Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

❊ ❊ ❊

TÔI TRỞ NÊN đa cảm sau vụ hai đứa trẻ bị bắt cóc. Đêm đầu tiên, giấc ngủ của tôi chập chờn và đầy kích động. Trong mơ, tôi thấy lại nhiều cảnh tệ hại trong ngôi trường đó. Liên tục thấy Mustaf Sanders. Đôi mắt buồn của thằng bé chằm chằm nhìn tôi, khẩn cầu sự giúp đỡ từ tôi nhưng chẳng nhận được gì.

Tôi tỉnh giấc và nhận ra hai đứa con đang nằm trên giường mình. Chắc chắn là lúc sáng sớm hai đứa đã chui lên đây. Đó là một trong những trò hai đứa thích, trò đùa nhỏ của chúng với “Bố Bự”.

Damon và Janelle đang ngủ say trên một chiếc chăn may từ nhiều mảnh. Đêm qua tôi mệt mỏi đến mức không buồn kéo nó ra khỏi giường. Hẳn là mấy bố con trông giống như hai thiên thần đang nghỉ ngơi và một con ngựa kéo ngã quỵ.

Damon sáu tuổi và luôn làm tôi nhớ rằng mẹ nó đã đặc biệt thế nào. Nó có đôi mắt của Maria. Jannie là cục cưng thứ hai của tôi. Con bé bốn tuổi, đang lớn nhanh như thổi. Nó thích gọi tôi là “Bố Bự”, nghe giống như tiếng lóng của người da đen mà nó đã sáng tạo ra. Hình như ở kiếp trước nó đã biết ngôi sao bóng bầu dục “Bố Bự” Lipscomb.

Trên giường còn có một cuốn sách của William Styron nói về nỗi u uất của mình, cuốn Bóng tối hiện hữu mà tôi đang đọc. Tôi hy vọng nó sẽ mang lại được chút manh mối giúp tôi vượt qua nỗi u uất của chính mình - thứ đã làm tôi khốn khổ kể từ khi Maria bị giết. Ba năm qua với tôi dài như thể hai mươi năm.

Điều thực sự khiến tôi tỉnh giấc sáng nay là những ánh đèn pha quét qua rèm cửa sổ. Tôi nghe tiếng cửa xe hơi đóng mạnh và những tiếng chân lạo xạo bước nhanh trên sỏi ngoài lối dẫn vào nhà. Cẩn thận không làm lũ trẻ tỉnh giấc, tôi nhẹ nhàng bước ra cửa sổ phòng ngủ.

Tôi nhòm xuống hai chiếc xe tuần tra của cảnh sát DC. đậu phía sau chiếc Porsche cũ ở lối dẫn vào nhà. Bên ngoài có vẻ lạnh kinh khủng. Chúng tôi mới chỉ bước vào thời kỳ lạnh nhất của mùa đông ở DC.

“Để tôi nghỉ chút đi,” tôi lầm bầm nói vào rèm cửa sổ lạnh buốt. “Biến đi.”

Sampson đang hướng về phía cửa sau dẫn vào bếp nhà tôi. Đồng hồ cạnh giường chỉ năm giờ kém hai mươi. Đến giờ đi làm rồi.

Lúc sát năm giờ, Sampson và tôi rẽ vào một tòa nhà xây bằng đá cát kết nâu từ trước Thế chiến giờ đang xuống cấp nằm ở Georgetown, cách phố M một dãy nhà về phía Tây. Chúng tôi quyết định tự kiểm tra căn hộ của Soneji. Cách duy nhất để mọi việc được thực hiện đúng là tự mình thực hiện.

“Tất cả đèn đều bật. Có vẻ ai đó đang ở trong nhà,” Sampson nói khi chúng tôi bước ra khỏi xe. “Bây giờ đó có thể là ai nhỉ?”

“Có ba phán đoán. Hai phán đoán đầu không tính,” tôi lẩm bẩm. Tôi vẫn đang bị ảnh hưởng của cảm giác khó chịu từ sáng sớm. Một chuyến đi tới hang ổ của quỷ cũng sẽ chẳng có tác dụng gì.

“FBI. Có lẽ Efrem Zimbalist, Jr. đang ở đó,” Sampson đoán. “Có thể họ đang quay Những câu chuyện có thật từ FBI.”

“Ta vào xem thôi.”

Chúng tôi đi vào tòa nhà và theo một cầu thang hẹp xoáy trôn ốc dẫn lên trên. Đến tầng hai, những dây băng vàng bảo vệ hiện trường đã được mắc thành hình dích dắc dẫn từ hành lang tới cửa căn hộ của Soneji. Nơi này trông không giống như chỗ ở của “Thầy Chips”. Có lẽ giống nơi ở của một Richard Ramirez hay sát thủ sông Green hơn.

