GARY MURPHY VỀ TỚI NHÀ lúc hơn năm giờ một chút vào chiều ngày hôm sau, mười bốn tháng Giêng. Trước đó hắn đã vào văn phòng, ngay bên ngoài Wilmington. Chỉ có vài người ở đó, Gary dự định hoàn thành một số công việc vớ vẩn liên quan đến giấy tờ. Hắn phải làm cho mọi thứ trông có vẻ ổn lâu hơn một chút nữa.
Cuối cùng hắn lại nghĩ đến những vấn đề lớn hơn. Kế hoạch lớn. Gary không thể chú tâm cho một đống hóa đơn và biên lai nằm la liệt trên bàn làm việc của mình. Hắn cứ mải miết cầm mấy tờ hóa đơn đã nhàu nát của khách hàng lên, liếc nhìn những cái tên, con số và địa chỉ.
Thằng đầu óc bình thường bỏ mẹ nào lại có thể quan tâm đến tất cả chỗ hóa đơn này chứ? hắn nghĩ. Việc đó thật tủn mủn, nhàm chán và tầm thường. Đó là lý do vì sao công việc này - cùng với Delaware - là một nơi ẩn náu tốt cho hắn.
Thế nên Gary tuyệt đối không làm được việc gì ở văn phòng, trừ việc lãng phí vài giờ đồng hồ. Ít nhất trên đường về nhà hắn cũng đã đi lấy một món quà cho Roni. Hắn đã mua cho con bé một chiếc xe đạp màu hồng có bánh phụ và cờ đuôi nheo. Hắn đã mua thêm một căn nhà búp bê Barbie. Bữa tiệc sinh nhật của con bé được tổ chức lúc sáu giờ.
Missy đón hắn ở cửa trước với cái ôm và một cái hôn. Biết khuyến khích người khác là thế mạnh của cô. Bữa tiệc sinh nhật mang lại cho cô thứ gì đó để suy nghĩ. Cô đã khuất mắt hắn được vài ngày.
“Một ngày tuyệt vời, em yêu. Anh không đùa đâu nhé. Tuần tới sẽ có ba lần về nhà đấy. Đếm nhé, ba đấy,” Gary nói với vợ. Khỉ thật. Hắn có thể trở nên thật hấp dẫn khi hắn muốn. Thầy Chips tới Delaware.
Hắn theo Missy vào phòng ăn, nơi cô đã sắp xếp các loại đồ nhựa và giấy có màu sắc tươi sáng để chuẩn bị cho bữa tiệc của các bữa tiệc. Missy đã treo lên tường một tấm giấy in - loại họ dùng trong các trận bóng bầu dục ở U. D[1] - University Dumb[2]. Tấm giấy này có nội dung: RONI TIẾN LÊN - BẢY TUỔI!
“Tuyệt cú mèo, em yêu. Em có thể tạo ra mọi thứ từ chỗ chẳng có gì. Tất cả trông thật tuyệt,” Gary nói. “Bây giờ chắc chắn mọi thứ trông khá lên rồi.”
Thực tế là Gary đã bắt đầu thấy hơi căng thẳng. Hắn thấy lạc lõng và muốn chợp mắt một chút. Đột nhiên ý tưởng về bữa tiệc sinh nhật của Roni dường như kiệt quệ. Chắc chắn hồi hắn còn nhỏ đã chẳng hề có một bữa tiệc nào.
Đúng sáu giờ thì hàng xóm bắt đầu tới. Thế cũng tốt, hắn nghĩ. Nghĩa là đám trẻ thực sự muốn tới. Chúng thích Roni. Gary có thể thấy điều ấy trên gương mặt của những cái đầu bóng bay bé nhỏ.
Nhiều ông bố bà mẹ ở lại dự tiệc. Họ là bạn của hắn và Missy. Hắn thực hiện vai trò của người phục vụ một cách đầy trách nhiệm, trong khi Missy khởi động cho bọn trẻ chơi một loại trò chơi: tìm vịt, chiếm ghế, bịt mắt gắn đuôi.
Mọi người đều vui vẻ. Hắn nhìn Roni, con bé như một con quay đang xoay tít.
Trong đầu Gary cứ liên tục hiện ra ảo ảnh: hắn giết tất cả những người tới dự tiệc sinh nhật của một đứa nhóc. Một bữa tiệc sinh nhật - hoặc trò chơi tìm trứng Phục sinh của trẻ con. Điều đó khiến hắn cảm thấy dễ chịu hơn.
❀ ❀ ❀
[1] U.D là tên viết tắt của trường đại học Delaware.
[2] Tạm dịch: Trường đại học Ngu Dốt.