Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 47

❊ ❊ ❊

HAI NGÀY SAU, tôi xoay xở được một giờ nữa với Gary SonejiMurphy. Hai đêm trước đó tôi đã thức để đọc lại các trường hợp đa nhân cách. Phòng ăn nhà tôi trông như một phòng nghiên cứu riêng ở thư viện tâm lý học. Có những cuốn sách dày viết về các trường hợp đa nhân cách nhưng ít người trong số chúng tôi thực sự nhất trí về vấn đề này. Thậm chí có sự bất đồng nghiêm trọng về việc liệu có trường hợp đa nhân cách thực sự nào không.

Khi tôi tới, Gary đang ngồi trên giường bệnh, chăm chăm nhìn vào khoảng không. Băng treo quàng qua vai hắn đã không còn. Thật khó khăn khi đến và nói chuyện với tên bắt cóc, giết trẻ em, giết người hàng loạt này. Tôi nhớ một điều mà triết gia Spinoza từng viết: “Tôi đã nỗ lực không cười vào những hành động của con người, không khóc vì những hành động ấy, không căm ghét những hành động ấy, mà cố gắng hiểu chúng.” Cho tới lúc này thì tôi chưa hiểu.

“Chào Gary,” tôi nói nhẹ nhàng, không muốn làm hắn giật mình. “Anh sẵn sàng nói chuyện chứ?”

Gary xoay người lại và có vẻ vui khi gặp tôi. Hắn kéo một chiếc ghế gần giường mình cho tôi.

“Tôi lo là họ sẽ không để ông tới,” hắn nói. “Tôi vui là họ đã cho phép.”

“Điều gì khiến anh nghĩ rằng họ sẽ không để cho tôi tới?” Tôi muốn biết.

“Ồ, tôi không biết. Chỉ là... Tôi cảm thấy rằng ông là một người mà tôi có thể nói chuyện. Với những gì mà số phận đã bắt tôi trải qua, tôi nghĩ họ sẽ không cho ông vào.”

Ở Gary có sự ngây thơ khiến tôi băn khoăn. Hắn có vẻ là người có sức hấp dẫn. Hắn là người đàn ông đúng như hàng xóm ở Wilmington đã mô tả.

“Anh vừa mới nghĩ gì? Một phút trước ấy?” tôi hỏi. “Trước khi tôi chen ngang suy nghĩ của anh.”

Gary mỉm cười và lắc đầu. “Tôi cũng chẳng biết. Khi ấy tôi đang nghĩ gì à? Ồ, tôi biết là gì rồi. Tôi đang nhớ là sinh nhật mình rơi vào tháng này. Tôi cứ nghĩ mãi đến cảnh mình sẽ đột nhiên tỉnh giấc và thoát khỏi nơi này. Đó là một suy nghĩ lặp đi lặp lại, một chủ đề xuyên suốt trong suy nghĩ của tôi.”

“Hãy nhớ lại một chút cho tôi. Kể lại cho tôi nghe anh đã bị bắt thế nào,” tôi nói và chuyển chủ đề.

“Tôi thức dậy, tôi vào một xe cảnh sát bên ngoài tiệm McDonald.” Hắn nhất quán về điểm này. Cách đây hai ngày hắn đã kể cho tôi y như vậy. “Hai cánh tay tôi bị còng sau lưng. Sau đó họ còn dùng còng chân.”

“Anh không biết mình vào xe cảnh sát như thế nào à?” tôi hỏi. Trời, hắn giỏi trò này quá. Giọng nhẹ nhàng, rất dễ chịu và đáng tin.

“Không, và tôi cũng không biết làm thế nào mình đến được một tiệm McDonald ở Wilkinsburg. Đó là điều kỳ quặc nhất từng xảy ra với tôi.”

“Tôi có thể hình dung được chuyện đó.”

Một giả thuyết đã xuất hiện trong đầu tôi trong hành trình rời khỏi Washington. Giả thuyết này ít khả năng thành công nhưng có lẽ giải thích được một số điều mà cho tới giờ vẫn còn vô lý.

