Ở MỘT SỐ VÙNG CỦA WASHINGTON và các khu ngoại ô lân cận thuộc Maryland và Virginia, những cuộc kiểm tra lần lượt từng căn nhà được thực hiện vào buổi sáng Giáng sinh. Những chiếc xe cảnh sát sơn xanh-trắng lượn khắp các đường phố trung tâm. Chúng phát đi những thông điệp qua hệ thống loa:
“Chúng tôi đang tìm kiếm Maggie Rose Dunne. Maggie chín tuổi. Maggie để tóc dài, màu vàng. Maggie một mét ba mươi và nặng ba mươi ba cân. Bất kỳ ai có thông tin giúp đưa Maggie trở về an toàn sẽ được thưởng lớn.”
Trong nhà, nửa tá đặc vụ FBI làm việc với vợ chồng Dunne sát sao hơn bao giờ hết. Cả Katherine Rose và Tom Dunne đều sốc ghê gớm trước cái chết của Michael. Katherine đột ngột trông già đi cả chục tuổi. Họ chờ đợi cuộc gọi tiếp theo của Soneji.
Một ý nghĩ đến với tôi từ trước là Gary Soneji sẽ gọi cho vợ chồng Dunne vào ngày Giáng sinh. Tôi bắt đầu cảm thấy như mình hiểu hắn hơn một chút. Tôi muốn tên bắt cóc liên lạc, muốn hắn bắt đầu hành động, bắt đầu mắc sai lầm lớn đầu tiên. Tôi muốn tóm hắn.
Vào khoảng bảy giờ sáng ngày Giáng sinh, Đội Giải cứu Con tin được triệu tập vội vàng trong phòng khách nhà Dunne. Bây giờ nhóm chúng tôi đã có gần hai mươi người, có được thông tin quan trọng hay không còn phụ thuộc vào thiện chí của FBI. Căn nhà ồn ào. Con Trai Nhà Lindbergh đã làm gì?
Chúng tôi vẫn chưa được cung cấp nhiều thông tin. Chúng tôi biết rằng một bức điện đã được chuyển tới nhà Dunne. Nó không được xử lý như bất kỳ thông điệp kỳ quái nào trước đó. Đó hẳn phải là Soneji.
Các đặc vụ FBI đã độc quyền sử dụng các điện thoại trong nhà suốt khoảng mười lăm phút vừa qua. Đặc vụ Scorse đã trở lại đây ngay trước mười một giờ ba mươi phút, có lẽ trở về từ tiệc Giáng sinh ở nhà riêng của anh ta. Sếp Pittman đến sau đó năm phút. Người đứng đầu cơ quan cảnh sát đã được gọi đến.
“Chuyện này đang trở thành một vụ thật tồi tệ. Lúc nào cũng bị bưng bít thông tin.” Sampson ngồi lên thành lò sưởi trong phòng. Khi Sampson ngồi, anh chỉ còn cao khoảng mét chín. “Bọn dối trá[1] không tin chúng ta. Chúng ta thậm chí tin tưởng bọn họ còn ít hơn lúc đầu.”
“Từ đầu ta đã không tin FBI,” tôi nhắc Sampson.
“Việc ấy thì cậu đúng.” Sampson nhăn nhở. Tôi có thể thấy hình ảnh của chính mình trên cặp mắt kính hiệu Wayfarers của Sampson, trông tôi thật nhỏ bé. Tôi tự hỏi liệu từ góc nhìn của Sampson, cả thế giới trông có bé xíu hay không. “Thằng lỏi của bọn mình chuyển thông điệp qua Westem Union hả?” Sampson hỏi tôi.
“Đó là điều FBI nghĩ. Có lẽ đó chỉ là cách gửi lời chúc Giáng sinh của hắn. Có lẽ hắn muốn trở thành một phần của một gia đình.”
Sampson nhìn tôi qua đôi gọng kính râm. “Cảm ơn, Tiến sĩ Freud.”
Đặc vụ Scorse đang bước ra phía trước phòng. Trên đường đi, anh ta gặp Pittman. Cả hai bắt tay. Quan hệ xã giao tốt cho công việc.
“Chúng tôi đã nhận được một thông điệp khác có vẻ xuất phát từ Gary Soneji,” Scorse thông báo ngay khi đến trước mặt chúng tôi. Khi lo lắng, anh ta có kiểu vươn cổ và xoay đầu từ bên nọ sang bên kia khá kỳ quặc. Anh ta đã làm việc đó vài lần khi bắt đầu phát biểu.
“Tôi sẽ đọc cho các vị nghe. Bức điện đề gửi tới địa chỉ nhà Dunne... ‘Katherine và Tom thân mến... Mười triệu đô la thì sao nhỉ? Hai triệu bằng tiền mặt. Phần còn lại bằng kim cương và chứng khoán có thể chuyển nhượng. Ở MIAMI BEACH. Cho tới giờ MR. vẫn ổn. Tin tôi đi. NGÀY MAI là một ngày quan trọng... Chúc một ngày... Con Trai Nhà L.’ ”
Mười lăm phút sau khi bức điện được chuyển đến nơi, người ta đã xác định rằng nó được gửi từ một văn phòng của hãng Westem Union trên đại lộ Collins tại Miami Beach. Ngay lập tức các nhân viên FBI tới văn phòng này để thẩm vấn viên quản lý và các nhân viên. Họ không thu thập được gì - hoàn toàn giống như phần còn lại của cuộc điều tra đã diễn ra cho tới lúc này.
Chúng tôi không có lựa chọn nào ngoài việc lập tức lên đường tới Miami.
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên văn: The Fibbers - một cách nói mỉa mai về FBI (có chữ cái đầu tiên là “F”) của nhân vật.