KHI LÀM VIỆC VỚI những người khác, hái rau, quả trên sườn núi, Maggie Rose luôn cố nhớ xem cuộc sống của nó hồi ở nhà thế nào. Thoạt đầu, “danh sách” của con bé - những điều nó nhớ được - rất cơ bản và chung chung.
Trên hết, Maggie nhớ bố mẹ ghê gớm. Nó nhớ họ từng phút mỗi ngày. Nó nhớ cả bạn bè ở trường nữa, nhất là cậu bạn Nhãi Con.
Nó nhớ Dukado, chú mèo con bé bỏng “tươi tắn” của mình.
Và Angel, chú mèo con bé bỏng “ngọt ngào” của nó nữa.
Nhớ những trò chơi trên máy Nintendo và tủ quần áo.
Những bữa tiệc sau giờ học thật tuyệt vời.
Cả phòng tắm trên tầng ba nhìn ra khu vườn cũng tuyệt vời.
Dù vậy, càng nghĩ về gia đình, con bé càng nhớ ra được nhiều hơn, và càng cải thiện được danh sách ký ức của mình.
Con bé thấy nhớ cái cảnh đôi khi nó chen vào giữa bố và mẹ khi họ ôm hoặc hôn nhau. “Ba người nhà chúng ta,” nó thường nói vậy.
Con bé nhớ những nhân vật mà bố thường diễn cho nó xem, nhất là khi nó còn bé. Đó là Hank, ông bố to lớn nói giọng miền Nam lè nhè, hay hét toáng lên: “Aiiii đang nói chuyện với con đấy?” Đó là “Susie Wooderman”. Susie là ngôi sao trong bất cứ lĩnh vực nào Maggie muốn tham gia trong các câu chuyện của bố.
Luôn có một nghi thức chính mỗi khi họ phải chui vào ô tô trong thời tiết giá lạnh. Tất cả sẽ cùng reo to hết cỡ, “Khiếp quá, chậc chậc, chậc, chậc, khiếp quá, chậc chậc.”
Mẹ sẽ nghĩ ra các bài hát và hát cho nó nghe. Từ lúc con bé còn nhớ được thì mẹ đã hát cho nó nghe rồi.
Mẹ hát, “Mẹ yêu con lắm Maggie, chẳng có gì mẹ không làm cho con cả. Chẳng có gì trên thế gian rộng lớn này.” Maggie sẽ hát, “Mẹ đưa con tới Công viên Disney nhé?” Mẹ sẽ trả lời: “Mẹ sẽ đưa con đi, Maggie Rose ạ.” “Mẹ sẽ thơm lên miệng Dukado một cái thật kêu nhé?” “Mẹ sẽ làm thế vì con, Maggie Rose. Không gì là mẹ không làm cho con cả.”
Maggie có thể nhớ những hôm ở trường cả ngày, học hết lớp này đến lớp khác. Nó nhớ “những cái nháy mắt đặc biệt” cô Kim dành cho mình. Con bé nhớ lúc Angel cuộn tròn trên ghế và kêu “ngoeo” thật dễ thương.
“Mẹ sẽ làm mọi thứ cho con, con yêu ạ, bất cứ điều gì, vì con là tất cả với mẹ.” Maggie vẫn còn nghe thấy những lời hát của mẹ vẳng bên tai.
“Mẹ hãy tới đây, tới đây và đưa con về nhà được không?” Maggie hát thầm trong đầu. “Mẹ tới đi mẹ ơi, con xin mẹ, mẹ hãy tới nhé?”
Nhưng chẳng có tiếng ai hát. Chẳng còn gì nữa. Chẳng có ai hát đáp lại Maggie Rose. Chẳng ai còn nhớ tới con bé nữa. Hoặc trái tim tan nát của nó đã tin điều đó.