“Trước đây đã từng có chuyện thế này xảy ra với anh chưa?” tôi hỏi. “Mấy chuyện mơ hồ thế này, Gary?”

“Chưa. Tôi chưa bao giờ gặp rắc rối. Chưa bao giờ bị bắt. Ông có thể xác minh điều đó, đúng không? Tất nhiên là ông có thể.”

“Ý tôi là trước đây đã bao giờ anh tỉnh dậy ở một nơi lạ lẫm chưa? Không biết mình đã tới chỗ đó bằng cách nào?”

Gary dành cho tôi một cái nhìn lạ lẫm, đầu hắn hơi nghểnh lên. “Tại sao ông hỏi điều đó?”

“Anh đã bao giờ thế chưa, Gary?”

“Cũng... có.”

“Kể tôi nghe đi. Kể cho tôi về những lần anh tỉnh dậy ở một nơi xa lạ.”

Gary có thói quen kéo áo, ở đoạn nằm giữa khuy thứ hai và thứ ba. Hắn kéo lớp áo rứt ra khỏi ngực mình. Tôi tự hỏi liệu hắn có sợ mình không còn khả năng hít thở hay không, và nếu có thì nỗi lo sợ ấy xuất phát từ đâu.

Có lẽ hồi nhỏ hắn đã bị ốm. Hoặc rơi vào một nơi nào đó ít không khí. Hoặc bị nhốt ở đâu đó - theo cách Maggie Rose và Michael Goldberg đã bị giam giữ.

“Trong khoảng một năm qua, có lẽ dài hơn thế, tôi mắc chứng mất ngủ. Tôi đã kể điều đó với một trong các bác sĩ đến thăm bệnh cho tôi,” hắn nói.

Các cuộc kiểm tra y tế của nhà tù không đề cập đến bất kỳ điều gì về chứng mất ngủ. Tôi băn khoăn liệu Gary đã nói điều đó với bác sĩ nào chưa, hay đơn giản là hắn tưởng tượng rằng mình mắc chứng ấy. Có nội dung nói về chỉ số thông minh Wechsler không đồng đều, thể hiện chứng bốc đồng. Có kết quả kiểm tra IQ bằng trả lời miệng và làm trắc nghiệm, cả hai đều đạt điểm cực cao. Có kết quả kiểm tra bằng dấu mực Rorschach cho thấy tình trạng căng thẳng nghiêm trọng về mặt cảm xúc. Có phản ứng tích cực với kiểm tra tổng giác bằng thẻ số 14 - còn được gọi là thẻ tự sát. Nhưng không có từ nào về chứng mất ngủ.

“Xin hãy nói thêm cho tôi về điều đó. Nó có thể giúp tôi hiểu tình hình.” Chúng tôi đã thảo luận về chuyện tôi là một chuyên gia tâm lý, bên cạnh việc là một thanh tra thực sự có hạng. Gary thoải mái với lý lịch trích ngang của tôi. Cho tới lúc này là thế. Việc đó liên quan gì tới chuyện hắn chỉ định tôi phải xuất hiện khi ở Florida không?

Hắn nhìn vào mắt tôi. “Ông sẽ thật sự cố gắng giúp tôi chứ? Không phải cài bẫy tôi, Tiến sĩ ạ, mà là giúp tôi?”

Tôi nói với hắn rằng tôi sẽ cố gắng. Tôi sẽ lắng nghe điều hắn phải nói. Tôi sẽ có quan điểm cởi mở. Gary nói rằng đó là tất cả những gì hắn có thể yêu cầu.

“Trong một khoảng thời gian tôi không thể ngủ được. Chuyện này diễn ra lâu lắm rồi,” hắn tiếp tục. “Chuyện dần trở thành một mớ hỗn độn. Thao thức, những giấc mơ. Tôi gặp khó khăn trong việc phân biệt thứ nọ với thứ kia. Tôi tỉnh dậy trong một xe cảnh sát ở Pennsylvania. Tôi không biết làm thế nào mà mình lại có mặt ở đó. Chuyện thực sự đã diễn ra như vậy. Ông tin tôi chứ? Ai đó phải tin tôi.