Cánh cửa gỗ sứt sẹo đang mở. Tôi có thể thấy hai nhân viên kỹ thuật của FBI làm việc ở phía trong. Từ một chiếc đài trên sàn, một tay DJ sống ở khu vực này, người có biệt danh là Người Mỡ, đang tạo ra những âm thanh chói tai.

“Này Pete, đang làm gì thế?” tôi gọi vào trong. Tôi biết một trong hai nhân viên kỹ thuật đang làm việc, Pete Schweitzer. Anh ngước lên khi nghe thấy giọng tôi.

“Chà, xem ai ở đây nào. Xin đón chào quý vị tới với kênh Inner Sanctum[1].”

“Chúng tôi tới để làm phiền các anh. Xem mọi chuyện thế nào,” Sampson nói. Trước đây cả hai chúng tôi đều từng làm việc với Pete Schweitzer, quý và tin tưởng anh như ta có thể tin bất cứ người nào của FBI.

“Mời vào và hãy tự nhiên tại hang ổ của Soneji. Đây là anh bạn chuyên tìm kiếm và đóng gói của tôi, Todd Toohey. Todd thích nghe Người Mỡ vào buổi sáng. Đây là hai tay quỷ quái giống như bọn mình đấy, Toddie.”

“Loại đỉnh nhất đấy,” tôi nói với Todd Toohey. Tôi đã bắt đầu ngó nghiêng quanh căn hộ. Một lần nữa mọi thứ lại có cảm giác không thật. Trong đầu tôi có gì đó rất lạ, như linh cảm thấy chuyện gì không hay sắp xảy ra. Thời điểm kỳ lạ.

Căn hộ nhỏ một phòng này cực kỳ lộn xộn. Không có đồ nội thất nào cả - chỉ thấy một tấm nệm trần trên sàn, một chiếc bàn và đèn ngủ ở đầu giường, một chiếc ghế xô pha trông như nhặt từ ngoài đường về - nhưng sàn thì bày la liệt đủ thứ.

Những tấm ga nhăn nhúm, khăn mặt, đồ lót chiếm một phần đáng kể trong đống lộn xộn. Đồ thay ra đủ nhét đầy hai, ba sọt quần áo nằm vương vãi trên sàn nhà. Nhưng phần lớn vẫn là sách và tạp chí. Vài trăm cuốn sách và ít nhất cũng chừng đó cuốn tạp chí được xếp đầy trong căn hộ một phòng này.

“Đến giờ có gì đáng quan tâm không?” tôi hỏi Schweitzer. “Các anh đã kiểm tra hết thư viện của hắn chưa?”

Schweitzer nói chuyện với tôi mà không ngước mắt khỏi chồng sách anh đang rắc bột để tìm dấu vân tay. ”Mọi thứ đều đáng quan tâm. Kiểm tra đống sách xếp dọc tường đi. Cũng phải tính đến chuyện anh bạn bảnh chọe của ta đã lau sạch toàn bộ căn hộ chết tiệt này trước khi đánh bài chuồn nữa.”

“Hắn đã làm tốt chứ? Đạt tiêu chuẩn của các anh không?”

“Làm tuyệt vời. Bản thân tôi có làm cũng không thể tốt hơn được. Bọn tôi chưa tìm được một phần dấu vân tay nào ở bất cứ đâu. Thậm chí không có trong bất kỳ một cuốn nào trong những cuốn sách chết tiệt kia.”

“Có khi hắn đã đeo găng tay khi đọc,” tôi đề đạt.

“Tôi nghĩ có thể hắn đã làm thế. Tôi nghĩ anh đếch nên làm thế. Nơi này được một tay chuyên nghiệp rắc bột rồi đấy, Alex.”

Bây giờ thì tôi đã cúi xuống gần vài chồng sách. Tôi đọc tựa trên vài gáy sách. Hầu hết là sách phi hư cấu trong khoảng năm năm gần đây.

“Một tên hâm mộ sách viết về những vụ án có thật,” tôi nói.

“Nhiều, rất nhiều những câu chuyện về các vụ bắt cóc,” Schweitzer đáp. Anh ngước lên và chỉ tay. “Bên mé phải giường, gần đèn đọc sách ấy. Đó là sách viết về các vụ bắt cóc.”

Tôi bước đến và nhìn lên những cuốn sách. Hầu hết là sách đánh cắp từ thư viện ở Georgetown. Tôi cho rằng chắc hẳn Soneji có thẻ để được vào tận giá sách. Hắn từng là sinh viên sao? Hay có thể là một giảng viên?

Trên bức tường trống phía trên thư viện riêng toàn sách bắt cóc của Soneji có dính vài tờ giấy in từ máy tính. Tôi bắt đầu đọc theo các danh sách.

