NGÔI NHÀ CÓ HAI TẦNG, xây bằng gạch và sơn trắng, nằm trên nửa lô đất có trồng cây. Nó đã bị quây kín bởi những chiếc xe con, xe thùng, xe Jeep, phương tiện đi lại của các gia đình sống ở ngoại ô.
“Đây không thể là nhà hắn được,” Sampson nói khi chúng tôi đậu xe ở một con phố nhỏ. “Thứ Đó không sống ở đây. Jimmy Stewart thì có.”
Chúng tôi đã tìm thấy Gary Soneji - nhưng có cảm giác không đúng lắm. Nhà của con quái vật ấy là một căn có vẻ đẹp hoàn hảo của khu ngoại ô, một căn nhà hào nhoáng nằm trên một con phố được chăm sóc chu đáo ở Wilmington, Delaware. Tính từ lúc chúng tôi nói chuyện với bà Scott ở DC. tới giờ chưa tới hai mươi tư tiếng. Trong khoảng thời gian ấy chúng tôi đã lần ra công ty thiết bị Sưởi Atlantic ở Wilmington. Chúng tôi đã tập hợp lại Đội Giải cứu Con tin ban đầu.
Hầu hết cửa sổ của căn nhà đều sáng ánh đèn. Một xe tải giao hàng của hãng Domino có mặt gần như đồng thời với chúng tôi. Một thằng nhỏ cao gầy tóc vàng chạy tới cửa, hai cánh tay dang ra của nó mang bốn hộp bánh pizza lớn.
Thằng bé giao bánh nhận tiền thanh toán, rồi chiếc xe tải chạy đi nhanh như khi chạy tới.
Việc đây là một ngôi nhà đẹp nằm trong khu dân cư tốt làm tôi lo lắng, thậm chí hoài nghi mất vài phút. Soneji đã luôn đi trước chúng tôi hai bước - bằng cách nào đó.
“Hành động thôi,” tôi nói với đặc vụ Scorse. “Đây chính là nó, anh em. Cửa vào địa ngục đấy.”
Chín người chúng tôi lao vào nhà - Scorse, Reilly, Craig cùng hai đặc vụ khác từ Cục, Sampson, tôi, Jeb Klepner, Jezzie Flanagan. Tất cả được trang bị vũ khí hạng nặng, mặc áo giáp chống đạn. Chúng tôi muốn kết thúc vụ này. Ngay tại đây. Ngay bây giờ.
Tôi tiến vào bếp. Scorse và tôi đi cùng nhau. Sampson đi sau một bước chân. Cậu ta chẳng có vẻ gì của một ông bố hàng xóm đến dự tiệc muộn.
“Các ông là ai? Đang có chuyện gì thế?” một phụ nữ ở quầy bếp thét lên khi chúng tôi ập vào.
“Gary Murphy đâu?” tôi hỏi lớn. Đồng thời đưa thẻ của mình ra. “Tôi là Alex Cross. Cảnh sát. Chúng tôi ở đây để điều tra vụ bắt cóc Maggie Rose Dunne.”
“Gary ở trong phòng ăn,” người phụ nữ thứ hai đứng bên máy xay sinh tố nói bằng giọng run rẩy. “Qua lối này.” Bà chỉ.
Chúng tôi chạy theo hành lang nối với phòng ăn. Các bức ảnh chụp gia đình được treo trên tường. Một chồng quà chưa mở nằm trên sàn. Chúng tôi rút súng ngắn ra.
Đó là khoảng thời gian kinh hoàng. Bọn trẻ chúng tôi trông thấy đều sợ hãi. Các ông bố, bà mẹ của chúng cũng thế. Có rất nhiều người vô tội ở đây - hệt như Công viên Disney, tôi nghĩ. Hệt như ở trường Washington Day.
Gary Soneji không có trong phòng ăn. Chỉ có thêm cảnh sát, bọn trẻ con đội mũ sinh nhật, vật nuôi, các ông bố bà mẹ miệng há hốc vì không tin nổi những gì mình đang được chứng kiến.
“Tôi nghĩ Gary đã lên gác,” cuối cùng một trong những ông bố cất tiếng. “Ở đây có chuyện gì thế? Chuyện quái gì đang diễn ra vậy?”
Craig và Reilly đã từ cầu thang lao trở lại hành lang phía trước.
“Không có trên đó,” Reilly hét to.
Một trong những đứa trẻ nói, “Cháu nghĩ chú Murphy đã xuống tầng hầm. Chú ấy làm gì thế ạ?”
Chúng tôi chạy ngược lại bếp và xuống tầng hầm. Scorse, Reilly và tôi. Sampson lại lên gác để kiểm tra thêm lần nữa.
Chẳng thấy bất kỳ ai trong hai phòng nhỏ dưới tầng hầm. Có một cửa phụ dẫn ra bên ngoài. Cửa đã đóng và bị khóa từ phía ngoài.
Sau một lúc thì Sampson chạy xuống, mỗi bước hai bậc cầu thang. “Tớ đã kiểm tra hết trên gác. Hắn không ở đó!”
Gary Soneji lại biến mất một lần nữa.