TUẦN TIẾP THEO, ngày nào tôi cũng đi làm về đúng giờ, khoảng từ sáu giờ đến sáu rưỡi. Không còn những tuần làm việc tới tám mươi hay một trăm giờ nữa. Damon và Janelle có lẽ chẳng thể vui hơn nếu tôi bị đuổi việc thẳng cổ.
Chúng tôi thuê phim Walt Disney và Ninja Rùa, nghe bộ ba đĩa Billie Holidaỵ: The Legacy 1933-1958, rồi cùng lăn ra ngủ trên ghế xô pha. Đại loại là toàn những những trò vui thú.
Một buổi chiều, tôi cùng lũ trẻ ghé thăm mộ của Maria. Cả Jannie lẫn Damon đều chưa thể vượt qua được nỗi đau mất mẹ. Trên đường rời khỏi nghĩa trang, tôi dừng lại trước một ngôi mộ khác, nơi yên nghỉ cuối cùng của Mustaf Sanders. Tôi như thể thấy được đôi mắt nhỏ buồn bã của thằng bé đang nhìn mình chằm chằm. Đôi mắt như đang muốn hỏi tôi, Tại sao? Vẫn chưa có câu trả lời, Mustaf ạ. Nhưng tôi không chịu bỏ cuộc đâu.
Vào một ngày thứ Bảy gần cuối mùa hè, Sampson và tôi làm một chuyến xe dài tới Princeton, New Jersey. Người ta vẫn chưa tìm thấy Maggie Rose Dunne. Cả món tiền chuộc mười triệu đô la cũng thế. Chúng tôi rà soát lại mọi thứ bằng quỹ thời gian cá nhân, không liên quan gì tới công việc chung.
Chúng tôi đã nói chuyện với vài người hàng xóm của Murphy. Cả gia đình Murphy đã bỏ mạng trong một vụ hỏa hoạn, nhưng chẳng ai mảy may nghi ngờ hắn. Theo những gì tất thảy những người ở quanh Princeton biết, Gary Murphy là một học sinh mẫu mực. Hắn tốt nghiệp trường trung học của địa phương với thành tích cao thứ tư trong lớp, mặc dù dường như chẳng bao giờ hắn học hay ganh đua với ai. Hắn cũng chưa từng vướng phải rắc rối nào, chí ít là theo những gì mà hàng xóm của hắn ở Princeton biết. Người thanh niên mà họ miêu tả rất giống với gã Gary Murphy mà tôi từng gặp riêng ở Nhà tù Lorton.
Mọi người đều đồng tình như thế, ngoại trừ một người bạn thuở ấu thơ đang sống độc thân của Gary mà phải khó khăn lắm chúng tôi mới tìm được. Người bạn đó là Simon Conklin, một người bán rau quả tại một trong những chợ nông sản trong vùng. Anh ta sống một mình, cách làng Princeton khoảng hai mươi tư cây số. Lý do khiến chúng tôi đi tìm anh ta là vì vợ Murphy có nhắc tới Conklin khi nói chuyện với tôi. FBI đã phỏng vấn anh ta, nhưng không thu được nhiều so với những nỗ lực mà họ bỏ ra.
Thoạt đầu Simon Conklin từ chối nói chuyện với chúng tôi, hay với bất cứ cảnh sát nào. Nhưng khi chúng tôi dọa sẽ lôi anh ta đến tận Washington thì rốt cuộc anh ta cũng chịu mở lời đôi chút.
“Gary luôn xỏ mũi mọi người,” Conklin nói khi chúng tôi ngồi ở căn phòng khách luộm thuộm trong ngôi nhà nhỏ của anh ta. Anh ta là một người đàn ông cao lớn và lôi thôi. Trông anh ta có vẻ mệt mỏi và quần áo thì hoàn toàn không phù hợp. Dù vậy anh ta rất thông minh. Conklin từng là học sinh được nhận học bổng tài năng National Merit, cũng giống như bạn anh ta, Gary Murphy. “Gary bảo những thiên tài thường hay xỏ mũi mọi người. NHỮNG THIÊN TÀI viết hoa, các anh hiểu chứ. Gary đã nói thế đấy!”
“Ý anh ta là gì, ‘những thiên tài’ ấy?” tôi hỏi Conklin. Tôi nghĩ tôi có thể duy trì cuộc nói chuyện với bạn cũ của Gary miễn là tôi “vuốt ve” được cái tôi của anh ta. Tôi có thể khai thác được những điều mình cần từ Conklin.
“Cậu ta gọi họ là những người vượt trội so với 99% còn lại,” Conklin tiết lộ. “Một loại đỉnh của đỉnh. Giỏi nhất trong những người giỏi nhất. Những nhà vô địch, anh bạn ạ.”
“Giỏi nhất về cái gì chứ?” Sampson muốn biết. Tôi đoán là cậu ta không thích Simon Conklin. Biểu hiện của cậu ta có vẻ như hơi gồng lên. Nhưng đến lúc này cậu ta vẫn đang đóng tròn vai người biết lắng nghe.