Aldo Moro. Bị bắt cóc ở Rome. Năm vệ sĩ bị giết trong vụ bắt cóc này. Thi thể của Moro được tìm thấy trong một chiếc xe hơi bỏ không.

Jack Teich, được thả sau khi đã trả 750.000 đô la.

J. Reginald Murphy, chủ bút tờ Atlanta Constitution, được thả sau khi trả 700.000 đô la.

J. Paul Getty đệ tam, được thả ở miền Nam Italia sau khi trả 2.800.000 triệu đô la tiền chuộc.

Bà Virginia Piper ở Minneapolis được phóng thích sau khi chồng chi 1.000.000 đô la.

Victor E. Samuelson được thả tự do ở Argentina sau khi chi 14,2 triệu đô la tiền chuộc.

Tôi huýt sáo khi thấy những con số trên bảng danh sách của Soneji. Hắn sẽ đòi hỏi gì để đổi lấy Maggie Rose Dunne và Michael Goldberg?

Chỗ này thật sự hẹp, và không có nhiều không gian để Soneji lau sạch các dấu vân tay. Thế nhưng Schweitzer nói rằng hắn không để lại một dấu vết gì. Tôi tự hỏi liệu Soneji có từng là cảnh sát không. Đó đúng là một cách lên kế hoạch gây án, và có thể cải thiện cơ hội tẩu thoát nhờ nó.

“Vào đây một phút.” Sampson đang ở trong phòng tắm nằm tách riêng ở một bên của căn hộ một phòng này.

Những bức tường dán đầy ảnh cắt từ các tạp chí, báo, bìa đĩa nhạc, bìa ngoài sách. Soneji đã để lại cho chúng tôi điều ngạc nhiên cuối cùng. Không có dấu vân tay nào, nhưng hắn đã viết nguệch ngoạc một thông điệp. Ngay trên chiếc gương là một thông điệp viết theo kiểu chữ in: TAO MUỐN LÀ AI ĐÓ!

Trên các bức tường là cả một triển lãm. Tôi thấy River Phoenix. Rồi Matt Dillon. Có các bức ảnh từ sách của Helmut Newton. Tôi nhận ra kẻ đã giết Lennon, Mark David Chapman. Và Axl Rose, Pete Rose cũng ở trên tường. Cùng Neon Deion Sanders. Wayne Williams cũng ở đó. Và các bài báo. Hỏa hoạn ở câu lạc bộ Happy Land tại thành phố New York. Một bài viết trên tờ New York Times về vụ bắt cóc Lindbergh. Một bài về vụ bắt cóc Samuel Bronfman - người thừa kế của Seagram, và một bài viết về đứa nhỏ mất tích Etan Patz.

Tôi nghĩ về tên bắt cóc Soneji, hoàn toàn một mình trong căn hộ tiêu điều của hắn. Hắn đã cẩn thận lau sạch từng phân để xóa hết dấu vân tay. Bản thân căn phòng rất nhỏ, như phòng tu. Hắn là một tay ham đọc sách, hay ít nhất cũng thích có sách quanh mình. Rồi đến bức tường trưng bày ảnh của hắn. Điều đó nói với chúng tôi điều gì? Các đầu mối? Hay đánh lạc hướng?

Tôi đứng trước tấm gương phía trên bồn rửa và chằm chằm nhìn nó theo đúng cái cách mà tôi biết hắn đã làm rất, rất nhiều lần. Tôi sẽ thấy gì? Gary Soneji đã thấy gì?

“Đây là hình ảnh của hắn trên tường - gương mặt trong tấm gương này,” tôi nêu ra một giả thuyết với Sampson. “Bức ảnh mấu chốt, bức ở chính giữa. Hắn muốn làm ngôi sao của tất cả những thứ này.”

Sampson đang đứng tựa vào bức tường dán những tấm ảnh và các mẩu báo.

“Tại sao lại không có dấu vân tay, Tiến sĩ Freud?”

“Hẳn hắn phải biết rằng chúng ta đã lưu vân tay của hắn trên hồ sơ nằm đâu đó. Tớ nghĩ rằng có lẽ khi ở trường hắn đã cải trang. Có thể hắn dùng đồ hóa trang trước khi đến trường. Có thể hắn từng là diễn viên sân khấu. Tớ không nghĩ chúng ta từng nhìn thấy mặt thật của hắn.”

“Tớ nghĩ thằng cha này có những kế hoạch lớn. Dứt khoát hắn muốn làm một ngôi sao,” Sampson nói.

Tao muốn là ai đó!

❀ ❀ ❀

[1] Một nơi rất kín đáo, riêng tư.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.