“Tôi đang lắng nghe anh đây, Gary. Khi anh nói xong, tôi sẽ nói cho anh biết tôi nghĩ gì. Tôi hứa đấy. Còn lúc này thì tôi phải được nghe mọi điều anh nhớ.”

Có vẻ điều đó làm hắn hài lòng.

“Ông đã hỏi liệu trước đây chuyện này từng xảy ra với tôi chưa. Đã từng. Vài lần. Tỉnh dậy ở những nơi xa lạ. Đôi khi ngồi trong xe hơi của tôi, dừng lại bên lề đường nào đó. Đôi khi là một con đường tôi chưa bao giờ thấy hoặc thậm chí chưa từng nghe tên. Có vài lần chuyện ấy diễn ra ở một nhà nghỉ ven đường. Hoặc trên phố. Có lần ở Philadelphia, New York, Atlantic. Trong túi tôi có những đồng phỉnh sòng bạc, vé đỗ xe miễn phí. Không biết chúng đã vào túi tôi bằng cách nào.”

“Chuyện ấy có bao giờ xảy ra với anh ở Washington không?” tôi hỏi.

“Không. Không phải ở Washington. Thực ra từ nhỏ tới giờ tôi chưa từng tới Washington. Gần đây tôi thấy rằng mình có thể đột ngột ‘tỉnh lại’. Lấy lại ý thức hoàn toàn. Chẳng hạn, có thể tôi đang dùng bữa. Nhưng tôi không biết mình đã vào nhà hàng như thế nào.”

“Anh đã nhờ tới ai để giải quyết chuyện này chưa? Anh đã cố gắng tìm sự giúp đỡ chưa? Từ một bác sĩ?”

Hắn nhắm chặt đôi mắt nâu hạt dẻ rất trong - đặc điểm nổi bật nhất của hắn. Khi mở mắt, một nụ cười thoáng qua trên gương mặt hắn.

“Chúng tôi không có tiền dành cho các chuyên gia tâm thần học. Chúng tôi gần như chỉ đủ sống. Đó là lý do vì sao tôi lại trầm uất đến thế. Chúng tôi đang mắc nợ hơn ba mươi ngàn đô. Gia đình tôi đang nợ ba mươi ngàn đô, còn tôi thì đang ở đây, trong tù.”

Soneji ngừng nói và lại nhìn tôi. Hắn không ngại nhìn chằm chằm và cố gắng đọc nét mặt tôi. Tôi đang thấy ở hắn sự hợp tác, ổn định và nhìn chung là tỉnh táo.

Tôi cũng biết rằng bất kỳ ai làm việc với hắn đều có thể là nạn nhân của sự kiểm soát và điều khiển từ một tên tâm thần cực kỳ thông minh và tài giỏi. Trước tôi, hắn đã lừa được rất nhiều người; rõ ràng hắn giỏi việc ấy.

“Cho tới lúc này thì tôi tin anh,” cuối cùng tôi nói với Soneji. “Tôi có thể hiểu những điều anh đang nói. Tôi muốn giúp anh nếu có thể.”

Đột nhiên nước mắt Soneji dâng lên và chảy tràn xuống hai má. Rồi hắn chìa hai bàn tay về phía tôi.

Tôi chìa tay ra và nắm lấy hai bàn tay Gary Soneji/ Murphy. Hai bàn tay rất lạnh. Hình như hắn sợ. “Tôi vô tội,” hắn nói. “Tôi biết điều đó nghe có vẻ điên rồ, nhưng tôi vô tội.”

Tôi về đến nhà thì đã khuya. Khi tôi chuẩn bị rẽ vào nhà thì một chiếc xe máy lướt tới cạnh xe tôi. Chuyện quái gì thế này?

“Thưa ông, xin hãy đi theo tôi,” người trên xe mô tô nói. Câu nói được truyền đạt gần như hoàn hảo theo phong cách của cảnh sát tuần tra. “Cứ đi ngay sau.”

