BÁO CHÍ NGAY LẬP TỨC nhảy vào viết về vụ bắt cóc một cách chộp giật và đầy ác ý. Một trong những tờ báo ra buổi sáng giật tít ngay trang đầu: CÁC CẬN VỆ CỦA SỞ MẬT VỤ BỎ ĐI UỐNG CÀ PHÊ. Đám báo chí vẫn chưa biết gì về việc đặc vụ Roger Graham bị sát hại. Chúng tôi đang cố gắng ngăn chặn chuyện này.
Những tin tức sáng hôm nay xoáy vào việc làm thế nào mà hai đặc vụ của Sở Mật vụ là Charles Chakely và Michael Devine lại bỏ vị trí của mình tại ngôi trường tư. Thực tế là khi các lớp đang học, họ đã ra ngoài để ăn sáng. Với dạng nhiệm vụ này thì làm việc đó là hoàn toàn đúng quy định. Tuy nhiên buổi nghỉ giải lao uống cà phê này có giá rất đắt. Nó sẽ khiến Chakely và Devine mất chức, thậm chí mất cả sự nghiệp.
Trên một khía cạnh khác, cho tới giờ Pittman không điều động Sampson và tôi nhiều lắm. Chuyện này đã diễn ra hai ngày. Khi được thả cho tự do, Sampson và tôi tập trung vào những dấu vết rất mờ nhạt mà Gary Soneji để lại. Tôi lần theo những cửa hàng trong khu vực, nơi người ta có thể mua đồ trang điểm và những thứ đồ hóa trang. Sampson tới thư viện Georgetown nhưng chẳng có ai ở đó từng trông thấy Soneji. Họ thậm chí không nhận ra là có những cuốn sách đã bị đánh cắp từ giá sách của mình.
Soneji đã biến mất thành công. Khó hiểu hơn, dường như hắn chưa bao giờ tồn tại trước khi đảm nhận công việc ở trường Washington Day.
Không có gì ngạc nhiên khi hắn đã làm giả hồ sơ việc làm và nhiều thư giới thiệu. Hắn đã hoàn thành từng bước đi một cách thành thạo như chúng tôi từng chứng kiến trong các vụ lừa đảo. Hắn không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Soneji đã rất trơ tráo và cực kỳ tự tin về việc giành được vị trí của hắn ở trường này. Một người (không có thật) được coi là ông chủ trước đó của Soneji đã liên hệ với trường Washington Day và tha thiết giới thiệu Soneji, người khi ấy chuẩn bị chuyển tới sống ở khu vực Washington. Nhiều thư giới thiệu khác từ cả chương trình đào tạo đại học và sau đại học được gửi qua fax từ Đại học Pennsylvania. Sau hai cuộc phỏng vấn đầy ấn tượng, nhà trường rất muốn tuyển tay giáo viên hăng hái và dễ coi này (và bị Soneji dắt mũi cho tin rằng họ đang phải cạnh tranh hắn với các trường tư khác ở Washington), do vậy họ lập tức tuyển Soneji.
“Và tất nhiên là chúng tôi chưa bao giờ ân hận về việc tuyển dụng Soneji, cho đến tận lúc này,” vị hiệu phó thừa nhận với tôi. “Hắn thậm chí còn làm tốt hơn những gì được giới thiệu. Nếu thực sự tên bắt cóc không phải giáo viên toán trước khi tới trường này, tôi sẽ hoàn toàn bất ngờ. Nếu đúng thế thì hắn quả là một diễn viên kiệt xuất.”
Cuối buổi chiều ngày thứ ba, tôi nhận được một văn bản từ Don Manning - một trong các phó phòng của Pittman. Tôi được lệnh nghiên cứu và đánh giá Katherine Rose Dunne cùng chồng cô. Trước đây tôi đã một vài lần tự liên hệ với gia đình Dunne nhưng đều bị khước từ.
