DỨT KHOÁT ĐÃ ĐẾN GIỜ BIỂU DIỄN! Ngay trước mười giờ ba mươi sáng ngày hai mươi sáu tháng Mười hai, một nhân viên vận chuyển của hãng chuyển phát Federal Express có mặt tại văn phòng của FBI. Anh ta chuyển một thông điệp mới từ Con Trai Nhà Lindbergh.
Chúng tôi được triệu tập trở lại phòng xử lý khủng hoảng ở tầng hai. Dường như toàn bộ lực lượng FBI tập trung ở đó. Vấn đề là thế, và mọi người đều biết.
Một lát sau, đặc vụ Bill Thompson từ Miami vội vã bước vào. Anh ta huơ huơ một trong những chiếc phong bì quen thuộc của hãng chuyển phát. Thompson cẩn thận mở chiếc phong bì xanh-cam trước toàn thể nhóm.
“Anh ta sắp cho chúng ta xem thông điệp. Chỉ có điều anh ta sẽ không đọc cho chúng ta nghe,” Jeb Klepner từ Sở Mật vụ lầm rầm. Sampson và tôi đứng cùng Klepner và Jezzie Flanagan.
“Ồ, anh ta không muốn chịu toàn bộ sức nóng từ thông điệp này đâu,” Jezzie dự đoán. “Lần này anh ta sẽ chia sẻ với chúng ta.”
Thompson đã sẵn sàng và đứng trước mặt cả nhóm.
“Tôi có một thông điệp từ Gary Soneji. Nó có nội dung thế này.
“Có số 1,” Thompson đọc thông điệp lên.
“Rồi đến mười triệu, viết bằng chữ. Ở dòng thứ hai là số 2. Rồi đến Công viên Disney, Orlando-Vương quốc Thần kỳ. Dòng tiếp theo. Số 3. Rồi đến, Đỗ xe ở khu Pluto, hàng 24. Đi qua hồ Seven Seas bằng phà, không dùng tàu một ray. 12 giờ 50 trưa nay. Việc này sẽ kết thúc lúc 1 giờ 15. Dòng cuối cùng. Thanh tra Alex Cross sẽ chuyển tiền chuộc. Một mình. Ký tên Con Trai Nhà Lindbergh.”
Bill Thompson ngước mắt lên ngay lập tức. Ánh mắt anh ta quét quanh phòng xử lý khủng hoảng. Anh ta chẳng gặp khó khăn gì để tìm thấy tôi trong số người nghe. Tôi có thể đảm bảo tuyệt đối rằng sự ngạc nhiên và sốc của anh ta cũng chẳng thấm tháp gì so với cảm giác đó ở tôi. Adrenaline bơm đầy trong mạch máu khắp người tôi. Soneji muốn cái quái gì ở tôi? Làm thế nào hắn biết về tôi? Hắn có biết bây giờ tôi muốn tóm cái mặt chó của hắn đến mức nào không?
“Không có một nỗ lực đàm phán nào!” Đặc vụ Scorse bắt đầu nhặng xị. “Soneji coi như chúng ta sẽ phải chuyển cái mười triệu đô đó.”
“Đúng thế,” tôi lên tiếng. “Và hắn đã đúng. Chính gia đình nạn nhân mới quyết định số tiền chuộc được chuyển vào lúc nào và bằng cách nào.” Gia đình Dunne đã yêu cầu chúng tôi trả tiền cho Soneji - vô điều kiện. Có lẽ Soneji đã đoán được đến mức ấy. Không có gì phải nghi ngờ, đó là lý do chính khiến hắn chọn Maggie Rose. Nhưng tại sao hắn lại chọn tôi?
Đứng bên cạnh tôi, Sampson lắc đầu và lầm bầm, “Chúa ơi, rõ ràng hắn làm việc theo những cách thật bí hiểm.”
Sáu chiếc xe hơi đang đợi chúng tôi ở khu đậu xe nóng rát vì nắng phía sau tòa nhà của Cục. Bill Thompson, Jezzie Flanagan, Klepner, tôi và Sampson đi cùng trên một trong những chiếc xe mui kín của Cục. Số chứng khoán và tiền mặt cũng đi cùng chúng tôi. Thanh tra Alex Cross sẽ chuyển số tiền chuộc.
Tiền đã được tập hợp từ đêm hôm trước. Dồn được chừng đó tiền nhanh chóng là một việc cực kỳ phức tạp, nhưng hai ngân hàng Citibank và Morgan Stanley đã hợp tác tốt. Gia đình nhà Dunne và Jerrold Goldberg có quyền lực để đạt được điều họ muốn, và rõ ràng họ đã gây sức ép rất mạnh. Đúng như Soneji yêu cầu, hai triệu đô la để chuộc là tiền mặt. Phần còn lại là kim cương loại nhỏ và chứng khoán. Món chuộc có thể chuyển nhượng, và lại rất gọn nhẹ. Đủ để chứa trong một chiếc cặp hiệu American Tourister.
Thời gian đi từ trung tâm Miami Beach tới sân bay Opa Locka West mất khoảng hai mươi lăm phút. Chuyến bay sẽ mất bốn mươi phút nữa. Như vậy chúng tôi sẽ tới Orlando lúc khoảng mười một giờ bốn mươi lăm phút trưa. Như thế là khá gấp.
“Chúng ta có thể thử cài một thiết bị lên người Cross.” Chúng tôi lắng nghe đặc vụ Scorse nói qua bộ đàm với Thompson. “Máy ghi âm bỏ túi. Chúng ta có một chiếc trên máy bay.”
