JEZZIE TRỞ LẠI WASHINGTON vào tuần lễ ngay sau khi phiên tòa kết thúc. Đó dường như là thời điểm tốt cho những khởi đầu. Tôi đã sẵn sàng. Lạy Chúa toàn năng, tôi đã sẵn sàng để bỏ qua mà sống tiếp.
Chúng tôi nói chuyện qua điện thoại một chút, nhưng không quá nhiều, về tâm trạng của cô. Jezzie nói với tôi một điều. Cô nói rằng thật lạ lùng vì bản thân đã đầu tư quá nhiều cho sự nghiệp nhưng giờ đây lại chẳng còn quan tâm tới nó chút nào nữa.
Tôi đã nhớ Jezzie thậm chí nhiều hơn tôi tưởng. Tâm trí tôi luôn hướng về cô trong khi điều tra vụ giết hại hai đứa trẻ mười ba tuổi vì một đôi giày thể thao hiệu Pump. Sampson và tôi đã bắt được thủ phạm, một đứa mười lăm tuổi ở khu vực “Hố Đen”. Cũng tuần đó, tôi được mời làm việc ở Washington với tư cách điều phối viên của Chương trình Truy bắt Tội phạm Nguy hiểm giữa Sở Cảnh sát DC. và FBI. Đó là công việc được trả lương cao hơn, hoành tráng hơn công việc hiện tôi đang làm, nhưng tôi từ chối thẳng thừng. Đó là cách Carl Monroe mua chuộc tôi. Không, xin cảm ơn.
Ban đêm tôi không ngủ được. Cơn bão bắt đầu nổi lên trong trí óc tôi ngay từ ngày đầu tiên xảy ra vụ bắt cóc vẫn còn đó. Tôi không thể gạt hẳn Maggie Rose Dunne ra khỏi đầu óc mình. Tôi không thể từ bỏ vụ án này. Tôi không cho phép mình làm như vậy. Tôi xem bất cứ thứ gì trên kênh ESPN, đôi khi tới ba hay bốn giờ sáng. Tôi thực hiện vai trò của chuyên gia tâm lý Alex trong khu nhà lắp ghép cũ ở nhà thờ Thánh Anthony. Sampson và tôi uống vài két bia với nhau. Sau đó chúng tôi cố đốt bớt mỡ thừa ở phòng tập. Xen giữa những việc đó, chúng tôi dành nhiều giờ ở chỗ làm.
Tôi lái xe đến căn hộ của Jezzie vào ngày cô trở lại. Trên đường tới đó, tôi lại nghe Derek McGinty nói trên đài WAMU. Người anh em trong chương trình trò chuyện của tôi. Giọng nói của người dẫn chương trình làm lòng dạ đang rối bời của tôi dịu lại. Một lần, tôi đã gọi điện tới chương trình buổi đêm của anh. Tôi giấu giọng thật của mình. Nói về Maria, về những đứa trẻ, về việc sống trong trạng thái lo lắng, căng thẳng suốt một thời gian quá dài.
Khi Jezzie mở cửa, tôi giật mình trước dáng vẻ của cô. Cô để tóc mọc dài và xổ tung ra hệt như tia nắng mặt trời. Cô rám nắng và khỏe mạnh như một nhân viên cứu hộ California vào tháng Tám. Trông cô như thể chưa từng có gì trục trặc xảy ra trong đời.
“Trông em thư thái và rất ổn,” tôi nói. Thực sự tôi thấy hơi bực mình. Cô đã biến mất trước khi phiên tòa kết thúc. Không tạm biệt. Không giải thích. Những điều ấy nói cho tôi biết điều gì về con người Jezzie?
Jezzie vẫn luôn thon gọn, nhưng lúc này cô mảnh mai và săn chắc hơn. Các vầng thâm quầng dưới mắt cô xuất hiện rất nhiều lần trong suốt thời gian điều tra vụ bắt cóc giờ đã biến mất. Cô mặc chiếc quần soóc jean và một chiếc áo phông cũ có in dòng chữ “NẾU BẠN KHÔNG THỂ LÀM HỌ CHOÁNG NGỢP BẰNG TÀI NĂNG, HÃY LÀM HỌ BỐI RỐI BẰNG NHỮNG THỨ NHẢM NHÍ”. Cô gây choáng ngợp ở mọi phương diện.
Jezzie mỉm cười dịu dàng. “Em khá hơn nhiều rồi, Alex. Em nghĩ em đã gần hồi phục.”
