Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 63

❊ ❊ ❊

TÔI VẪN CÒN NHỚ một đoạn tác phẩm của Kafka. Cụ thể hơn, đó là phần mở đầu đáng sợ trong tiểu thuyết Vụ Án của Kafka: “Hẳn ai đó đã vu oan cho Joseph K., vì dù không làm gì sai, anh vẫn bị bắt giữ trong một buổi sáng đẹp trời.” Đó cũng là những gì Gary Murphy muốn chúng tôi tin: rằng hắn trót bị sa vào một cơn ác mộng. Rằng hắn cũng vô tội như Joseph K.

Lúc rời tòa án, tôi bị chụp ảnh đến vài chục lần. Mọi người đều có câu hỏi của riêng mình. Tôi chẳng có bình luận nào. Tôi chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội giữ bản thân kín tiếng.

Maggie Rose còn sống hay đã chết? Báo chí muốn biết điều đó. Tôi sẽ không nói điều mình nghĩ, bởi tôi nghĩ cô bé có lẽ đã chết.

Khi rời tòa án, tôi thấy Katherine và Thomas Dunne bước về phía mình, theo sát hai bên là đám phóng viên báo in và truyền hình. Tôi muốn nói chuyện với Katherine, nhưng không muốn nói chuyện với Thomas.

“Tại sao ông lại giúp hắn?” Thomas Dunne lớn tiếng hỏi. “Ông không biết hắn đang nói dối sao? Ông bị sao vậy, Cross?”

Thomas Dunne đang rất căng thẳng, mặt đỏ gay. Mất bình tĩnh. Các mạch máu trên trán ông ta có lẽ không thể nổi rõ hơn nữa. Katherine Rose trông thật khổ sở, vô cùng suy sụp.

“Người ta từng gọi tôi là nhân chứng thù địch đấy,” tôi nói với vợ chồng nhà Dunne. “Tôi đang làm việc của tôi, thế thôi.”

“Thế thì ông đang làm việc của mình quá tệ.” Thomas Dunne tiếp tục tấn công tôi. “Ông đã để mất con gái chúng tôi ở Florida. Bây giờ ông lại đang cố gắng thả tự do cho kẻ bắt cóc nó.”

Đến nước này thì tôi đã hết chịu nổi ngài Thomas Dunne rồi. Ông ta đã tấn công đích danh tôi trên báo chí, truyền hình. Tôi muốn tìm lại con gái của ông ta nhưng đồng thời cũng không muốn chịu đựng những lời lăng mạ này thêm nữa.

“Ông dám nói thế sao?!” Tôi hét đáp lại Dunne khi các camera câm bặt rồi kêu vo vo quanh chúng tôi. “Tôi đã bị trói cả hai tay. Tôi đã bị loại khỏi đội phá án, một cách đột ngột và kỳ lạ, rồi được điều trở lại. Và tôi là người duy nhất thu được ít nhiều kết quả.”

Tôi quay ngoắt người khỏi hai vợ chồng nhà Dunne và lao xuống những bậc cầu thang dốc. Tôi hiểu nỗi thống khổ của họ, nhưng Thomas Dunne đã quấy rầy tôi suốt nhiều tháng nay. Ông ta quá tin ở bản thân, và ông ta đã sai. Dường như không ai hiểu được một sự thật đơn giản: tôi là người vẫn đang cố gắng tìm kiếm sự thật về Maggie Rose. Tôi là người duy nhất.

Khi tôi đến cuối cầu thang, Katherine Rose từ phía sau chạy tới. Cô đuổi theo tôi. Các tay phó nháy theo sau cô. Họ ở khắp mọi nơi, những cỗ máy tự động “đốt” phim của họ đang bấm như điên dại. Báo chí lại đang nhúng mũi vào câu chuyện.

“Tôi xin lỗi vì tất cả mọi chuyện,” cô nói trước khi tôi kịp cất lời. “Việc mất Maggie đã hủy hoại Tom, hủy hoại cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi biết anh đã làm hết sức. Tôi hiểu những gì anh đã phải trải qua. Tôi xin lỗi anh, Alex. Tôi xin lỗi vì tất cả.”