“Giỏi nhất trong số những kẻ tâm thần thực sự” Conklin nói, rồi anh ta mỉm cười tự mãn. “Những kẻ vẫn luôn ở ngoài kia nhưng sẽ chẳng bao giờ bị bắt. Những kẻ quá thông minh nên không thể bị bắt. Họ xem thường những người khác. Họ không thể hiện chút hối tiếc, thương xót nào. Họ hoàn toàn làm chủ vận mệnh của mình.”
“Gary Murphy là một trong số đó?” tôi hỏi. Tôi biết lúc này anh ta đang muốn nói. Không chỉ về Gary mà còn về chính mình. Tôi có cảm giác Conklin cũng tự coi mình là một trong số những người vượt trội so với 99% còn lại.
“Không. Theo như Gary thì không phải thế.” Conklin lắc đầu và vẫn giữ nụ cười nửa miệng bất an. “Theo Gary, cậu ta còn thông minh hơn rất nhiều so với đám người vượt trội 99% còn lại đó. Cậu ta luôn tin mình là một kỳ nhân. Một kỳ nhân. Cậu ta tự gọi mình là một ‘quái kiệt’!”
Simon Conklin kể cho chúng tôi nghe chuyện anh ta và Gary đã sống trên cùng một con đường nông thôn ngoại ô cách thành phố chừng mười cây số. Họ đã cùng nhau bắt xe buýt tới trường. Họ đã làm bạn với nhau từ thuở lên chín lên mười. Con đường đó chính là đường dẫn tới căn nhà trong nông trại của gia đình Lindbergh ở HopeWell.
Simon Conklin cũng nói với chúng tôi rằng Gary Murphy chắc chắn đã trả thù gia đình hắn bằng vụ hỏa hoạn. Anh ta biết tất cả về những gì Gary phải chịu đựng vì bị lạm dụng tình dục lúc nhỏ. Conklin không thể chứng minh điều đó song anh ta biết chính Gary là kẻ đã châm mồi lửa đốt căn nhà của gia đình hắn.
“Tôi sẽ kể cho các anh tại sao tôi biết được kế hoạch của cậu ta. Cậu ta kể cho tôi - khi chúng tôi mới mười hai tuổi. Gary nói cậu ta sẽ khử họ vào sinh nhật thứ hai mươi mốt của mình. Gary bảo sẽ thực hiện việc ấy như thể lúc đó cậu ta đang ở trường. Để cậu ta sẽ không bao giờ bị nghi ngờ. Và đó là những gì cậu ta đã làm phải không? Cậu ta đã chờ đợi suốt chín năm. Cậu ta đã lên một kế hoạch chín năm cho việc đó.”
Chúng tôi đã nói chuyện với Simon Conklin suốt ba tiếng đồng hồ trong ngày hôm đó, rồi thêm năm tiếng nữa vào ngày hôm sau. Anh ta đã kể một loạt những câu chuyện thật buồn và khủng khiếp. Mỗi lần Gary bị nhốt trong căn hầm của gia đình Murphy thường kéo dài nhiều ngày hoặc nhiều tuần. Những kế hoạch đầy ám ảnh của Gary: những kế hoạch mười năm, mười lăm năm, những kế hoạch cả đời. Cuộc chiến thầm lặng của Gary với những sinh vật nhỏ bé, nhất là với những chú chim xinh xắn bay vào khu vườn của bà mẹ kế. Cách hắn bẻ một chân của con chim cổ đỏ, rồi tới một cánh, rồi tiếp cái chân còn lại, cho tới tận khi nó chết. Tầm nhìn của Gary để đưa bản thân tiến lên trong số những người vượt trội 99% còn lại, tiến thẳng tới đỉnh cao nhất. Và cuối cùng là khả năng bắt chước, diễn kịch và đóng các vai khác nhau của hắn.
Tôi cũng sẽ muốn biết những chuyện đó nếu vẫn được gặp Gary Murphy ở Nhà tù Lorton. Tôi đã định có vài buổi làm việc với Gary, vờn quanh với những bóng ma xưa cũ ở Princeton của hắn. Trò chuyện với Gary về người bạn Simon Conklin của hắn.
Nhưng thực không may, giờ đây tôi đã bị loại khỏi vụ điều tra. Vụ bắt cóc đã bị đẩy ra xa khỏi tầm với của tôi, Sampson và cả Simon Conklin nữa.
Tôi chuyển cho FBI những manh mối mà chúng tôi thu thập được ở Princeton. Tôi viết một bản báo cáo dài mười hai trang về Simon Conklin. Cục chẳng bao giờ điều tra theo hướng bản báo cáo đó. Tôi viết tiếp bản báo cáo thứ hai và gửi bản sao tới mọi người trong đội điều tra ban đầu. Trong báo cáo của tôi có những điều Simon Conklin đã nói về người bạn thuở thiếu thời của anh ta, Gary Murphy. “Gary luôn nói rằng mình sẽ làm những điều quan trọng.”
Không một điều gì xảy ra cả. FBI cũng không phỏng vấn lại Simon Conklin. Họ không muốn khai thác những manh mối mới. Họ muốn vụ bắt cóc Maggie Rose Dunne được khép lại.