Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 180 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 80

❊ ❊ ❊

LÚC BỐN GIỜ SÁNG tôi đang ngủ thì nhận được điện thoại. Một Wallace Hart suy sụp, kiệt quệ ở đầu dây bên kia. Gọi từ nhà tù Fallston, cậu ta đang gặp rắc rối nghiêm trọng thuộc phạm vi trách nhiệm của mình.

Một tiếng sau tôi có mặt tại nhà tù. Tôi là một trong bốn người có đặc quyền được bí mật đưa vào phòng làm việc nóng nực và chật hẹp của Wallace.

Cánh báo chí vẫn chưa được thông báo về vụ đào tẩu động trời này. Họ phải được báo động sớm - không được lảng tránh điều đó. Họ sẽ có một ngày chạy đua để đưa tin về sự kiện SonejiMurphy vừa đào thoát.

Wallace Hart sụp người trên chiếc bàn bừa bãi giấy tờ như thể bị bắn thủng bụng. Những người còn lại trong phòng là giám thị và luật sư của nhà tù.

“Cậu biết gì về viên giám thị mất tích này?” tôi hỏi Wallace ngay khi có cơ hội đầu tiên.

“Tên anh ta là Fishenauer. Ba mươi sáu tuổi. Anh ta đã làm việc ở trại giam mười một năm với lý lịch làm việc tốt” Hart đáp. “Cho tới hôm nay, anh ta vẫn hoàn thành công việc của mình.”

“Cậu nhận định thế nào? Liệu viên giám thị này có phải là con tin mới nhất của Gary không?” tôi hỏi Wallace.

“Tớ không nghĩ thế. Tớ nghĩ gã vô lại chó đẻ đó đã giúp Soneji tẩu thoát.”

Cũng sáng hôm ấy, FBI thực hiện chế độ theo dõi 24/24 với Michael Devine và Charles Chakely. Một giả thuyết đặt ra là SonejiMurphy có thể sẽ bám theo hai tên này. Hắn biết hai người đó đã làm hỏng kế hoạch lớn của hắn.

Xác của tay giám thị Robert Fishenauer được tìm thấy trong một gara đổ nát ở nông trại bỏ hoang thuộc Crisfield, Maryland. Một tờ bạc hai mươi đô la được nhét vào miệng gã. Tờ bạc này không nằm trong số tiền chuộc ở Florida.

Những tin đồn như thường lệ về việc “đã nhìn thấy” SonejiMurphy xuất hiện không ngớt. Những thông tin đó chẳng giúp ích được gì.

SonejiMurphy vẫn đang ở đâu đó ngoài kia, đang cười nhạo chúng tôi, có thể đang uống rượu trong một tầng hầm tối đen nào đó. Hắn trở lại trên trang nhất của mọi tờ báo trong nước. Đúng như cách Gary thích. Thằng Bé Hư số một của mọi thời đại.

Tôi lái xe tới căn hộ của Jezzie khoảng sáu giờ tối hôm đó. Tôi không muốn tới đó. Lòng dạ tôi không yên. Đầu óc tôi thậm chí còn tệ hơn. Tôi phải cảnh báo cô rằng rất có thể SonejiMurphy đã đưa cô vào danh sách của hắn, nhất là khi hắn đã kết nối được quan hệ giữa Jezzie với Devine và Chakely. Tôi phải cảnh báo Jezzie mà không được nói với cô tất cả những gì mình đã biết.

Khi bước lên cầu thang ở hiên nhà lát gạch đỏ quen thuộc, tôi nghe thấy tiếng nhạc rock vang lên trong nhà, làm cho những bức tường rung lên. Đó là đĩa Taking My Time của Bonnie Raitt. Bonnie đang nỉ non bài “Một ngọn nến cho tình tôi”.

Jezzie và tôi đã nghe đi nghe lại đĩa nhạc của Bonnie Raitt lúc ở trong căn nhà bên hồ. Có lẽ cô đang nghĩ về tôi tối hôm đó. Tôi cũng đã nghĩ rất nhiều về Jezzie trong những ngày qua.

Tôi bấm chuông cửa và Jezzie nâng lớp rèm cuốn lên. Cô đang vận trang phục thường ngày: chiếc áo phông nhăn nhúm, quần jean ngắn cũn, đi dép xỏ ngón. Cô mỉm cười và có vẻ vui mừng khi thấy tôi. Rất điềm tĩnh, thoải mái và tự chủ. Lòng tôi như cuộn lên đau đớn. Cơ thể tôi thì lạnh băng. Tôi biết mình phải làm gì lúc này. Ít nhất tôi nghĩ là mình biết.

“Thêm một chuyện nữa,” tôi nói, như thể cuộc nói chuyện gần nhất giữa hai chúng tôi chỉ vừa kết thúc một phút trước đó.

Jezzie bật cười và mở cánh cửa có lớp rèm cuốn. Tôi không vào trong. Tôi đứng ngay trên hiên nhà. Tiếng chuông gió vẳng tới từ nhà bên cạnh. Tôi cố tìm một hành động không phù hợp, hành động chứng tỏ cho tôi thấy rằng diễn xuất của Jezzie không hoàn hảo. Chẳng có gì hết cả.

“Làm một chuyến xe về vùng quê đi? Đãi anh một bữa đi,” tôi nói với Jezzie.