Tôi gặp Katherine và Thomas Dunne ở sân sau của căn nhà. Một bức tường bằng đá xám cao ba mét - một thứ hữu hiệu trong việc ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài. Một hàng cây đoan khổng lồ cũng làm nhiệm vụ tương tự. Trên thực tế, sân sau gồm nhiều khoảnh vườn được ngăn cách bởi những bức tường đá và một con suối lững lờ chảy. Các khoảnh vườn này có người chăm sóc riêng - một cặp vợ chồng trẻ từ Potomac rõ ràng đã có được cuộc sống khấm khá nhờ việc chăm sóc cho những khu vườn quanh thành phố. Chắc chắn những người làm vườn này kiếm được nhiều tiền hơn tôi.
Katherine Rose mặc một chiếc áo len cổ chữ V, quàng một chiếc khăn cũ bằng lông lạc đà bên ngoài áo bò. Hình như cô có thể mặc bất kỳ thứ gì mình muốn mà vẫn đẹp, tôi nghĩ khi chúng tôi cùng bước bên ngoài.
Gần đây tôi đọc được thông tin ở đâu đó rằng Katherine Rose vẫn còn được coi là một trong những phụ nữ đẹp nhất thế giới. Cô đã đóng một loạt phim kể từ sau khi sinh Maggie Rose nhưng không hề đánh mất chút nhan sắc nào, theo tôi quan sát thì thế. Thậm chí trong khi lo lắng cực độ thì vẻ đẹp của cô vẫn nguyên vẹn.
Chồng cô - Thomas Dunne - là một luật sư tiếng tăm trong lĩnh vực giải trí tại Los Angeles khi hai người gặp nhau. Trước đây ông đã tham gia vào Tổ chức Hòa bình xanh và Cứu lấy thế giới. Sau khi ông trở thành chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Mỹ, gia đình đã chuyển tới Washington.
“Ông đã tham gia xử lý các vụ bắt cóc khác chứ, thanh tra?” Thomas Dunne muốn biết. Ông đang cố gắng tìm hiểu xem tôi ở vị trí nào. Tôi có quan trọng hay không? Tôi có thể giúp gì cho con gái họ không? Ông hơi thiếu tế nhị, nhưng tôi nghĩ mình không thể trách móc Thomas trong những hoàn cảnh thế này.
“Khoảng hơn chục vụ,” tôi đáp. “Ông bà có thể nói cho tôi một chút về Maggie chứ? Điều đó có thể có ích. Chúng tôi càng biết nhiều thì cơ hội tìm thấy Maggie càng cao.”
Katherine Rose gật đầu. “Tất nhiên chúng tôi sẽ nói, thanh tra Cross. Chúng tôi đã cố gắng nuôi dạy Maggie càng bình thường càng tốt,” cô nói. “Đó là một trong những lý do rốt cuộc chúng tôi quyết định chuyển về Bờ Đông.”
“Tôi không biết liệu tôi có gọi Washington là một nơi bình thường để người ta lớn lên hay không. Nơi đây không hẳn là thị trấn yên ả Mayberry.” Tôi mỉm cười với hai vợ chồng. Vì một lý do nào đó, câu nói ấy bắt đầu phá vỡ khoảng cách giữa chúng tôi.
“So với Beverly Hills thì nó rất bình thường,” Tom Dunne nói. “Tin tôi đi, đúng như thế đấy.”
“Tôi thậm chí còn không chắc chắn ‘bình thường’ nghĩa là thế nào nữa,” Katherine nói. Đôi mắt cô có màu xanh nước biển pha xám. Khi đứng gần cô, cảm giác như đôi mắt ấy có thể nhìn xuyên vào trong ta. “Tôi nghĩ rằng ‘bình thường’ ứng với một hình ảnh lỗi thời trong tiềm thức của chúng tôi, của Tom và của tôi. Maggie không hư hỏng. Nó không phải loại so sánh ‘Bạn Suze có thứ này’ hay ‘Bố mẹ Casey mua cho bạn ấy thứ kia’. Nó không quá tự hào về bản thân. Kiểu ‘bình thường’ ấy đấy. Nó chỉ là một đứa con gái bé bỏng, thanh tra ạ.”
