Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 20

❊ ❊ ❊

ĐỘI GIẢI CÚU CON TIN có mặt tại sân bay Tamiami của Florida lúc bốn giờ ba mươi chiều ngày Giáng sinh. Bộ trưởng Jerrold Goldberg đã sắp xếp để chúng tôi bay bằng một chiếc phản lực riêng do lực lượng Không quân điều động.

Một xe hộ tống của cảnh sát Miami khẩn trương đưa chúng tôi tới văn phòng FBI trên đại lộ Collins, gần các khách sạn Fountainebleu và Gold Coast. Văn phòng của Cục chỉ cách văn phòng Westem Union mà Soneji đã gửi bức điện đúng sáu dãy nhà.

Liệu hắn có biết trước điều đó không? Có thể hắn đã biết. Đó dường như là cách mà tư duy của hắn hoạt động. Soneji là một gã “cuồng kiểm soát”. Tôi liên tục ghi lại những nhận định về hắn. Cuốn sổ nhỏ tôi bỏ trong áo khoác đã kín hai chục trang. Tôi chưa sẵn sàng viết hồ sơ về Soneji bởi bản thân mình chưa có thông tin nào về quá khứ của hắn. Nhưng những ghi chú của tôi vẫn đầy những cụm từ thông dụng lột tả chính xác: có tổ chức, tàn bạo, có phương pháp, có kiểm soát, có lẽ mắc chứng hưng cảm.

Liệu bây giờ hắn có đang quan sát chúng tôi nhốn nháo chạy quanh Miami không? Rất có khả năng như thế. Có lẽ đang hóa trang theo một kiểu khác. Liệu hắn có ân hận về cái chết của Michael Goldberg không? Hay hắn sắp bước vào một cấp độ điên cuồng mới?

Tại văn phòng FBI, các đường dây riêng phục vụ liên lạc khẩn cấp đã được thiết lập. Chúng tôi không biết từ đây Soneji sẽ liên lạc bằng cách nào. Bây giờ đội đã được bổ sung nhiều sĩ quan cảnh sát Miami. Ngoài ra còn có hai trăm đặc vụ nữa từ lực lượng đông đảo của Cục ở Nam Florida. Đột nhiên mọi thứ trở nên khẩn trương, hối hả, vội vã. Vội vã rồi lại chờ đợi.

Tôi tự hỏi liệu Gary Soneji có biết gì về tình trạng rối loạn hắn tạo ra khi hạn chót của hắn đề ra đang đến gần. Liệu đó cũng là một phần kế hoạch của hắn không? Maggie Rose có thực sự an toàn không? Con bé còn sống hay không?

Chúng tôi cần thêm chút bằng chứng trước khi cuộc trao đổi cuối cùng được thông qua. Ít nhất chúng tôi cũng nên đòi hỏi Soneji về bằng chứng cụ thể. Cho tới giờ MR. vẫn ổn. Tin tôi đi, hắn đã nói như thế. Chắc chắn rồi, Gary.

Tin xấu theo chúng tôi tới tận Miami Beach. Báo cáo sơ bộ giải phẫu tử thi của Michael Goldberg đã được gửi qua fax tới văn phòng Cục tại Miami. Ngay khi chứng tôi tới, một cuộc họp được tổ chức tại phòng xử lý khủng hoảng của FBI. Chúng tôi ngồi ở những chiếc bàn xếp thành hình lưỡi liềm, từng bàn đều có bàn phím và màn hình máy tính. Căn phòng yên tĩnh lạ lùng. Không ai trong chúng tôi thực sự muốn nghe những chi tiết về cái chết của cậu bé.

Một nhân viên kỹ thuật của Cục tên Harold Friedman được chọn để giải thích cho chúng tôi về những kết quả giải phẫu. Ít nhất cũng có thể nói Friedman là trường hợp không bình thường ở Cục. Anh là người theo đạo Do Thái chính thống nhưng lại có thân hình và vẻ ngoài của một tay chơi Miami. Trong cuộc họp về giải phẫu tử thi này, anh đội một chiếc mũ cầu nguyện nhiều màu sắc của người Do Thái.

“Chúng ta có cơ sở để chắc chắn rằng cái chết của cậu bé Goldberg là tai nạn” Friedman bắt đầu bằng một giọng sâu, rõ ràng. “Có vẻ trước tiên nạn nhân đã bị gây mê bằng thuốc chloroform dạng xịt. Trong hốc mũi và họng cậu bé có những dấu vết của chất này. Rồi cậu bị tiêm thuốc gây mê secobarbital, có lẽ là sau đó chừng hai giờ. Secobarbital là chất gây mê mạnh. Nó còn có những đặc tính gây ngừng thở.

