ĐÊM MƯỜI MỘT THÁNG GIÊNG, Gary an toàn và ấm áp trong tầng hầm của hắn. Không ai biết hắn đang ở dưới này, nhưng trong trường hợp Missy tọc mạch vô tình mở cửa tầng hầm, hắn sẽ chỉ cần bật chiếc đèn bàn trên bàn thợ lên là xong. Hắn đang tính hết mọi khả năng. Thêm một lần cân nhắc kỹ càng nữa.
Soneji cảm thấy ám ảnh một cách dễ chịu bởi ý tưởng giết Missy và Roni, nhưng hắn nghĩ rằng giờ thì hắn chưa làm việc ấy. Nhưng chỉ tưởng tượng thôi cũng đã rất sinh động. Cũng có một kiểu đơn giản nhất định để giết cả gia đình mình. Hình dung việc ấy chẳng đòi hỏi nhiều trí tưởng tượng, song tác động của nó sẽ rất mạnh. Một cơn ớn lạnh sẽ lan khắp khu dân cư ngoại ô thanh bình và gàn dở này. Tất cả những gia đình khác làm việc đáng mỉa mai nhất - khóa cửa nhà họ lại, tự giam mình trong nhà.
Đến khoảng nửa đêm, Soneji nhận ra rằng gia đình nhỏ của hắn đã đi ngủ mà không có hắn. Thậm chí không ai bận tâm đến việc gọi xuống tầng hầm. Họ chẳng quan tâm. Một tiếng gầm trống rỗng vang lên trong đầu hắn. Hắn cần chừng sáu viên thuốc Nuprin để ngăn những âm thanh ấy trong chốc lát.
Có lẽ Soneji sẽ tặng một mồi lửa cho căn nhà nhỏ hoàn hảo trên đại lộ trung tâm này. Đốt nhà là việc tốt cho linh hồn. Hắn đã từng làm việc ấy; hắn sẽ làm lần nữa. Chúa ơi, cả đầu Soneji đau như bị ai đó nện bằng cuốc chim vậy. Phải chăng hắn đang có trục trặc gì đó về sức khỏe? Liệu lần này hắn có phát điên lên không?
Soneji cố gắng nghĩ về Đại Bàng Cô Độc - Charles Lindbergh. Nhưng việc ấy cũng không có tác dụng. Trong tâm trí mình, hắn trở về căn nhà nông trại ở Hopewell. Vô ích. Chuyến đi tưởng tượng ấy cũng đã cũ.
Chúa ạ, bây giờ Soneji đã nổi tiếng thế giới rồi. Bây giờ hắn đã nổi tiếng. Mọi người trên thế giới đều biết đến hắn. Hắn đã là một ngôi sao của giới truyền thông ở Hành Tinh Chết.
Cuối cùng Soneji cũng rời hầm chứa, rồi rời căn nhà ở Wilmington. Lúc ấy là năm rưõi sáng. Khi bước ra xe, hắn cảm thấy mình như một con thú đột nhiên được thả tự do.
Hắn lái xe trở lại DC. Có thêm việc cần làm ở đó. Hắn đâu muốn công chúng thất vọng, phải không?
Soneji nghĩ rằng lúc này hắn đã có món mới để đãi mọi người. Với ta thì chẳng thoải mái được đâu!
Khoảng mười một giờ sáng hôm đó, thứ Ba, Gary Murphy nhẹ nhàng bấm chuông một căn nhà gạch được chăm sóc tử tế ở rìa Capitol Hill. Tiếng chuông cửa “kính-coong” lịch sự vang lên phía trong nhà.
Mức độ nguy hiểm lớn của tình huống này - việc trở lại Washington lần nữa - khiến Gary có cảm giác rùng mình dễ chịu. Như thế này tốt hơn việc lẩn trốn nhiều. Hắn lại có cảm giác tràn đầy sức sống, hắn có thể hít thở, có không gian riêng của mình.
Vivian Kim vẫn khóa xích cửa nhưng hé cánh ra khoảng ba mươi phân. Qua lỗ cửa, cô đã trông thấy bộ đồng phục quen thuộc của công ty dịch vụ công ích PEPCO ở thủ đô Washington.
Một phụ nữ đẹp, Gary nhớ lại thời còn dạy ở trường Washington Day. Những bím tóc đen dài. Cái mũi nhỏ cao xinh xắn. Rõ ràng Kim không nhận ra đồng nghiệp cũ khi hắn đeo bộ tóc giả màu vàng. Không ria mép. Cằm và hai má đã bớt đi chút thịt.
“Xin chào? Có chuyện gì thế? Tôi có thể giúp gì cho anh?” cô hỏi người đàn ông đang đứng ngoài hiên nhà mình. Bên trong, tiếng nhạc jazz vẫn tiếp tục. Nhạc của Thelonious.
“Tôi hy vọng là ngược lại.” Soneji mỉm cười đầy dễ chịu. “Ai đó đã gọi và thông báo tình trạng tính tiền điện quá mức.”
Vivian Kim nhăn mặt và lắc đầu. Trên chiếc vòng cổ làm bằng da chưa thuộc của cô có một tấm bản đồ Hàn Quốc bé xíu. “Tôi không gọi ai cả. Tôi biết chắc là mình đã không gọi cho PEPCO.”
“Vâng, người nào đó đã gọi cho chúng tôi, thưa cô.”
“Hãy quay lại vào một lần khác,” Vivian Kim nói với hắn. “Có khi bạn trai tôi gọi điện. Anh sẽ phải quay lại sau. Tôi xin lỗi.”
Gary nhún vai. Chuyện này thật vui. Hắn không muốn kết thúc. “Tôi cho là thế. Cô có thể gọi lại cho chúng tôi nếu muốn,” hắn nói. “Lại tiếp tục theo lịch. Nhưng đó vẫn là tính tiền quá mức. Cô đã trả quá nhiều.”
“Được rồi. Tôi nghe anh. Tôi hiểu.”
Vivian Kim từ từ kéo xích cửa và mở cánh cửa ra. Gary bước vào trong căn hộ. Hắn lôi một con dao săn dài từ trong áo khoác đồng phục ra.
Hắn chĩa thẳng dao vào cô. “Đừng hét. Đừng có hét, Vivian.”
“Làm thế nào mà anh biết tên tôi?” cô hỏi. “Anh là ai?”
“Đừng có cao giọng, Vivian. Không có lý do nào để sợ... Tôi từng làm việc này rồi. Tôi chỉ là tên cướp bình thường đến nhà cô thôi.”
“Anh muốn gì?” Nữ giáo viên bắt đầu run rẩy.
Gary nghĩ một giây trước khi trả lời câu hỏi chứa đựng sự sợ hãi.
“Chắc là tôi muốn gửi một thông điệp nữa qua truyền hình. Tôi muốn có danh tiếng mà mình rất đáng được hưởng. Tôi muốn trở thành người đàn ông đáng sợ nhất nước Mỹ. Đó là lý do tôi làm việc ở thủ đô. Tôi là Gary. Cô quên tôi rồi phải không, Viv?”