Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 55

❊ ❊ ❊

TÔI PHẢI GẶP LẠI Gary Murphy vào ngày đầu tiên của tháng Mười. “Chứng cứ mới” là lý do được nêu ra. Vào thời điểm ấy, đến nửa thế giới đã liên hệ với Nina Cerisier. “Giả thuyết tòng phạm” có sức sống riêng của nó.

Chúng tôi đã sử dụng Đội Điều tra Đặc biệt để lùng sục khu vực xung quanh nhà Cerisier. Tôi đã thử mọi thứ với Nina Cerisier, từ những cuốn sách ảnh chụp tội phạm tới những bức vẽ theo mô tả nhận dạng của nhân chứng. Nhưng tới giờ, chúng vẫn chưa giúp cô bé nhận ra nét nào của “kẻ tòng phạm”.

Chúng tôi biết đó là một gã đàn ông, da trắng, còn Nina cho rằng hắn có khổ người chắc đậm. Phía FBI tuyên bố đang tăng cường tìm kiếm gã phi công ở Florida. Cứ để bọn họ làm thế xem sao. Tôi lại trở lại với cuộc chơi.

Tiến sĩ Campbell cùng tôi đi xuống khu hành lang được tăng cường an ninh tối đa bên trong Nhà tù Lorton. Đám phạm nhân trừng trừng nhìn chúng tôi đi qua. Tôi trừng mắt nhìn lại. Tôi cũng là người giỏi làm việc ấy mà.

Cuối cùng, chúng tôi tới gian phòng đang giam giữ Gary SonejiMurphy.

Phòng giam của SonejiMurphy và toàn bộ dãy hành lang đều được đèn điện chiếu sáng, nhưng hắn vẫn liếc mắt nhìn lên từ giường của mình. Trông như thể hắn đang ló ra từ một hang động tối tăm vậy.

Mất một lúc hắn ta mới nhận ra tôi.

Khi đã nhận ra tôi, hắn mỉm cười. Trông hắn vẫn giống một người đàn ông trẻ trung dễ thương đến từ thị trấn nhỏ. Gary Murphy. Như một nhân vật bước ra từ bộ phim Cuộc sống tươi đẹp được dựng lại vào những năm 1990. Tôi vẫn nhớ rằng bạn hắn, Simon Conklin, đã kể tôi nghe chuyện Gary Murphy có thể đóng bất cứ vai nào hắn cần. Đó là một phần của việc nằm trong nhóm vượt trội so với 99% còn lại.

“Tại sao ông không tới gặp tôi nữa, Alex?” hắn hỏi. Đôi mắt hắn lúc này có vẻ gì đó như đau buồn. “Tôi chẳng thể nói chuyện với ai được. Các bác sĩ khác không khi nào nghe tôi. Đúng ra là họ không thực sự lắng nghe.”

“Họ không cho phép tôi gặp anh một thời gian,” tôi đáp. “Nhưng chuyện đó xử lý xong rồi, thế nên giờ tôi đang có mặt ở đây.”

Trông hắn có vẻ tổn thương. Hắn mím môi dưới và chằm chằm nhìn xuống đôi giày bạt đi trong tù.

Đột nhiên gương mặt hắn nhăn nhó và hắn phá lên cười to. Tiếng cười dội khắp căn phòng giam chật chội.

SonejiMurphy nghiêng gần hơn về tôi. “Ông biết không, ông thực sự chỉ là một thằng đần khốn nạn như mấy gã kia,” hắn nói. “Thật dễ dàng điều khiển. Giống hệt như những gã khác trước ông. Cũng thông minh, nhưng chưa đủ.”

Tôi nhìn hắn chòng chọc. Ngạc nhiên. Có lẽ hơi sốc.

“Đèn vẫn bật, nhưng không có ai ở nhà,” chắc hẳn hắn đang bình luận về biểu cảm lộ ra trên gương mặt tôi,

“Không. Tôi đây,” tôi nói. “Tôi chỉ đánh giá anh thấp hơn mức cần thiết. Là lỗi của tôi.”

“Chúng ta đã quay lại thực tại rồi, phải không?” Nụ cười nhếch mép khủng khiếp vẫn lởn vởn trên gương mặt hắn. “Ông có chắc là ông hiểu không? Ông chắc chứ, Tiến sĩ-Thanh tra?”