Đó là Jezzie. Cô bắt đầu cười to và tôi cũng thế. Tôi biết rằng cô đang gắng dụ tôi trở lại miền đất của sự sống. Cô đã nói với tôi rằng tôi đang dành quá nhiều sức cho vụ án. Cô nhắc tôi nhớ rằng vụ án đã được giải quyết.

Tôi tiếp tục chạy xe theo lối dẫn vào nhà và rời khỏi chiếc Porsche cũ. Tôi vòng lại chỗ Jezzie đã đậu mô tô.

“Đến lúc ngừng làm việc rồi đây, Alex,” Jezzie nói. “Anh có thể làm thế không? Ngừng làm việc lúc mười một giờ có vấn đề gì với anh không?”

Tôi vào nhà để ngó bọn trẻ. Chúng đang ngủ nên tôi không có lý do gì để từ chối lời đề nghị của Jezzie. Tôi trở ra và leo lên mô tô.

“Đây sẽ là điều tệ hại nhất hoặc tuyệt vời nhất mà anh làm trong thời gian gần đây,” tôi nói với cô.

“Đừng lo, đó là điều tuyệt nhất. Có người chuyên nghiệp lo cho anh rồi. Không có gì phải sợ trừ cái chết tức thì.”

Chỉ trong vài giây, phố số 9 đã chìm dưới ánh đèn pha sáng quắc của chiếc mô tô. Chiếc xe phóng vọt theo đại lộ Độc Lập, rồi sang đường Parkway - con đường thi thoảng lại có một chỗ cong vô lý. Jezzie nghiêng người ở mọi góc cua, lướt qua những chiếc xe ô tô trên đường như thể chúng đang đứng yên.

Jezzie rõ ràng biết cách chạy mô tô phân khối lớn. Cô không phải dạng nghiệp dư. Khi cảnh vật xung quanh vụt qua, cả những mạng dây điện trên đầu và vạch phân cách của con đường ở phía bên trái bánh trước chiếc mô tô, tôi nghĩ Jezzie đang chạy với tốc độ ít nhất một trăm sáu mươi cây số một giờ, thế nhưng trên xe, tôi lại cảm thấy bình thản đến lạ lùng.

Tôi chẳng biết chúng tôi đang đi đâu và cũng không quan tâm. Bọn trẻ đang say giấc. Nana đang ở đó. Tất cả những thứ này là một phần của liệu pháp điều trị áp dụng vào ban đêm. Tôi có thể cảm nhận được không khí lạnh xuyên qua mọi thớ thịt, mọi ngóc ngách trên cơ thể mình. Nó khiến đầu óc tôi thoáng đãng ra trông thấy, và đầu óc tôi rõ ràng cần phải thông thoáng.

Phố N không một bóng xe cộ. Đó là con phố hẹp và dài, hai bên có những tòa nhà liền kề hàng trăm năm tuổi. Phố đẹp, đặc biệt vào mùa đông. Những mái nhà có đầu hồi phủ đầy tuyết. Những bóng điện nhấp nháy ngoài hiên.

Jezzie lại tăng tốc chiếc mô tô trên đường phố không người. Một trăm bốn mươi, một trăm năm mươi, một trăm sáu mươi cây số một giờ. Tôi không biết chính xác chiếc mô tô chạy nhanh tới mức nào, chỉ biết rằng chúng tôi thực sự đang bay. Những ngôi nhà và cây cối nhòe đi. Vỉa hè bên dưới nhòe đi. Thực sự thì cảm giác thật dễ chịu. Nếu như chúng tôi còn sống để kể về điều đó.

Jezzie phanh chiếc BMW lại một cách êm ái. Cô không khoe mẽ mà chính xác là biết cách làm như vậy.

“Ta về nhà rồi. Em vừa mua chỗ này. Em đang sắp đặt lại nhà cửa,” cô nói khi xuống xe. “Anh giỏi thật. Anh chỉ kêu đúng một lần lúc trên phố George Washington.”

“Anh chỉ kêu cho mình nghe thôi.”