“Nghe hay đấy, Alex. Em mặc quần dài đã nhé.”

Vài phút sau chúng tôi đã trên xe mô tô, phóng vút khỏi nhà cô. Tôi vẫn đang ngâm nga bài “Một ngọn nến cho tình tôi”. Tôi cũng đang suy nghĩ kỹ lưỡng lần cuối cùng về mọi thứ. Lên kế hoạch, kiểm tra lại cho kỹ. Sẽ tìm ra ai là kẻ hư hỏng và tử tế.

“Chúng mình có thể vừa nói chuyện vừa đi xe.” Jezzie ngoảnh đầu lại và hét lên trong gió.

Tôi ôm cô chặt hơn. Điều đó khiến tôi thấy khó chịu hơn một chút so với cảm giác tôi từng có trước đây. Tôi hét vào một tai Jezzie. “Anh rất lo cho em, khi Soneji đang tự do.” Điều đó phần nhiều là sự thật. Tôi không muốn thấy Jezzie bị giết. Với hai bầu vú bị xẻo.

Cô ngoảnh đầu lại. “Sao lại thế? Sao anh lại lo cho em? Súng của em đều để nhà cả mà.”

Vì em đã góp phần phá hỏng trò chơi tội ác hoàn hảo của hắn, và có thể hắn biết điều đó, tôi muốn nói thế với cô. Vì em đã đánh cắp đứa con gái nhỏ khỏi ngôi nhà trong nông trại, Jezzie ạ. Em đã mang Maggie Rose Dunne đi, và rồi em phải giết con bé, đúng không?

“Hắn biết hai chúng ta qua báo chí,” tôi nói với Jezzie, thay vì nói ra suy nghĩ thực. “Có thể hắn sẽ truy đuổi bất cứ ai liên quan tới vụ án. Nhất là những người hắn nghĩ đã góp phần làm hỏng kế hoạch nho nhỏ của hắn.”

“Hắn tư duy theo cách đó phải không Alex? Anh sẽ biết nếu ai đó định làm vậy. Anh là chuyên gia về tâm lý tội phạm mà.”

“Hắn muốn chứng tỏ với thế giới rằng hắn vượt trội thế nào so với phần còn lại,” tôi đáp. “Hắn cần chuyện này cũng ầm ĩ và phức tạp như vụ nhà Lindbergh ngày trước. Anh tin rằng đó là cách nhìn của hắn về vụ bắt cóc con trai nhà Lindbergh. Hắn muốn vụ án của mình là vụ lớn nhất và hoàn hảo nhất. Hắn vẫn chưa kết thúc đâu. Rất có thể Soneji nghĩ là hắn sẽ bắt đầu làm lại lần nữa.”

“Ai là Bruno Hauptmann trong câu chuyện của chúng ta? Soneji đang cố lừa ai vào bẫy?” Jezzie hét át tiếng gió.

Jezzie đang cố chuyển cho tôi bằng chứng ngoại phạm của cô chăng? Liệu có khả năng cô cũng bị Soneji cài bẫy không? Đó sẽ là điều sau chót... Nhưng bằng cách nào? Và tại sao?

“Gary Murphy chính là Bruno Hauptmann,” tôi nói với Jezzie, vì tôi nghĩ mình biết câu trả lời. ”Hắn là người bị Gary Soneji đưa vào bẫy một cách rất khéo léo. Gary Soneji bị kết án và phải vào tù, còn Gary Murphy thì vô tội.”

Chúng tôi cứ nói qua nói lại với nhau như thế trong suốt nửa giờ đầu của hành trình. Sau đó thì im lặng trong những dặm tiếp theo trên con đường cao tốc thoáng đãng.

Cả hai chúng tôi đều chìm vào thế giới của riêng mình. Tôi thấy mình đang ôm eo Jezzie. Tôi đang nhớ tới những câu chuyện khác nhau về chúng tôi. Cảm thấy buồn bã trong lòng; những muốn mọi cảm giác đó chấm dứt. Tôi hiểu Jezzie cũng là một người có thần kinh không ổn định, giống như Gary. Không lương tâm. Tôi tin rằng thương trường, chính phủ, Phố Wall đầy rẫy những người như thế. Không hề hối tiếc về việc làm của họ. Không hề, trừ phi họ bị bắt. Và rồi những giọt nước mắt cá sấu sẽ tuôn rơi.

“Nếu bọn mình lại đi xa lần nữa thì sao nhỉ?” Cuối cùng tôi cũng đặt ra cho Jezzie câu hỏi mà tôi đã chuẩn bị từ trước. “Lại đến vùng đảo Virgin? Anh muốn thế.”

Tôi không chắc là cô có nghe tôi nói không. Nhưng rồi Jezzie nói. “Được thôi. Em cũng muốn có chút thời gian sưởi nắng. Vùng đảo đó được đấy.”

Tôi nhích người lên phía Jezzie trên chiếc mô tô đang vun vút lao đi. Nhiệm vụ đã hoàn thành. Chúng tôi phóng qua vùng thôn quê xinh đẹp, nhưng tất cả những cảnh vật đang lướt qua mờ ảo, mọi thứ đang diễn ra lúc này chỉ làm đầu tôi thấy đau, và cơn đau sẽ không ngừng lại.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.