Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 65

❊ ❊ ❊

TÔI CHƠI một bản hòa tấu của Keith Sweat, Bell Biv Devoe, Hammer và các ca khúc nhạc pop của Public Enemy trên piano. Tôi ở ngoài sảnh tiêu khiển với Damon và Janelle cho tới khoảng tám giờ sáng hôm ấy. Đó là ngày thứ Tư của tuần mà Jezzie và tôi đã gặp chút bất ngờ khá ghê gớm ở Arlington.

Nana ở trong bếp và đang đọc tờ National Star mới ra lò, tờ báo tôi đã mua cho bà ở Acme. Tôi chờ bà gọi tôi vào nhà.

Mãi không thấy ai gọi, tôi đứng dậy khỏi chiếc đàn piano và đi vào nhà để đối diện với những lời trách mắng của bà. Tôi bảo Damon và Janelle ở yên đó. “Các con cứ ở đây nhé. Đừng đi đâu hết.”

Giống như mọi buổi sáng, Nana đang ngồi nhâm nhi trà. Phần còn lại của quả trứng chần và bánh mỳ nướng vẫn còn trên đĩa. Tờ báo được gấp lại một cách ngẫu nhiên trên bàn. Đọc rồi? Chưa đọc? Tôi không đoán được khi nhìn gương mặt bà, hay nhìn vào tình trạng tờ báo.

“Bà đã đọc bài báo đó chưa ạ?” Tôi buộc phải hỏi.

“À, ta đã đọc đủ để nắm được ý chính của nó rồi. Cũng đã xem ảnh chụp con trên trang nhất,” bà bảo tôi. “Ta tin đó là cách người ta vẫn thường đọc loại báo này. Ta vẫn luôn ngạc nhiên không hiểu sao người ta lại mua loại báo đó vào sáng Chủ nhật sau khi đi nhà thờ về.”

Tôi ngồi xuống đối diện với bà qua bàn ăn. Một dòng cảm xúc và ký ức xa xôi mạnh mẽ tràn qua tôi. Tôi nhớ lại rất nhiều lần trò chuyện như thế này trong quá khứ của hai bà cháu.

Nana lấy một mẩu bánh mì nhỏ. Bà chấm nhẹ mẩu bánh vào mứt cam. Nếu chim có thể ăn giống người, chúng sẽ ăn như Nana Mama. Bà là người khá cầu kỳ.

“Cô ấy thật xinh đẹp và ta chắc cô ấy là một phụ nữ da trắng rất hấp dẫn. Con là một người đàn ông da đen rất đẹp trai, đôi khi thông minh và nhạy cảm. Rất nhiều người không thích ý tưởng đó, tấm ảnh đó. Con không quá ngạc nhiên, phải không?”

“Còn thì sao ạ? Bà có thích điều đó không ạ?” tôi hỏi.

Nana Mama khẽ thở dài. Bà đặt tách trà xuống nghe cạch một tiếng. “Biết nói với con thế nào bây giờ. Ta không biết những thuật ngữ y học về mấy thứ này, Alex ạ, nhưng dường như con chưa bao giờ vượt qua được việc mồ côi mẹ. Ta đã thấy điều đó khi con còn là một đứa trẻ. Ta nghĩ đôi khi ta vẫn thấy điều đó.”

“Đó gọi là hội chứng căng thẳng sau chấn thương,” tôi bảo Nana. “Nếu bà muốn biết tên gọi của nó.”

Nana mỉm cười vì lối đánh trống lảng vào đám thuật ngữ của tôi. Bà đã thấy lối hành xử đó từ trước. “Ta sẽ không bao giờ phán xét những việc đã xảy đến với con, nhưng chúng đã tác động đến con kể từ ngày con tới Washington này. Ta cũng nhận ra không phải lúc nào con cũng hòa nhập được với đám đông. Không phải theo cách một vài đứa trẻ vẫn làm. Con chơi thể thao, con ăn cắp đồ ở cửa hàng cùng với cậu bạn Sampson, và con luôn cứng rắn. Nhưng con đọc sách, và con tương đối nhạy cảm. Con hiểu ý ta chứ? Có lẽ nhìn bề ngoài con có vẻ, nhưng bên trong thì không phải.”