“Có vẻ đó là những gì đã xảy ra trong trường hợp này. Có lẽ hoạt động hô hấp của thằng bé đã trở nên bất thường, rồi tim và hoạt động hô hấp ngừng hẳn. Nếu khi ấy nó đang ngủ thì sẽ không đau đớn. Tôi nghĩ là khi đó Goldberg đang ngủ, và thằng bé đã chết trong giấc ngủ.

“Ngoài ra còn có vài chiếc xương bị gãy,” Harold Friedman tiếp tục. Bất chấp vẻ ngoài của một tay chơi, anh có vẻ buồn và thể hiện sự thông minh qua cách báo cáo. “Chúng tôi tin rằng thằng bé đã bị đá, bị đấm, những hành động đó diễn ra nhiều lần. Nhưng chuyện này không liên quan gì tới cái chết của nó. Các xương gãy và những vết sây sát trên da xuất hiện sau khi nạn nhân đã chết. Các vị cũng nên biết rằng Goldberg còn bị lạm dụng tình dục sau khi đã qua đời. Thằng bé bị hiếp dâm, bị cấu xé trong quá trình ấy. Tên Soneji này là một con chó cực kỳ bệnh hoạn,” Friedman tạm kết cho phần đầu của bản báo cáo.

Đây cũng là một trong những thông tin cụ thể ít ỏi mà chúng tôi có được về bệnh lý của Gary Soneji. Rõ ràng cơn giận của hắn đã bùng lên khi phát hiện thấy Michael Goldberg đã chết. Hoặc rốt cuộc điểm nào đó trong kế hoạch hoàn hảo của hắn đã không còn hoàn hảo.

Các đặc vụ và cảnh sát ngọ nguậy trên ghế. Tôi băn khoăn liệu cơn điên mà Soneji trút vào Michael Goldberg có tác dụng làm dịu bớt hay càng kích động hắn hơn.

Hơn lúc nào hết, tôi lo cho cơ hội sống sót của Maggie Rose.

Khách sạn của chúng tôi nằm ở bên kia phố, đối diện với văn phòng của Cục. Khách sạn này không có được những tiêu chuẩn cao cấp của khu Miami Beach nhưng ở phía giáp biển có một bể bơi lớn ngoài hiên.

Tới khoảng mười một giờ, hầu hết trong chúng tôi đã ngừng việc để nghỉ ngơi. Nhiệt độ vẫn còn khoảng hai mươi bảy độ C. Bầu trời đầy những vì sao sáng và thi thoảng điểm những chiếc máy bay phản lực từ phương Bắc tới.

Sampson và tôi đi bộ qua đại lộ Collins. Chắc hẳn người ta nghĩ rằng những cầu thủ của đội bóng rổ Lakers đang có mặt trong thành phố để chuẩn bị đấu với đội Miami Heat.

“Muốn ăn trước không? Hay cứ uống đến bết luôn?” cậu ta hỏi tôi khi đang ở đoạn giữa đại lộ.

“Tớ đã khá bết rồi,” tôi nói với Sampson. “Lúc nãy tớ đã nghĩ đến chuyện bơi. Đang ở Miami Beach mà.”

“Đêm nay cậu không có được làn da rám nắng Miami Beach đâu.” Sampson dùng hai môi đẩy đi đẩy lại một điếu thuốc chưa châm.

“Đó là một lý do khác để bơi vào buổi đêm đấy.”

“Tớ sẽ tác chiến ở quán rượu,” Sampson nói khi chúng tôi đi mỗi người một hướng từ sảnh khách sạn. “Tớ sẽ là người thu hút phụ nữ đẹp.”

“Chúc may mắn,” tôi nói với Sampson. “Hôm nay là Giáng sinh. Tớ hy vọng cậu sẽ có quà.”

Tôi thay đồ bơi và bước ra bể bơi trong khách sạn. Bản thân tin rằng vấn đề mấu chốt với sức khỏe là tập thể dục nên tôi tập thể dục hằng ngày, bất kể ở đâu. Tôi còn thường xuyên tập các bài tập co dãn cơ, việc có thể làm bất kỳ lúc nào và ở bất kỳ đâu.

Bể bơi lớn bên phía giáp biển đã đóng cửa, nhưng điều ấy không cản được tôi. Nhìn chung cảnh sát thường bị mang tiếng về chuyện đi bộ ẩu, đậu xe sai chỗ, vi phạm quy định. Đó là đặc quyền duy nhất của chúng tôi mà.

Người nào đó cũng có ý tưởng giống tôi. Ai đó đang thực hiện những vòng bơi một cách êm ái, khẽ khàng đến mức tôi không nhận ra cho tới khi đến giữa những chiếc ghế ở rìa bể và cảm thấy nước mát dưới chân.