Đó thực sự là một khoảnh khắc kỳ lạ. Rốt cuộc tôi cũng bước tới và nắm bàn tay của Katherine Rose Dunne. Tôi cảm ơn cô, và hứa rằng mình sẽ không bỏ cuộc. Các tay máy tiếp tục chụp hình. Sau đó, tôi mau chóng rời khỏi địa điểm xét xử, từ chối trả lời các câu hỏi khác, tuyệt đối từ chối nói cho họ biết những gì vừa được trao đổi giữa tôi và Katherine Rose. Im lặng là cách trả thù tốt nhất với những kẻ săn tin vô liêm sỉ.

Tôi về nhà. Tôi vẫn đang tìm kiếm Maggie Rose Dunne, nhưng bây giờ là tìm trong trí não của Soneji/ Murphy. Có thể con bé đã bị một người khác đưa ra khỏi nơi giam giữ rồi chăng? Tại sao Gary Murphy lại nói với chúng tôi như thế? Khi lái xe về khu vực Đông Nam, tôi băn khoăn về những điều Gary Murphy nói trong lúc hắn bị thôi miên. Liệu có phải lúc ở tòa án Gary Soneji đã dắt mũi tất cả chúng tôi một cách hoàn hảo không? Đó quả là một khả năng đáng sợ, nhưng cũng rất thật. Liệu tất cả những chuyện này có phải là một phần trong những kế hoạch khủng khiếp của hắn không?

Sáng hôm sau, tôi cố thôi miên SonejiMurphy lần nữa. Vị Thanh tra Tài giỏi - Tiến sĩ Cross đã trở lại sân khấu trung tâm! Kiểu gì thì các số báo buổi sáng cũng sẽ đưa tin như thế.

Lần này thôi miên không có tác dụng. Gary Murphy quá sợ hãi, hoặc luật sư của hắn tuyên bố thế. Có quá nhiều tiếng ồn trong phòng xử án đông đúc. Thẩm phán Kaplan có lúc phải yêu cầu trật tự, nhưng rồi điều đó cũng chẳng tác dụng gì.

Hôm đó tôi còn bị bên khởi tố đối chất, nhưng Mary Warner quan tâm tới việc kéo tôi ra khỏi vị trí xét hỏi hơn là đặt câu hỏi về khả năng hay kinh nghiệm của tôi. Vai trò của tôi trong phiên xử án đã hết. Tôi cũng không thấy có vấn đề gì với việc đó.

Trong suốt thời gian còn lại của tuần đó - thời gian dành cho việc khai báo thêm của các chuyên gia - cả tôi và Sampson không có mặt ở tòa án nữa. Chúng tôi trở lại đường phố. Chúng tôi có những vụ việc mới. Chúng tôi cũng cố xem lại một vài góc độ phức tạp liên quan tới ngày thực sự xảy ra vụ bắt cóc. Chúng tôi phân tích lại mọi việc, dành nhiều giờ trong phòng họp chất đầy hồ sơ. Nếu Maggie Rose đã được đưa ra khỏi nơi giam cầm ở Maryland, có thể con bé vẫn sống, vẫn còn một cơ hội mong manh.

Sampson và tôi trở lại trường Washington Day một lần nữa để phỏng vấn một vài giáo viên của trường. Nói giảm đi thì đa số họ đều không lấy làm vui mừng lắm khi gặp lại chúng tôi. Chúng tôi vẫn kiểm nghiệm giả thuyết “tòng phạm”. Rõ ràng có một khả năng là Gary Soneji đã phối hợp hành động với ai đó ngay từ đầu. Liệu đó có phải là Simon Conklin, người bạn của hắn ở khu Princeton? Nếu không phải Conklin thì ai là đồng phạm của hắn? Không ai ở trường từng trông thấy một người nào để có thể củng cố cho quan điểm về “kẻ tòng phạm” của Gary Soneji.

Chúng tôi rời ngôi trường tư trước buổi trưa và ăn trưa ở nhà hàng Roy Rogers tại Georgetown. Món gà ở Roy ngon hơn ở nhà hàng Colonel, và Roy có món cánh gà nóng sốt tuyệt đỉnh. Gà ở đây trông nóng hổi và thật ngon mắt. Sampson và tôi đã gọi tới năm phần cánh gà và hai phần Coca loại gần một lít. Chúng tôi ngồi ở một chiếc bàn ăn ngoài trời cạnh sân chơi cho trẻ em của nhà hàng Roy. Sau bữa trưa có khi chúng tôi sẽ chơi bập bênh một lát.