Trong khi Katherine Rose trìu mến nói về con gái mình, tôi phát hiện ra rằng bản thân mình đang nghĩ tới các con, nhưng đặc biệt là Janelle. Jannie cũng “bình thường”. Nói như vậy, ý tôi là Jannie đang cân bằng, hoàn toàn không hư hỏng và đáng yêu ở mọi mặt. Sau khi thấy những điểm tương đồng giữa con gái của hai nhà, tôi thậm chí còn lắng nghe cẩn thận hơn khi vợ chồng Dunne nói về Maggie Rose.
“Nó rất giống Katherine.” Thomas Dunne đưa ra một điểm mà ông cảm thấy có ý nghĩa quan trọng cho tôi. “Katherine là người khiêm nhường nhất mà tôi từng gặp. Tin tôi đi, để sống qua được sự xu nịnh mà một ngôi sao có được ở Hollywood và sự lạm dụng kinh tởm, rồi trở thành con người như cô ấy bây giờ là rất khó đấy.”
“Sao con bé lại được đặt tên là Maggie Rose?” tôi hỏi Katherine Rose.
“Việc đó hoàn toàn do tôi.” Thomas Dunne nhướng hai mắt. Tôi có thể thấy rằng ông thích nói thay vợ. “Đó là một biệt hiệu xuất hiện bất chợt trong đầu tôi. Xuất phát từ lần đầu tiên tôi nhìn thấy hai mẹ con tại bệnh viện.”
“Tom gọi chúng tôi là ‘hai cô gái hoa hồng’, “Hai chị em Hoa Hồng’. Chúng tôi làm việc ở ngoài này, trong ‘vườn hồng’. Khi Maggie và tôi tranh cãi, đó là ‘cuộc chiến hoa hồng’. Đại loại thế.”
Hai người rất yêu đứa con gái nhỏ của mình. Tôi cảm nhận được điều ấy trong từng từ họ nói về Maggie.
Soneji, dù tên thật của hắn là gì đi nữa, cũng đã khôn ngoan khi chọn gia đình này làm mục tiêu. Đó là một nước đi hoàn hảo nữa của hắn. Hắn đã hoàn thành bài tập của mình. Một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng và một luật sư được kính trọng. Cặp cha mẹ đầy lòng yêu thương. Tiền. Uy tín. Có lẽ tên này thích những bộ phim của Katherine Rose. Tôi cố gắng nhớ xem liệu Katherine Rose từng đóng vai nào khiến Soneji thất vọng không. Tôi không nhớ liệu mình đã từng thấy tấm ảnh nào của cô trong căn hộ của hắn chưa.
“Ông đã nói rằng ông muốn biết Maggie có thể phản ứng thế nào trong những hoàn cảnh tệ hại thế này,” Katherine tiếp tục. “Tại sao ông lại hỏi thế, thanh tra Cross?”
“Nói chuyện với các giáo viên của cháu, tôi biết rằng cháu rất ngoan ngoãn. Đó có thể là một lý do khiến Soneji chọn cháu.” Tôi thẳng thắn với họ. “Ông bà có thể nghĩ ra lý do nào khác không? Xin cứ liên hệ tới tất cả những gì có thể.”
“Dường như đầu óc Maggie dao động giữa trạng thái nghiêm túc - rất nghiêm khắc và chỉn chu - và rất mơ mộng,” Katherine nói. “Ông có con chứ?” cô hỏi tôi.
Tôi do dự. Tôi lại đang nghĩ về Jannie và Damon. Những điểm tương đồng. “Hai đứa. Tôi cũng đang xử lý một vụ liên quan đến đám trẻ sống ở khu nhà giá rẻ,” tôi nói. “Maggie có nhiều bạn ở trường không?”