Vẫn còn phấn khích với cuốc xe, chúng tôi bước vào trong. Căn hộ hoàn toàn không giống như tôi tưởng chút nào. Jezzie nói rằng cô không có thời gian để chỉnh trang nơi này, nhưng nó thật sự đẹp và có cá tính. Phong cách tổng thể thật bóng bẩy và hiện đại nhưng không cứng nhắc. Có rất nhiều bức ảnh nghệ thuật bắt mắt, hầu hết là đen trắng. Jezzie bảo rằng toàn bộ ảnh đó do cô chụp. Trong phòng khách và bếp có hoa tươi. Những cuốn sách có dây đánh dấu trang thò ra ngoài. Hoàng tử Thủy triều, Những vết bỏng, Nữ quyền, Thiền và nghệ thuật bảo dưỡng xe mô tô. Một giá đựng rượu vang - Beringer, Rutherford. Một móc trên tường dùng để treo mũ bảo hiểm.

“Như vậy rốt cuộc em là người chỉ ru rú ở xó nhà.”

“Em ghê gớm lắm đấy. Rút lại lời đi, Alex. Ở Sở Mật vụ, em cũng thuộc loại cứng nhất đấy.”

Tôi ôm lấy Jezzie và chúng tôi nhẹ nhàng hôn nhau trong phòng khách nhà cô. Tôi tìm thấy sự êm đềm ở nơi tôi không ngờ tới; tôi đang khám phá khoái cảm làm mình ngạc nhiên. Tôi đã có tất cả những gì mình tìm kiếm chỉ với một nỗ lực nhỏ.

“Anh vui vì em đã đưa anh về nhà em,” tôi nói. “Anh nói thật đấy, Jezzie. Anh cảm động lắm.”

“Ngay cả khi thực tế là em đã phải bắt cóc anh tới đây?”

“Những cuốc xe mô tô rất nhanh trong đêm. Căn hộ đẹp đẽ và đầm ấm. Những tấm hình đạt tầm nhiếp ảnh gia Annie Leibovitz. Em còn bí mật nào khác nữa?”

Jezzie nhẹ nhàng đưa một ngón tay xuống dưới và lướt theo cằm tôi, khám phá gương mặt tôi. “Em không muốn có bí mật nào. Đó là điều em muốn. Được chứ?”

Tôi nói đồng ý. Đó cũng chính là điều tôi muốn. Đã đến lúc mở lòng với ai đó một lần nữa. Có lẽ với cả hai chúng tôi, việc ấy đã ở quá xa rồi. Có lẽ chúng tôi đã không nhìn ra thế giới bên ngoài mà cô độc và hướng quá nhiều vào những cảm xúc bên trong. Đó là sự thật đơn giản mà chúng tôi đang giúp nhau hiểu ra.

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi lại lên mô tô trở về nhà tôi ở Washington. Gió lạnh và rát táp vào mặt chúng tôi. Tôi ôm chặt lấy Jezzie khi cả hai bay xuyên qua ánh sáng mờ xám của buổi sớm. Vài người dậy sớm, đang lái xe hoặc đi bộ đi làm, chằm chằm nhìn chúng tôi. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ nhìn chằm chằm. Hai chúng tôi quả là đẹp đôi.

Jezzie thả tôi xuống đúng chỗ đã đón tôi đi. Tôi ngả người sát vào cô, ngả người vào chiếc xe còn rung và ấm. Tôi lại hôn Jezzie. Hôn hai má, hôn cổ, rồi cuối cùng tới môi. Tôi nghĩ mình có thể đứng đây cả buổi sáng. Cứ như thế này, trên những con phố tồi tàn của khu Đông Nam. Một ý nghĩ vụt qua đầu tôi rằng mọi thứ nên giống như thế này, lúc nào cũng nên giống như thế này. Tại sao lại không chứ?

“Anh phải vào nhà,” cuối cùng tôi cất tiếng.

“Vâng. Em biết mà. Vào nhà đi, Alex,” Jezzie nói. “Hôn các con anh giúp em nhé.” Dù vậy cô trông thoáng buồn khi tôi xoay người và bước vào.

Đừng bắt đầu những việc ta không thể kết thúc, tôi nhớ lại.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.