TỪ HỒI CÒN BA HAY BỐN TUỔI, Maggie Rose Dunne đã luôn bị người ta để ý. Lên chín tuổi, nó đã quen với sự chú ý đặc biệt dành cho mình, với việc người ta trố mắt nhìn như thể nó là Maggie “tay kéo” hay “cô gái Frankenstein”.
Sáng hôm đó nó bị theo dõi nhưng không biết. Giá mà lần này Maggie Rose để ý. Lần này có chuyện đã xảy ra.
Maggie Rose học trường Washington Day ở Georgetown, nơi nó cố gắng hòa nhập với một trăm ba mươi học sinh khác. Vào thời điểm ấy, chúng đang hát trong hội trường rất hào hứng.
Hòa nhập không phải chuyện dễ với Maggie Rose, ngay cả khi nó muốn làm thế kinh khủng. Rốt cuộc nó vẫn là cô con gái chín tuổi của Katherine Rose. Maggie không thể bước qua một cửa hiệu nhỏ bán băng video mà không nhìn thấy hình ảnh của mẹ mình. Gần như cứ cách một hôm thì truyền hình lại chiếu phim có mẹ nó đóng. Mẹ Maggie được đề cử giải Oscar mười chín lần, nhiều hơn hầu hết các nữ diễn viên xuất hiện trên tạp chí People.
Vì những điều ấy, Maggie Rose rất nhiều lần cố gắng biến mất sau lớp vỏ mà nó tạo nên. Sáng hôm đó nó mặc chiếc áo len Fido Dido đã cũ mèm với những lỗ khoét cả ở mặt trước và sau. Nó chọn quần jean bụi hiệu Guess. Chân đi đôi giày đế mềm cũ màu hồng hiệu Reebok - một đôi giày “đi quen chân” của nó, cùng đôi tất Fido moi từ đáy tủ đồ. Maggie cố tình không gội mái tóc dài vàng óng trước khi đến trường.
Mẹ Maggie tròn xoe mắt khi thấy những thứ đồ con gái mặc. Cô nói, “Trông kinh quá” nhưng rồi vẫn để Maggie ăn mặc như vậy đi học. Tính mẹ nó rất hay. Cô thực sự hiểu những khó khăn mà Maggie phải sống chung.
Tất cả bọn trẻ, gồm học sinh từ lớp một tới lớp sáu, tập trung lại và đang hát bài “Xe tốc độ” của Tracy Chapman. Trước khi chơi bài hát theo phong cách folkrock trên chiếc piano đen bóng hiệu Steinway đặt trong phòng nhạc, cô Kaminsky đã cố gắng giải thích cho tất cả học sinh về thông điệp của bài hát.
“Bài hát đầy xúc động của một phụ nữ trẻ da đen từ Massachusetts này nói về cảnh nghèo kiết xác ở đất nước giàu nhất thế giới, về thân phận của người da đen trong những năm một chín chín mươi.”
Cô giáo nhạc họa nhỏ nhắn xinh xắn này luôn mãnh liệt như thế. Cô cảm thấy nhiệm vụ của một giáo viên giỏi không phải cung cấp thông tin mà là thuyết phục, để rèn đúc những cái đầu trẻ trung và quan trọng ở ngôi trường danh giá.
Bọn trẻ thích cô Kaminsky, thế nên chúng cố gắng hình dung tình cảnh khổ sở của người nghèo và thua thiệt. Vì mức học phí ở trường Washington Day lên đến mười hai ngàn đô la, lũ trẻ cũng không dễ mà tưởng tượng ra cảnh nghèo.
“Bạn có chiếc xe tốc độ,” chúng hát cùng cô Kaminsky và tiếng đàn piano cô đánh.
“Còn tôi có kế hoạch đưa chúng ta rời khỏi đây.”
Khi Maggie hát “Xe tốc độ”, nó thực sự cố gắng tưởng tượng xem nghèo như thế sẽ ra sao. Nó đã thấy đủ số người nghèo ngủ trong cái lạnh trên những đường phố Washington. Nếu tập trung, nó có thể hình dung được những cảnh tượng khủng khiếp quanh Georgetown và Vòng xoay Dupont. Đặc biệt là những người đàn ông cùng đám giẻ bẩn lau kính chắn gió xe nó thấy ở mọi cột đèn giao thông. Mẹ nó luôn cho họ một đô la, thi thoảng nhiều hơn thế. Vài người ăn xin nhận ra cô và rõ ràng phát cuồng lên. Họ mỉm cười như gặp vận may, còn Katherine Rose luôn có điều gì đó tốt đẹp để nói với họ.