Tôi đã không còn lúc nào cũng tin vào các kết luận của Nana nữa, nhưng những quan sát và đánh giá ban đầu của bà vẫn rất chuẩn. Khi còn là một cậu bé, tôi đã không thực sự hòa nhập ở khu Đông Nam DC., nhưng tôi biết mình đã trở nên tốt hơn rất nhiều ở đó. Giờ đây tôi đã được chấp nhận ở mức tương đối. Thanh tra - Tiến sĩ Cross.

“Con không muốn làm bà tổn thương, hay làm bà thất vọng vì chuyện này.” Tôi trở lại với chủ đề câu chuyện trên tờ báo lá cải.

“Ta không thất vọng về con đâu,” bà bảo tôi. “Con là niềm tự hào của ta, Alex ạ. Gần như mỗi ngày trong đời, con đều mang lại cho ta niềm hạnh phúc lớn lao. Khi ta ngắm nhìn con với lũ trẻ, quan sát công việc con làm trong khu vực này, và hiểu rằng con vẫn đủ quan tâm để làm vui lòng một bà già...”

“Điều cuối cùng chuyện có đáng kể gì đâu ạ,” tôi bảo bà. “Còn về cái gọi là câu chuyện giật gân ấy. Nó sẽ không thể tồn tại quá một tuần. Sau đó sẽ chẳng ai quan tâm nữa đâu ạ.”

Nana lắc đầu. Mái tóc bạc trắng của bà được hất trở về đúng nếp. “Không. Mọi người sẽ quan tâm. Nhiều người sẽ nhớ chuyện này trong suốt quãng đời còn lại của con. Người ta nói thế nào nhỉ? ‘Nếu không có gan chịu thì đừng có làm’.”

Tôi hỏi bà, “Làm gì cơ ạ?”

Nana lấy sống dao gạt đi các mảnh vụn bánh mì. “Con sẽ phải tự nói với ta điều ấy. Tại sao con và Jezzie Flanagan phải lén lút nếu mọi thứ đều đàng hoàng? Nếu con yêu cô ấy, cô ấy yêu con. Con có yêu cô ấy không Alex?”

Tôi không trả lời Nana ngay. Tất nhiên là tôi yêu Jezzie. Nhưng yêu đến mức nào? Và mọi chuyện sẽ đi đến đâu? Chuyện giữa chúng tôi có nhất định phải đi đến đâu không?

“Con không biết chắc lắm, ít nhất là không theo cách con nghĩ bà đang hỏi con,” rốt cuộc tôi nói. “Đó là điều mà lúc này chúng con đang cố tìm ra. Cả hai chúng con đều hiểu rõ những hậu quả của việc mình làm.”

“Nếu con thực sự yêu cô ấy, Alex,” bà bảo tôi, “thì ta yêu cô ấy. Ta yêu con, Alex ạ. Con vừa vẽ lên một bức toan rất lớn. Đôi khi con quá thông minh nên điều ấy có thể hại con đấy. Và có thể con cũng rất đặc biệt - theo cách nhìn của thế giới người da trắng.”

“Và đó là lý do vì sao bà yêu con rất nhiều,” tôi bảo bà.

Bà nói, “Đó chỉ là một trong nhiều lý do thôi, con ạ.”

Bà và tôi ôm nhau thật lâu tại bàn ăn sáng hôm đó. Tôi to lớn và mạnh mẽ; Nana bé nhỏ, mong manh, nhưng cũng vô cùng mạnh mẽ. Chuyện ấy tựa như những ngày xưa, cái cảm giác như ta chưa bao giờ thực sự trưởng thành khi ở bên cha mẹ và ông bà của mình. Ở bên Nana Mama cũng vậy, chắc chắn thế.

“Cảm ơn bà, bà già” tôi nói.

“Ta tự hào về điều đó.” Như thường lệ, bà nói lời kết lại.

Sáng đó tôi gọi cho Jezzie vài lần, nhưng cô không ở nhà, hoặc không trả lời điện thoại. Máy trả lời tự động của cô cũng không bật. Tôi nhớ về cái đêm chúng tôi ở Arlington. Cô đã rất kích động. Ngay cả trước khi đám người của tờ National Star xuất hiện.

Tôi định lái xe tới căn hộ của cô, nhưng rồi đổi ý. Chúng tôi không cần thêm bất cứ tấm ảnh hay câu chuyện nào trên báo lá cải trong khi vụ án đang dần kết thúc.

Hôm đó không ai nói chuyện nhiều với tôi trong lúc làm việc. Nếu tôi từng có những nghi ngờ trước đó thì việc này cho tôi thấy hậu quả nghiêm trọng tới đâu. Tôi chắc chắn đã lãnh đòn rồi.

