NGÔI NHÀ CỦA CROSS ở ngay bên kia đường. Nó nằm đó, trong vẻ lộng lẫy khiêm nhường.
Thằng Bé Hư như bị ánh đèn màu cam lấp lánh trong nhà thôi miên. Hai mắt hắn dõi nhìn từ cửa sổ này sang cửa sổ khác. Có vài lần hắn thấy qua cửa sổ một bà lão da đen bồn chồn đi qua một trong những ô cửa sổ ấy xuống gác. Bà của Alex Cross, chắc chắn là thế.
Hắn biết tên bà, Nana Mama. Hắn biết Alex đã gọi bà như thế từ khi còn nhỏ. Vài tuần qua, hắn đã tìm hiểu mọi thứ cần biết về gia đình Cross. Hắn có một kế hoạch với họ lúc này. Một kế hoạch nho nhỏ hết sảy.
Đôi khi hắn thích cảm giác sợ hãi như lúc này. Sợ hãi cho chính hắn, sợ hãi cho những người trong ngôi nhà. Hắn tận hưởng cảm giác này chừng nào hắn còn kiểm soát được nó, “bật” và “tắt” bất cứ lúc nào, tùy ý mình.
Cuối cùng hắn tự hối thúc bản thân rời chỗ ẩn nấp, tiến gần hơn tới ngôi nhà của Cross. Để trở thành nỗi sợ hãi.
Các giác quan của hắn trở nên thính nhạy hơn nhiều khi nỗi sợ hãi xuất hiện. Hắn có thể tập trung và duy trì sự tập trung được rất lâu. Khi hắn băng qua con phố số 5, trong ý thức của hắn giờ không tồn tại gì ngoại trừ ngôi nhà và những người trong đó.
Thằng Bé Hư biến vào các bụi cây mọc theo mặt trước ngôi nhà. Lúc này tim hắn đập mạnh. Hơi thở của hắn ngắn và gấp gáp hơn.
Hắn hít một hơi dài, sau đó chầm chậm thở ra đằng miệng.Chậm lại nào, hãy tận hưởng điều này, hắn nghĩ.
Hắn xoay người để xoay lưng lại ngôi nhà. Thực tế là hắn có thể cảm nhận được hơi ấm của mấy bức tường sau lưng mình. Hắn quan sát con phố nội thành qua các nhánh cây chằng chịt. Khu Đông Nam thường tối tăm hơn. Đèn đường ở đây chưa bao giờ được thay cả.
Hắn thận trọng. Hắn thong thả tận dụng khoảng thời gian dễ chịu của mình. Hắn quan sát con phố tới cả mười phút hoặc lâu hơn thế. Không ai trông thấy hắn. Lần này cũng không có ai theo dõi hắn.
“Một lần cuối cùng, và sau đó tiến tới những thứ to lớn và đẹp đẽ hơn.”
Hắn nghĩ về điều ấy, hoặc lẩm bẩm như vậy. Đôi khi hắn không phân biệt được rõ việc nào với việc nào. Rất nhiều thứ đang ùa đến lúc này và nhập lại thành một khối: những ý nghĩ của hắn, lời lẽ, hành động của hắn, những câu chuyện hắn kể cho chính mình.
Từng chi tiết đã được suy nghĩ kỹ càng vài trăm lượt trước đêm đặc biệt này. Một khi tất cả bọn họ đã ngủ say, có lẽ trong khoảng từ hai đến ba giờ sáng, hắn sẽ bắt cóc hai đứa trẻ, Damon và Janelle.
Hắn sẽ đánh thuốc chúng, ngay trong phòng ngủ của chúng ở tầng hai. Hắn sẽ để cho Tiến sĩ-Thanh tra Alex Cross ngủ ngon suốt trong thời gian mọi việc diễn ra.
Hắn phải làm điều đó. Bây giờ Tiến sĩ Cross nổi tiếng phải chịu đau đớn thật nhiều. Cross phải là một phần của cuộc truy tìm mới. Đó là cách mọi việc phải diễn ra. Đó là giải pháp đáng giá duy nhất. Hắn sẽ là kẻ chiến thắng.
Không phải Cross cần thêm động lực, nhưng dù thế nào thì hắn cũng sẽ làm việc đó. Trước hết vì hắn sẽ giết bà già, bà của Cross. Sau đó hắn sẽ tới phòng ngủ bọn trẻ.
Tất nhiên sẽ chẳng có chuyện nào trong những chuyện ấy bị khám phá. Lũ trẻ nhà Cross sẽ chẳng bao giờ được tìm thấy. Sẽ chẳng có khoản tiền chuộc nào được yêu cầu. Và rồi cuối cùng hắn có thể tiếp tục với những việc khác.
Hắn sẽ quên thanh tra Cross. Nhưng Alex Cross thì sẽ không bao giờ, không thể nào quên được hắn. Hay những đứa con bị mất tích của mình.
Gary SonejiMurphy hướng đi về phía căn nhà.