh, Maggie thấy màu sắc.
Bây giờ, bên trong bóng tối, nó trông thấy những vệt, những giọt nước mắt có màu. Chủ yếu là màu đỏ và vàng tươi.
Maggie băn khoăn liệu nó bị siết đai hay bị trói chặt hay không. Đó có phải việc người ta thực sự làm với người nằm trong quan tài không? Họ có trói ta lại không? Tại sao họ làm việc ấy? Để ta khỏi chui lên mặt đất? Hay để giữ cho linh hồn ta mãi ở dưới lòng đất?
Đột nhiên con bé nghĩ ra một điều. Thầy Soneji. Màn sương xoáy quanh Maggie tan đi trong một tích tắc.
Thầy Soneji đã đưa nó ra khỏi trường. Chuyện ấy diễn ra khi nào? Tại sao? Bây giờ thầy Soneji ở đâu?
Còn Michael nữa! Chuyện gì đã xảy ra với Michael? Hai đứa đã cùng nhau rời khỏi trường. Maggie chỉ nhớ được có vậy.
Rồi nó cử động, và điều ngạc nhiên nhất xảy ra. Con bé phát hiện rằng nó có thể lăn người được.
Đó là việc Maggie Rose đã làm. Nó lăn người đi, rồi đột nhiên chạm vào thứ gì đó.
Một lần nữa nó có thể cảm nhận được toàn bộ cơ thể mình. Nó vẫn có một cơ thể để cảm nhận. Con bé tuyệt đối chắc chắn rằng mình còn có cơ thể và rằng mình không phải một bộ xương.
Và Maggie hét lên!
Nó đã lăn vào một người hoặc thứ gì đó.
Một người khác đang ở trong bóng tối cùng nó.
Michael?
Chắc chắn phải là Michael rồi.
“Michael?” Giọng Maggie thấp như một lời thì thào. “Michael à? Cậu đó phải không?”
Nó đợi câu trả lời.
“Michael?” Maggie thì thào to hơn.
“Thôi nào, Michael. Làm ơn nói với tớ đi.”
Dù là ai thì người đó cũng không trả lời. Thế này còn đáng sợ hơn khi chỉ có một mình.
“Michael... Tớ đây mà... Đừng sợ... Maggie đây... Michael, làm ơn thức dậy đi.”
“Ôi, Michael, làm ơn đi... Làm ơn đi mà, Nhãi Con. Tớ chỉ đùa về đôi giày ngớ ngẩn ở trường của cậu thôi. Thôi nào Michael. Nói với tớ đi, Nhãi Con. Nhóc con New York đây.”