Tôi tới văn phòng và ngồi đó một mình với cốc cà phê đen, nhìn chằm chằm vào bốn bức tường. Chúng dán đầy các “manh mối” của vụ bắt cóc. Tôi bắt đầu cảm thấy mình có tội, muốn nổi loạn và tức giận. Tôi muốn đấm vào mặt kính, việc mà tôi đã thực sự làm một hay hai lần sau khi Maria bị bắn.

Tôi ngồi ở cái bàn làm việc bằng hợp kim do chính phủ trang bị, xoay lưng ra cửa. Tôi cứ nhìn chăm chăm vào kế hoạch công việc trong tuần nhưng thực sự thì tôi chẳng thấy trên giấy viết gì cả.

“Cậu chỉ có một mình trong vụ này thôi, đồ khốn,” tôi nghe tiếng Sampson nói sau lưng. “Lần này cậu hoàn toàn đơn độc nhé. Cậu thành miếng thịt xiên nướng rồi.”

“Cậu không nghĩ là cậu đang hơi coi nhẹ mọi chuyện à?” Tôi nói mà không quay lại phía cậu ta.

“Tớ cho là cậu sẽ chỉ nói chuyện khi nào cậu muốn,” Sampson nói. “Cậu hiểu là tớ biết chuyện hai người các cậu mà.”

Vài vòng tròn hình tách cà phê trên bảng kế hoạch công việc khiến mắt tôi dừng lại. Hiệu ứng Browning chăng? Cái quái quỷ gì thế? Gần đây trí nhớ và những thứ khác đang dần rời bỏ tôi.

Cuối cùng tôi quay lại và nhìn thẳng vào cậu ta. Anh chàng diện chiếc quần da, một cái mũ Kangol cũ, chiếc áo vest vải nylon màu đen. Cặp kính đen của cậu ta trở thành chiếc mặt nạ hiệu quả. Thực sự là cậu ta đang cố tỏ ra quyến rũ và đa cảm.

“Cậu đoán bây giờ mọi việc sẽ thế nào?” Tôi hỏi. “Họ đang nói gì vậy?”

“Chẳng ai vui vẻ gì với cái cách vụ bắt cóc chó đẻ đó đang dịu đi. Vẫn chưa đủ làm hài lòng tầng lớp trên. Tớ đoán họ đang lên danh sách những kẻ bị đưa ra làm vật tế thần. Cậu chắc chắn là một trong số đó.”

“Còn Jezzie?” tôi hỏi. Nhưng tôi đã biết câu trả lời.

“Cô ấy cũng là một trong số đó. Quan hệ với những người da đen nổi tiếng,” Sampson nói. “Tôi đoán là cậu vẫn chưa nghe tin?”

“Nghe tin gì?”

Sampson buông ra tiếng thở dài, rồi cậu ta nói cho tôi biết câu chuyện nóng sốt mới xảy ra.

“Cô ấy xin nghỉ phép, hoặc có thể cô ấy đã nghỉ việc ở Sở Mật vụ cũng nên. Chuyện này xảy ra cách đây một giờ, Alex ạ. Không ai biết chắc là cô ấy nhảy việc hay bị đẩy đi.”

Ngay lập tức tôi gọi tới văn phòng của Jezzie. Thư ký nói cô ấy “tạm nghỉ hôm nay”. Tôi gọi tới căn hộ của Jezzie. Không có ai nhấc máy.

Tôi lái xe tới căn hộ của cô, vượt tốc độ cho phép vài lần trên đường. Derek McGinty đang nói trên kênh phát thanh WAMU. Tôi thích giọng nói của Derek ngay cả khi tôi không để ý gì tới những lời anh ta nói.

Không có ai ở nhà Jezzie. Chí ít là cũng không có đám thợ săn ảnh lởn vởn xung quanh. Tôi nghĩ tới chuyện lái xe xuống ngôi nhà bên hồ của cô. Tôi gọi tới Bắc Carolina từ một bốt điện thoại bên đường. Người trực tổng đài khu vực báo cho tôi biết số điện thoại tôi vừa gọi đã bị ngắt.

“Số bị ngắt lâu chưa?” Tôi hỏi với giọng đầy kinh ngạc. “Đêm qua tôi còn gọi số đó mà.”

“Vừa mới sáng nay,” người trực tổng đài nói. “Số điện này mới bị ngắt sáng nay thôi.”

Jezzie đã biến mất.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.