“Bạn có chiếc xe tốc độ,” Maggie Rose hát to lên. Con bé cảm thấy giọng mình đang lên cao vút.
“Nhưng nó có đủ nhanh để chúng ta có thể bay đi không
“Chúng ta phải quyết định
“Chúng ta phải ra đi đêm nay, hoặc sẽ sống và chết như thế này.”
Bài hát kết thúc trong những tiếng hò reo và vỗ tay lớn từ đám đông lũ trẻ. Cô Kaminsky cúi người một cách hơi lạ trước đàn piano.
“Vất vả thật,” Michael Goldberg lầm bầm. Michael đứng ngay cạnh Maggie. Nó là bạn thân nhất của Maggie ở Washington - thằng bé nhập học một năm trước, khi cùng cha mẹ chuyển từ Los Angeles tới.
Michael đang châm biếm, tất nhiên là thế rồi. Như mọi khi. Đó là cách cư xử “Bờ Đông” của nó với những người không thông minh bằng mình - tương đương với tất cả mọi người trên thế giới tự do.
Michael Goldberg thực sự là một thằng bé có đầu óc cực kỳ thông minh, Maggie biết thế. Thằng bé đọc mọi thứ, không chừa thứ nào; một tay sưu tầm kỳ lạ; một người thích làm hơn nói; luôn hài hước nếu nó thích ta. Nhưng Michael từng là một “em bé xanh xao”, và thằng bé vẫn không được to con hay khỏe mạnh lắm. Điều đó mang lại biệt danh “Nhãi Con” cho nó, có thể nói biệt danh ấy đã kéo thằng bé rơi khỏi bệ cao trí tuệ của mình.
Hầu như sáng nào Maggie và Michael cũng đến trường cùng xe. Sáng hôm đó chúng đến bằng xe của Sở Mật vụ. Bố Michael là bộ trưởng Bộ Tài chính. Chính xác là bộ trưởng Bộ Tài chính. Thực tế là ở trường Washington Day chẳng có ai thực sự “bình thường”. Mọi học sinh đều phải cố gắng hòa nhập, bằng cách này hay cách khác.
Khi đám học sinh giải tán khỏi buổi tập trung sáng, từng đứa đều được hỏi xem ai sẽ đón chúng sau khi tan trường. Ở Washington Day, an ninh là vấn đề cực kỳ quan trọng.
“Chú Devine...” Maggie từ trong phòng nhạc đáp lời giáo viên kiêm giám thị đứng ở cửa. Tên thầy là Guestier, dạy ngoại ngữ ở trường, gồm các thứ tiếng Pháp, Nga, Trung. Biệt hiệu của thầy này là “Le Pric”.
“Và Jolly Chollie Chakely,” Michael Goldberg hoàn thành nốt câu giúp Maggie. “Tổ đặc vụ số mười chín. Xe hiệu Lincoln. Biển số SC-59. Lối ra phía Bắc, sảnh Pelham. Họ được giao bảo vệ em vì băng buôn ma túy Colombia đã đe dọa giết cha em. Au revoir, mon professeur.”[1]
Điều này được ghi lại trong bảng theo dõi của trường ngày hai mươi mốt tháng Mười hai. MGoldberg và MR. Dunne - Sở Mật vụ đón. Lối ra phía Bắc, sảnh Pelham, lúc ba giờ.
“Đi nào, nhóc con New York.” Michael Goldberg chọc mạnh vào sườn Maggie Rose. “Tớ có một chiếc xe chạy nhanh, ù, ờ, ờ. Và tớ có kế hoạch đưa chúng ta rời khỏi đây.”
Không cần phải hỏi, mình thích cậu này, Maggie nghĩ. Còn ai khác gọi nó là nhóc con? Ai khác ngoài “Nhãi Con” Goldberg chứ?
Khi hai đứa trẻ bước ra khỏi hội trường, chúng đã bị theo dõi. Chẳng đứa nào trong hai đứa nhỏ nhận thấy điều gì không ổn hay bất cứ điều gì khác thường. Đúng kế hoạch là phải như thế. Đó là toàn bộ ý tưởng. Đó là kế hoạch lớn.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Pháp: tạm biệt, hẹn gặp lại thầy.