“Tôi không thích thứ đó lắm, Gerry,” Thompson nói.
“Tôi cũng không thích,” tôi nói từ hàng ghế sau. Một tuyên bố đầy kiềm chế. “Không cài máy nghe. Thế thôi.”
Tôi vẫn đang cố hiểu vì sao và làm thế nào mà Soneji lại chọn tôi. Điều đó không có lý. Tôi nghĩ có lẽ hắn đã đọc về tôi trên bìa báo ở Washington. Tôi biết rằng hắn có một lý do nào đó hợp lý. Gần như không hoặc ít có thể nghi ngờ điều ấy.
“Sẽ có những đám đông lớn không tin nổi trong công viên đó,” Thompson nói thêm một lần nữa khi chúng tôi đã ngồi trên chiếc Cessna 310 bay tới Orlando. “Đó là lý do rõ ràng vì sao hắn chọn Công viên Disney. Cũng có nhiều cha mẹ và trẻ nhỏ ở Vương quốc Thần kỳ. Hắn thừa khả năng trà trộn vào đó cùng Maggie Dunne. Cũng có thể hắn đã hóa trang cho con bé.”
“Công viên Disney hợp với kiểu mẫu chọn những biểu tượng lớn và quan trọng của hắn,” tôi nói. Trong giả thuyết tôi đã ghi vào cuốn sổ, có thể Soneji từng là một đứa trẻ bị lạm dụng. Nếu đúng thế, hắn không có gì ngoài sự cuồng nộ và ghê tởm đối với một nơi như Công viên Disney - nơi những đứa bé “ngoan” phải đến cùng với các bậc cha mẹ “tốt” của chúng.
“Chúng ta đã có lực lượng trinh sát cả trên mặt đất và trên không ở công viên,” Scorse nói thêm. “Ngay bây giờ hình ảnh đang được truyền về phòng xử lý khủng hoảng ở Washington. Chúng ta cũng đang ghi hình Đảo Epcot và Pleasure. Để đề phòng hắn giở trò gì đó vào phút chót.”
Tôi có thể tưởng tượng ra khung cảnh trong phòng xử lý khủng hoảng của FBI ở phố 10. Có đến cả chục nhân vật quan trọng chen chúc trong đó. Mỗi người sẽ có một bàn riêng và một màn hình nối cáp. Ảnh Công viên Walt Disney chụp từ trên không sẽ xuất hiện trên các màn hình ngay lập tức. Bảng thông tin lớn của căn phòng sẽ đính đầy các dữ liệu... chính xác bao nhiêu đặc vụ và các lực lượng khác đang tập trung về công viên đó vào thời điểm này. Số lối thoát. Mọi con đường dẫn vào hoặc dẫn ra. Tình trạng thời tiết. Quy mô của đám đông vào ban ngày. Số người thuộc lực lượng an ninh của Disney. Nhưng có lẽ sẽ chẳng có gì hết về Gary Soneji hay Maggie Rose vì nếu có thì chúng tôi đã được nghe những thông tin ấy rồi.
“Tôi đang đến Công viên Disney!” Một trong những đặc vụ trên máy bay khai mào một câu đùa. Cách nói chuyện khá đặc trưng của cảnh sát mang lại tiếng cười chứa đựng sự lo lắng. Phá vỡ sự căng thẳng là điều tốt và cũng là việc không dễ làm trong những hoàn cảnh khó khăn.
Ý nghĩ phải đối mặt với một gã điên và một bé gái bị bắt cóc không dễ chịu gì. Thực tế lạnh lẽo về những đám đông trong ngày nghỉ đang đợi chúng tôi ở Công viên Disney cũng thế. Người ta báo cho chúng tôi rằng bên trong công viên giải trí theo chủ điểm và khu đỗ xe đã có hơn bảy mươi ngàn người. Thế nhưng đây vẫn là cơ hội tốt nhất cho chúng tôi tóm Soneji. Đây có thể là cơ hội duy nhất của chúng tôi.
Chúng tôi đến Vương quốc Thần kỳ bằng một chiếc xe tải lưu động đặc biệt, một xe cảnh sát hộ tống có còi hụ và đèn ưu tiên. Chúng tôi vào làn đường dành cho xe gặp sự cố ở đường 1-4, vượt qua tất cả xe cộ thông thường từ sân bay tới.
Những người ngồi chật trong những chiếc xe đuôi thùng và xe tải nhỏ chế nhạo và chúc mừng đoàn xe tốc độ cao của chúng tôi. Chẳng ai trong số họ biết chúng tôi là ai hay tại sao chúng tôi vội vã tới Công viên Disney. Chỉ là những nhân vật đặc biệt quan trọng đi xem chuột Mickey và Minnie.
Chúng tôi ra khỏi xa lộ ở đường nhánh 26-A, rồi tiếp tục chạy theo World Drive tới khu bán ô tô. Rồi có mặt ở khu đỗ xe sau mười hai giờ mười lăm phút trưa một chút. Như thế là cực kỳ sát giờ, bởi Soneji không cho chúng tôi thời gian để sắp xếp.
Tại sao lại là Công viên Disney? Tôi vẫn cố gắng giải mã. Vì hồi còn nhỏ, Gary Soneji luôn muốn tới đó nhưng không bao giờ được phép chăng? Hay bởi hắn đánh giá cao hiệu ứng tác động lên hệ thần kinh của công viên giải trí được vận hành trơn tru này?
Vào Công viên Disney sẽ là điều tương đối dễ dàng với Gary Soneji. Nhưng hắn sẽ thoát ra bằng cách nào? Đó chính là câu hỏi gây tò mò hơn cả.