Cô bước ra hiên nhà và sà vào vòng tay tôi, tôi cảm thấy bản thân cũng hồi phục đôi chút. Tôi ôm Jezzie và nghĩ mình đã ở hành tinh kỳ lạ này, hoàn toàn đơn độc trong một thời gian. Tôi đã thấy mình trên mặt trăng cằn cỗi này. Tôi đã từng nghĩ phải tìm ai đó khác để ở bên, ai đó để yêu thương một lần nữa.
“Hãy kể cho anh nghe tất cả những gì đã xảy ra. Xem cảm giác thế nào khi em rời khỏi trái đất?” tôi nói. Mái tóc Jezzie thoảng hương thơm tươi mát và sạch sẽ. Mọi thứ ở cô dường như mới mẻ và tươi tắn trở lại.
“Thực tế là rời khỏi trái đất cũng khá hay. Em chưa bao giờ không làm việc kể từ năm mười sáu tuổi. Những ngày đầu tiên thật khủng khiếp. Sau đó mọi chuyện tốt đẹp,” cô nói trong khi vẫn vùi đầu vào ngực tôi. “Chỉ có một điều em nhớ,” Jezzie thì thầm. “Em muốn anh ở đó với em. Nếu như điều đó nghe ủy mị thì thật tệ.”
Đó là một trong những điều tôi muốn nghe. “Nếu biết thì anh đã đến cùng em,” tôi nói.
“Em cần làm việc đó theo cách em đã làm. Em phải suy nghĩ kỹ một lần về tất cả mọi việc. Em đã không gọi cho bất cứ ai, Alex ạ. Không một ai hết. Em hiểu ra rất nhiều điều về bản thân. Thậm chí em có lẽ đã tìm ra Jezzie Flanagan thực sự là ai.”
Tôi nâng cằm Jezzie lên và nhìn vào mắt cô. “Hãy nói cho anh biết em đã tìm thấy gì. Hãy nói cho anh nghe Jezzie là ai.”
Tay trong tay, chúng tôi đi vào trong nhà.
Nhưng Jezzie đã không nói nhiều về chuyện cô là con người thế nào, hay cô đã hiểu ra những gì về bản thân mình khi ở ngôi nhà bên hồ. Chúng tôi sa vào những thói quen cũ, những thói quen mà tôi phải thừa nhận rằng tôi đã rất nhớ. Tôi băn khoăn liệu Jezzie đã nhớ nhung tôi, và cô đã muốn trở lại DC. nhiều tới mức nào. Tôi cần thấy một tín hiệu từ cô.
Jezzie bắt đầu cởi cúc áo tôi, và chẳng có lý do gì để tôi ngăn cô lại. “Em đã nhớ anh rất nhiều,” cô thì thầm bên bờ ngực tôi. “Anh có nhớ em không, Alex?”
Tôi bật cười. Trạng thái cơ thể tôi lúc đó là câu trả lời quá hiển nhiên cho câu hỏi của Jezzie. “Lúc này em nghĩ sao? Đoán thử xem.”
Buổi chiều hôm đó Jezzie và tôi cùng tận hưởng một chút hoang dại. Tôi không thể không nhớ cái đêm phóng viên tờ National Star xuất hiện bên ngoài phòng nhà nghỉ của chúng tôi. Chắc chắn lúc này Jezzie thanh mảnh và chắc gọn hơn, cô đã từng có vóc dáng hoàn hảo trước khi biến mất. Jezzie cũng rám nắng khắp cả người.
“Ai đen hơn đây?” tôi hỏi và ngoác miệng cười.
“Chắc chắn là em rồi. Đen như cột nhà cháy, người quanh hồ thường nói thế đấy.”
“Em đang làm anh choáng ngợp vì sự rực rỡ của em đấy,” tôi nói với cô.
“Ái chà. Chúng mình cứ thế này được bao lâu nhỉ? Chỉ nói và nhìn nhau, không đụng chạm. Anh sẽ cởi nốt các nút áo còn lại của anh chứ? Làm ơn đi.”
“Việc ấy có khiến em phấn khích không?” tôi hỏi. Cổ họng tôi hơi nghẹn lại.
“Thôi thôi. Thực sự thì anh có thể cởi áo ra mà.”
“Em sẽ nói cho anh nghe em là ai, những gì em hiểu ra trong thời gian ở ẩn của em nhé,” tôi nhắc Jezzie. Người xưng tội và người tình. Một ý tưởng nghe đã thấy quyến rũ.
“Anh có thể hôn em bây giờ. Nếu anh muốn thế, Alex. Anh có thể hôn em mà không đụng chạm gì khác không?”
“Hừm, anh không chắc chuyện đó lắm. Để anh xoay hướng này một chút. Và hướng kia một chút. Mà này, có đúng là em đang muốn bịt miệng anh lại không?”
“Tại sao em lại muốn làm điều đó chứ? Tiến sĩ-Thanh tra?”