Chúng tôi dùng xong bữa trưa và quyết định lái xe tới Potomac, Maryland. Thời gian còn lại của buổi chiều, chúng tôi rà soát hết đại lộ Sorrell và các con phố lân cận. Chúng tôi đã ghé thăm vài chục ngôi nhà và được đón tiếp như thể Woodward và Bernstein[1] vậy. Nhưng thái độ đón tiếp lạnh lẽo đó cũng không ngăn cản được chúng tôi.

Không ai phát hiện bất cứ chiếc xe hơi hay người lạ nào xuất hiện trong khu vực. Không có gì lạ trong những ngày trước và sau khi xảy ra vụ bắt cóc. Không ai nhớ mình đã thấy một chiếc xe tải chở hàng bất thường nào. Thậm chí không có cả loại thông thường - các xe tải chở rau, hoa và những đồ sửa chữa gia dụng.

Chiều muộn hôm đó, tôi lái xe đi một mình. Tôi đi về phía Crisfield, Maryland, nơi mà Maggie Rose và Michael Goldberg bị giam giữ dưới hầm trong suốt mấy ngày đầu bị bắt cóc. Trong một hầm mộ? Hay trong một hầm chứa? Gary Murphy đã đề cập tới “tầng hầm” trong lúc bị thôi miên. Hắn từng bị nhốt dưới một căn hầm tối khi còn nhỏ. Hắn đã không có bạn bè trong suốt những quãng dài của cuộc đời mình.

Lần này tôi muốn tự mình đến xem nông trại. Tất cả những sự “không liên đới” trong vụ án đang khiến tôi khó chịu ghê gớm. Các mảnh rời rạc đang bay loạn xạ trong đầu tôi như những mảnh bom sau một vụ nổ. Có thể kẻ nào đó khác đã cướp Maggie Rose từ tay SonejiMurphy? Có lẽ tôi cũng chẳng bớt lo hơn chút nào nếu có Einstein tham gia điều tra vụ này - các khả năng đặt ra có thể sẽ làm đầu ông quay cuồng và có lẽ cả tóc ông cũng phải thẳng ra.

Khi lang thang xung quanh khu nông trại bỏ hoang kỳ quái, tôi để mặc các dữ kiện liên quan tới vụ án tự do đi qua đầu mình. Tôi cứ nghĩ mãi về con trai nhà Lindbergh và tình tiết cậu bé Lindbergh đã bị bắt cóc khỏi “một ngôi nhà trong nông trại”.

Cái gọi là kẻ tòng phạm của Soneji. Đó chính là vấn đề chưa thể giải quyết.

Người ta cũng đã “nhìn thấy” Soneji ở gần căn nhà xảy ra vụ giết hại gia đình Sanders - nếu chúng tôi có thể tin lời Nina Cerisier. Đó là đầu mối không rõ ràng thứ hai.

Đây có thực là một trường hợp phân lập nhân cách? Cộng đồng tâm lý học vẫn còn chia rẽ về việc có hay không hiện tượng này. Các trường hợp đa nhân cách rất hiếm gặp. Liệu có phải tất cả chuyện này là một kế hoạch phức tạp của Gary Murphy? Phải chăng hắn đã cùng một lúc đóng cả hai vai?

Chuyện gì đã xảy ra với Maggie Rose Dunne? Mọi đầu mối đều quay trở lại con bé. Chuyện gì đã xảy ra với Maggie Rose?

Trên bảng đồng hồ đã mòn vẹt của chiếc Porsche, tôi vẫn giữ một trong những cây nến nhỏ được phát ra quanh khu tòa án ở Washington. Tôi châm nến. Tôi lái xe trở về Washington trong ánh nến cháy nổi bật giữa bóng tối đang buông xuống. Tưởng nhớ Maggie Rose.

❀ ❀ ❀

[1] Hai nhà báo nổi tiếng vì đã điều tra và phanh phui hoạt động phi pháp của nhiều quan chức điều hành chiến dịch tranh cử của tổng thống Richard Nixon những năm 1970, hay còn gọi là vụ Watergate

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.