Người đang bơi là một phụ nữ, mặc bộ đồ tắm màu đen hoặc xanh thẫm. Cô có vóc dáng mảnh mai và khỏe khoắn, hai cánh tay và cặp chân dài. Cô là một hình ảnh đẹp trong một ngày không được tốt đẹp lắm. Những động tác bơi của cô trông không hề vất vả mà lại mạnh mẽ và có nhịp điệu. Dường như đây là chốn dành riêng cho người này, tôi không muốn phá vỡ sự riêng tư ấy.

Khi cô bơi vòng lại, tôi thấy đó là Jezzie Flanagan.

Điều đó khiến tôi ngạc nhiên. Việc này dường như không giống nữ giám sát viên của Sở Mật vụ chút nào.

Cuối cùng tôi leo xuống đầu kia bể bơi một cách thật nhẹ nhàng và bắt đầu những vòng bơi của mình. Không có những động tác đẹp đẽ và đầy nhịp điệu nhưng tôi có thể bơi tốt, và thường thì tôi có thể bơi khá lâu.

Tôi bơi ba mươi lăm vòng một cách dễ dàng. Tôi cảm thấy như đây là lần đầu tiên được thả lỏng cơ thể trong vài ngày qua. Những chuyện rối rắm đang bắt đầu lùi xa. Có lẽ tôi sẽ bơi thêm hai mươi vòng nữa rồi đi nghỉ. Hoặc làm một chầu bia mừng Giáng sinh với Sampson.

Rồi khi tôi ngừng để thở ra thật mạnh, Jezzie Flanagan đang ngồi ngay đó, bên mép một chiếc ghế.

Một chiếc khăn tắm trắng mịn hờ hững quàng trên đôi vai trần của cô. Jezzie Flanagan thật đẹp dưới ánh trăng bao phủ Miami. Mềm mại, mái tóc vàng óng, đôi mắt xanh sáng chăm chăm nhìn tôi.

“Năm mươi vòng à, thanh tra Cross?”

Cô mỉm cười và nụ cười ấy để lộ ra một con người khác hẳn con người tôi đã làm việc cùng trong vài ngày qua. Dường như cô thư thái hơn rất nhiều.

“Ba mươi lăm. Tôi không được giỏi như cô,” tôi nói với Flanagan. “Thậm chí gần bằng cũng chẳng được. Tôi học bơi ở trung tâm thể thao của Hội Thanh niên Cơ đốc giáo.”

“Anh chịu khó thật.” Nữ giám sát viên vẫn giữ nụ cười đầy thiện cảm. “Dáng người anh chuẩn đấy.”

“Dù kiểu bơi của tôi được gọi là gì thì chắc chắn đêm nay tôi cũng sẽ thấy rất khoan khoái. Sau những giờ bị nhốt trong căn phòng đó. Với những ô cửa sổ nhỏ đóng chặt.”

“Nếu họ có những ô cửa sổ lớn thì tất cả những gì người ta nghĩ sẽ chỉ là trốn ra bãi biển. Người ta chẳng làm được việc gì ra hồn ở cái bang Florida này đâu.”

“Chúng ta sẽ hoàn thành được việc gì chứ?” tôi hỏi Jezzie.

Cô cười to. “Tôi có một người bạn tin vào lý thuyết ‘làm hết sức có thể’ trong công việc của cảnh sát. Tôi đang làm hết sức mình. Trong những hoàn cảnh không thể. Còn anh thế nào?”

“Tôi cũng đang làm hết sức mình,” tôi đáp.

“Ơn Chúa!” Jezzie Flanagan giơ cả hai cánh tay lên trời vui mừng. Sự cởi mở của cô khiến tôi ngạc nhiên. Thật vui vẻ, và nhẹ nhõm khi thay đổi không khí bằng một tràng cười lớn. Thực sự nhẹ nhõm. Thực sự cần thiết.

“Trong những hoàn cảnh thế này, tôi làm hết khả năng có thể,” tôi nói thêm.

“Trong những hoàn cảnh thế này, ơn Chúa!” Jezzie lại cao giọng lần nữa. Cô vui tính, hoặc do đã khuya, hoặc do cả hai điều ấy.

“Cô ăn nhẹ chút chứ?” tôi hỏi. Tôi muốn nghe suy nghĩ của Jezzie Flanagan về vụ án. Trước đây tôi chưa từng thực sự nói chuyện với cô.

“Tôi muốn ăn gì đó,” cô đáp. “Hôm nay tôi đã bỏ hai bữa rồi.”

Chúng tôi nhất trí gặp nhau trên phòng ăn của khách sạn, là nhà hàng xoay nằm ở tầng trên cùng.

