SAMPSON VÀ TÔI phóng nhanh dọc theo phố C giữa trung tâm Capitol Hill. Tôi thở hồng hộc, hai tay hai chân như rời ra.
Các xe tuần tra và xe cứu thương đã phong tỏa hoàn toàn con phố. Chúng tôi phải đỗ xe trên phố F và chạy vội qua vài dãy nhà cuối. Người của kênh truyền hình WJLA đã có mặt ở đó. CNN cũng vậy. Khắp nơi vang lên tiếng còi hụ.
Tôi trông thấy một nhóm phóng viên ở phía trước. Họ thấy Sampson và tôi đang tới. Chúng tôi khó mà lẫn vào đâu được, chẳng khác gì đội bóng Harlem Globetrotters ở giữa Tokyo.
“Thanh tra Cross? Tiến sĩ Cross?” đám nhà báo gọi với, cố gắng khiến chúng tôi chậm lại.
“Hai chúng tôi đều không bình luận gì đâu,” tôi phẩy tay gạt họ đi. “Cút mẹ các ông đi.”
Trong căn hộ của Vivian Kim, Sampson và tôi bước qua những gương mặt quen thuộc - các nhân viên kỹ thuật, các chuyên gia pháp y, nhóm điều tra nạn nhân đã chết trong môi trường làm việc đáng sợ của họ.
“Tớ không muốn làm việc này nữa,” Sampson nói.
“Cả thế giới đang chảy theo mấy cái ống nước tiểu này. Quá sức chịu đựng, thậm chí là với tớ.”
“Bọn mình kiệt sức,” tôi lầm bầm với cậu ta, “bọn mình cùng kiệt sức cả rồi.”
Sampson túm lấy bàn tay tôi và giữ lấy. Điều đó cho tôi biết cậu ta bị chuyện này ảnh hưởng đến mức nào. Chúng tôi đi vào phòng ngủ đầu tiên ở bên phải hành lang. Tôi cố gắng giữ cho bản thân bình thản khi ở trong căn phòng này. Nhưng không thể làm được điều ấy.
Phòng ngủ của Vivian Kim được bài trí đẹp mắt. Rất nhiều ảnh đen trắng chụp gia đình cùng các bức tranh nghệ thuật tinh tế chiếm phần lớn diện tích tường. Một chiếc đàn violin cổ treo trên tường. Tôi không muốn nhìn vào lý do khiến mình có mặt ở đây. Nhưng rốt cuộc tôi cũng phải làm việc ấy.
Vivian Kim bị một con dao săn dài ghim chặt xuống giường. Con dao đâm xuyên qua bụng cô. Cả hai bầu vú của cô đã bị cắt bỏ. Lông ở vùng kín đã bị cạo sạch. Hai mắt cô trợn ngược lên, như thể vào những thời khắc cuối cùng trong đời, cô đã trông thấy thứ gì đó ngoài sức tưởng tượng hay không thể lý giải nổi.
Tôi để cho hai mắt mình quét quanh phòng. Tôi không thể nhìn vào cơ thể bị cắt xẻo của Vivian Kim mà chằm chằm nhìn một vệt màu sáng trên sàn. Nó khiến tôi nghẹt thở. Từ lúc lên đây chưa ai nói gì. Chưa ai nhận thấy manh mối quan trọng nhất. May mắn là chưa ai làm dịch chuyển bằng chứng này.
“Xem chỗ này đi.” Tôi chỉ cho Sampson.
Chiếc giày thứ hai của Maggie Rose đang nằm trên sàn phòng ngủ của Vivian Kim. Kẻ giết người đã để lại thứ mà các nhà bệnh học gọi là “những chi tiết nghệ thuật”. Lần này hắn đã để lại một dấu hiệu công khai - dấu hiệu của các dấu hiệu. Khi cúi người trên chiếc giày của con bé, người tôi run lên. Đây là trò hài hước tàn bạo nhất ở hiện trường. Chiếc giày hồng, tương phản ghê gớm với hiện trường đẫm máu.
Gary Soneji đã ở trong phòng ngủ này. Soneji cũng là kẻ đã thực hiện những vụ giết người ở khu nhà giá rẻ. Hắn là “thứ đó”. Và hắn đã trở lại.