“Có cả đống,” cha Maggie đáp. “Con bé thích những đứa bạn có nhiều ý tưởng nhưng không quá coi mình là trung tâm. Tất cả trừ Michael, đứa cực kỳ quan tâm tới bản thân.”
“Hãy nói cho tôi nghe về Maggie và Michael đi.”
Katherine Rose nở nụ cười đầu tiên kể từ khi chúng tôi nói chuyện. Thật lạ, tôi đã thấy nụ cười này nhiều lần trong các bộ phim. Giờ thì tôi được thấy nụ cười ấy tận mắt. Tôi bị mê hoặc. Tôi cảm thấy một chút ngại ngùng, một chút bối rối khi thấy mình có phản ứng như vậy.
“Chúng là bạn thân nhất của nhau kể từ khi chúng tôi chuyển về đây. Chúng là đôi bạn kỳ quặc nhất nhưng cũng không thể tách rời,” cô nói. “Đôi khi chúng tôi gọi hai đứa là Felix và Oscar.”
“Ôg bà nghĩ Michael sẽ phản ứng thế nào trong những hoàn cảnh thế này?” tôi hỏi.
“Khó mà đánh giá được.” Thomas Dunne lắc đầu. Dường như ông là người rất thiếu kiên nhẫn. Có lẽ đã quen với việc đạt được ngay những gì ông muốn. “Michael luôn phải có một ‘kế hoạch’. Cuộc sống của nó rất quy củ, rất trật tự.”
“Thế còn những vấn đề về thể chất của nó?” Michael bị tim bẩm sinh, tôi biết như thế. Nó vẫn có chút vấn đề về tim. Katherine Rose nhún vai. Rõ ràng đây không phải vấn đề. “Thi thoảng nó mệt mỏi. Thằng bé hơi nhỏ so với tuổi của nó. Maggie cao lớn hơn Michael.”
“Bọn chúng gọi nó là Nhãi Con, cái biệt danh mà tôi nghĩ là nó thích. Biệt danh đó khiến nó có vẻ dễ gần hơn,” Tom Dunne giải thích. “Về cơ bản nó thuộc loại thần đồng. Maggie gọi nó là bộ óc siêu phàm. Như thế là cơ bản khái quát được về Michael.”
“Michael dứt khoát là đứa rất có đầu óc.”
“Nó thế nào khi mệt mỏi?” Tôi trở lại với điều Katherine đã nói, có lẽ là điều gì đó quan trọng. “Nó có bao giờ cáu kỉnh không?”
Katherine suy nghĩ về câu hỏi của tôi một chút trước khi trả lời. “Nó chỉ kiệt sức. Đôi khi nó thiếp đi một chút. Tôi nhớ có lần thấy hai đứa đang ngủ gần bể bơi. Cặp đôi kỳ lạ này nằm dài ra cỏ. Chỉ là hai đứa bé thôi.”
Katherine chằm chằm nhìn tôi với đôi mắt xám và bắt đầu khóc. Cô đã cố gắng kiểm soát mình nhưng rốt cuộc vẫn phải buông xuôi.
Dù ban đầu do dự đến mức nào thì bây giờ tôi đang trở thành một phần không thể tách rời của vụ án khủng khiếp này. Tôi thấy thương cảm cho gia đình Dunne và Goldberg. Tôi liên hệ Maggie Rose với hai đứa con của mình. Tôi đã tham gia vụ án này theo cách không phải lúc nào cũng có ích. Con giận tôi dành cho tên sát thủ ở khu nhà giá rẻ đang chuyển sang kẻ đã bắt cóc hai đứa nhỏ vô tội này.
Thầy Soneji... Thầy Chips.
Tôi muốn chìa tay ra và nói với cặp vợ chồng rằng mọi chuyện sẽ ổn, cũng để tự thuyết phục mình rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng tôi không chắc mình có nên làm thế hay không.