Jezzie Flanagan đã thay đồ xong trong khoảng năm phút, một điều làm tôi thật sự ấn tượng. Quần rộng màu nâu sô cô la, áo phông cổ chữ V, giày vải màu đen kiểu Trung Quốc. Mái tóc vàng của cô vẫn còn ướt. Cô đã chải tóc ngược về phía sau, và kiểu này trông khá ổn. Jezzie không trang điểm, và thực sự không cần phải làm điều đó. Dường như trông cô khác nhiều so với khi làm việc - nhẹ nhàng và thoải mái hơn rất nhiều.

“Hoàn toàn thực lòng và công bằng, tôi phải nói với anh một điều.” Cô bật cười.

“Điều gì thế?”

“À, anh là một tay bơi khỏe nhưng hơi vụng. Mặt khác anh mặc đồ bơi trông ổn lắm.”

Cả hai chúng tôi đều bật cười. Một chút căng thẳng của một ngày dài bắt đầu lùi xa.

Chúng tôi đều giỏi khai thác nhau qua những chầu bia và một chút đồ ăn vặt. Nhiều nội dung trong đó có nguyên nhân là những tình huống oái oăm, sự căng thẳng và sức ép của vài ngày qua. Cũng do một phần nghề của tôi là khai thác người khác, và tôi thích thử thách.

Tôi khiến Jezzie Flanagan thừa nhận rằng cô từng là Người đẹp Washington DC. hồi mười tám tuổi. Cô từng là một thành viên Hội Nữ sinh Đại học Virginia nhưng bị loại ra vì “hành vi không đúng mực” - một cụm từ tôi thích.

Nhưng trong khi chúng tôi nói chuyện, tôi thấy ngạc nhiên rằng tôi đã kể cho cô nhiều hơn dự liệu. Flanagan là người dễ nói chuyện.

Jezzie hỏi về những ngày đầu tiên của tôi với công việc của một nhà tâm lý học ở Washington. “Đó gần như một sai lầm tai hại,” tôi kể cho cô, song không nói rõ sai lầm ấy đã khiến tôi giận dữ đến mức nào, thậm chí cho đến bây giờ. “Rất nhiều người chẳng hề muốn một tay chuyên gia tâm thần da đen. Quá nhiều người da đen không thể chi trả cho việc ấy. Trên ghế của tay chuyên gia tâm thần ấy không có kẻ nào mang đầu óc tiến bộ.” Jezzie Flanagan khiến tôi phải kể về Maria, nhưng chỉ một chút. Cô nói cho tôi biết một phụ nữ ở Sở Mật vụ với chín mươi phần trăm đàn ông chuẩn men là như thế nào. “Ôi, họ muốn kiểm tra tôi, chừng mỗi lần một ngày. Họ gọi tôi là ‘Gã Đàn Ông’.” Cô còn kể vài chuyện vui về Nhà Trắng. Cô biết vợ chồng Bush và Reagan. Tóm lại đó là một giờ thoải mái và trôi qua rất nhanh.

Thực tế là hơn một giờ đã trôi qua. Giống như hai giờ hơn. Cuối cùng Jezzie nhận thấy rằng cô phục vụ bàn chúng tôi đang lẻ loi đi quanh chỗ quầy bar. “Chuồn thôi. Khách ở nhà hàng này chỉ còn chúng ta.”

Chúng tôi thanh toán và theo thang máy rời khỏi nhà hàng xoay. Phòng Jezzie ở tầng cao hơn. Có lẽ nơi cô ở cũng có thể nhìn ra đại dương. Từ phòng hạng sang của mình.

“Như thế thật dễ chịu,” tôi nói khi cô dừng bước. Tôi nghĩ đó là một câu khá sến từ vở kịch của Noel Coward. “Cảm ơn vì đã đồng hành. Chúc mừng Giáng sinh.”

“Chúc mừng Giáng sinh, Alex.” Jezzie mỉm cười. Cô vén lọn tóc vàng ra sau tai, đó là một thói quen của cô mà tôi đã nhận ra từ trước. “Quả là dễ chịu thật. Nhưng không may là ngày mai có thể sẽ không được thế.”

Jezzie bẹo má tôi và quay bước về phòng. “Tôi sẽ mơ thấy anh mặc đồ bơi đấy,” cô nói khi cửa thang máy khép lại.

Tôi đi xuống thêm bốn tầng, tắm nước thật lạnh và một mình đón Giáng sinh. Tôi nghĩ về Jezzie Flanagan. Những ảo tưởng ngốc nghếch trong một phòng khách sạn lẻ loi ở Miami Beach. Chúng tôi sẽ không đi tới đâu nhưng tôi thích cô. Tôi cảm thấy mình có thể nói chuyện với Flanagan về bất kỳ chuyện gì. Tôi đọc thêm một chút về thời gian nhà văn Styron chống chọi với bệnh trầm cảm, cho tới lúc có thể chợp mắt. Tôi có những giấc mơ của riêng mình.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.