Tất nhiên là tôi hiểu. Tôi vừa gặp Gary Soneji lần đầu tiên. Tôi vừa được Gary Murphy giới thiệu với hắn. Quá trình đó được gọi là sự đảo chiều mau chóng.

Tên bắt cóc đang chòng chọc nhìn tôi. Hắn đang hả hê, khoe khoang, và lần đầu tiên là chính con người hắn khi đứng trước tôi.

Kẻ sát hại trẻ em đang ngồi trước mặt tôi. Kẻ bắt chước và một diễn viên tài năng. Nhóm vượt trội 99% còn lại. Con Trai Nhà Lindbergh. Tất cả những danh hiệu đó và có thể còn thêm nữa.

“Ông ổn chứ?” hắn hỏi. Hắn đang bắt chước vẻ quan tâm trước đó của tôi với hắn. “Ông cảm thấy ổn chứ, Tiến sĩ?”

“Tôi rất ổn. Không vấn đề gì cả,” tôi đáp.

“Thực sao? Tôi lại thấy hình như ông không ổn lắm. Có chuyện gì đó bất thường, phải không Alex?” Giờ thì hắn tỏ ra quan tâm sâu sắc.

“Này, nghe đây!” tôi cao giọng đáp. “Cút đi Soneji. Mày thấy chuyện kiểm tra thực tế thế nào?”

“Chờ chút đã.” Hắn lắc mạnh đầu. Cái cười nanh ác đã biến mất đột ngột y như lúc nó xuất hiện ngay trước đó. “Sao ông lại gọi tôi là Soneji? Chuyện này là thế nào hả Tiến sĩ? Có chuyện gì vậy?”

Tôi nhìn mặt gã tù nhân trước mặt, và tôi không thể tin nổi những gì mình đang thấy.

Hắn lại thay đổi. Một cách đột ngột. Gary Soneji đã biến mất. Hắn đã thay đổi nhân cách hai lần, có lẽ tới ba lần chỉ trong vài phút.

“Gary Murphy phải không?” tôi thử.

Hắn gật đầu. “Còn ai khác nữa chứ? Nghiêm túc đi nào Tiến sĩ, có chuyện gì vậy? Chuyện gì đang xảy ra thế? Ông biến mất tới mấy tuần. Và giờ thì ông trở lại.”

“Hãy kể cho tôi nghe chuyện gì vừa xảy ra đi,” tôi nói. Tôi tiếp tục nói với hắn. “Nói ngay đi. Hãy kể cho tôi nghe nhũng điều anh nghĩ vừa mới xảy ra.”

Hắn có vẻ không hiểu. Hoàn toàn bối rối trước yêu cầu của tôi. Nếu tất cả những việc này là một màn kịch thì đây có lẽ là màn trình diễn xuất sắc nhất, thuyết phục nhất mà tôi từng chứng kiến trong suốt những năm làm chuyên gia tâm lý của mình.

“Tôi không hiểu. Ông tới phòng giam của tôi. Ông có vẻ hơi căng thẳng. Có lẽ ông thấy bối rối vì gần đây ông không tới đây. Thế rồi ông gọi tôi là Soneji. Hoàn toàn bất ngờ. Chẳng phải chuyện đó nực cười lắm sao?”

Có phải hắn đang nghiêm túc không? Lẽ nào hắn không hề biết những gì vừa xảy ra chỉ trước đó chưa tới sáu mươi giây?

Hay đây là Gary Soneji và hắn vẫn đang đóng kịch với tôi? Có thể nào hắn đang nhập vào rồi thoát ra khỏi tình trạng “điên bỏ nhà ra đi” dễ dàng và thuần thục đến thế? Cũng có thể là thế, nhưng xác suất không cao. Trong vụ này, việc đó có thể tạo nên một trò hề không thể tưởng tượng nổi tại phòng xử án.

Thậm chí việc đó có thể gỡ tội cho SonejiMurphy.

Đó có phải là kế hoạch của hắn? Đó có phải là đường thoát mà hắn đã vạch ra ngay từ đầu?

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.