Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43

❊ ❊ ❊

KHÔNG AI TRONG CHÚNG TÔI ngủ nhiều hơn đôi ba tiếng, một số còn ngủ ít hơn. Chúng tôi chếnh choáng vì thiếu ngủ khi chạy xe trên quốc lộ 22.

Gary SonejiMurphy đã bị “nhìn thấy” nhiều lần trong khu vực nằm ở phía Nam chúng tôi. Hắn đã trở thành ông kẹ với một nửa dân số Mỹ. Tôi biết rằng hắn thích thú với cương vị ấy.

Jezzie Flanagan, Jeb Klepner, Sampson và tôi ngồi trên một chiếc xe mui kín màu xanh nước biển hiệu Lincoln. Sampson cố gắng ngủ. Tôi được chỉ định làm lái xe trong ca đầu tiên.

Lúc mười hai giờ mười phút trưa, khi chúng tôi đang chạy xuyên vùng Murrysville, Pennsylvania thì một cuộc gọi khẩn được truyền qua hệ thống liên lạc vô tuyến.

“Tất cả các đơn vị chú ý, chúng ta có thông tin về một vụ xả súng!” giọng viên sĩ quan điều phối xen lẫn những tiếng lẹt xẹt của sóng vô tuyến. “Một người đàn ông tự xưng là Gary Soneji đã bắn ít nhất hai người bên trong một tiệm McDonald ở Wilkinsburg. Vào thời điểm này hắn đang giữ ít nhất sáu mươi con tin trong tiệm.”

Chưa tới ba mươi phút sau, chúng tôi đã có mặt ở hiện trường tại Wilkinsburg, Pennsylvania. Sampson lắc đầu với vẻ khó chịu và ngạc nhiên. “Tên khốn này biết cách tổ chức tiệc hay có chuyện gì đây?”

“Hắn làm thế khác gì tự tìm chỗ chết? Lần này là tự sát à?” Jezzie Flanagan băn khoăn về điều đó.

“Tôi không ngạc nhiên với bất kỳ điều gì hắn làm, nhưng McDonald thì phù hợp. Cứ nhìn đám trẻ con mà xem. Ở đó giống như một trường học, giống như Công viên Disney,” tôi nói với họ.

Từ phía bên kia con phố chạy qua tiệm, tôi có thể trông thấy các tay bắn tỉa của cảnh sát và quân đội trên mái một siêu thị Kmart. Họ đang dùng súng trường hạng nặng ngắm về hướng các đường cong màu vàng ở cửa sổ phía trước.

“Vụ này dường như giống với vụ thảm sát ở cửa hiệu McDonald cách đây vài năm. Vụ xảy ra ở miền Nam California,” tôi nói với Sampson và Jezzie.

“Đừng nói thế,” Jezzie thì thào, “ngay cả nói đùa cũng không nên.”

“Tôi đang nói thật đấy, không đùa chút nào đâu.”

Chúng tôi bắt đầu tiến về tiệm McDonald một cách vội vã. Sau toàn bộ những gì đã xảy ra, chúng tôi không muốn Soneji bị bắn chết.

Chúng tôi đang bị ghi hình. Các xe tải chuyên dụng của các hãng truyền hình đỗ hàng hai khắp nơi, những người của cả ba hãng truyền hình cáp. Họ đang ghi hình mọi thứ di động hoặc phát ra âm thanh. Toàn bộ tình trạng lộn xộn đều tệ như những gì tôi từng thấy. Nó làm tôi lập tức nhớ lại vụ nổ súng ở tiệm McDonald tại California; một gã đàn ông tên James Huberty đã giết hai mươi mốt người trong vụ ấy. Liệu đó có phải điều SonejiMurphy muốn chúng tôi nghĩ đến chăng?

Một trưởng bộ phận của FBI chạy lại phía chúng tôi. Đó là Kyle Craig - người đã có mặt tại nhà của Murphy ở Wilmington.

“Chúng tôi không biết chắc liệu đó có phải là hắn không,” anh nói. “Tên này ăn mặc như một nông dân. Tóc sẫm màu, râu quai nón. Tự xưng là Soneji. Nhưng đó có thể là một gã điên khác.”

“Để tôi xem,” tôi nói với Craig. “Hồi ở Florida hắn đã đòi tôi xuất hiện. Hắn biết tôi là một chuyên gia tâm lý. Có lẽ bây giờ tôi có thể nói chuyện với hắn.”

Không cần đợi Craig trả lời, tôi đã bước qua anh ta về phía tiệm. Tôi chầm chậm di chuyển đến bên cạnh một cảnh sát tuần tra và vài cảnh sát địa phương đang núp gần một lối vào. Tôi chìa nhanh thẻ đặc vụ cho họ thấy. Tôi nói rằng mình từ Washington tới. Không có âm thanh nào phát ra từ phía trong tiệm McDonald. Tôi phải nói chuyện để hắn trở về với thực tế. Không tự sát. Không để xảy ra cháy nổ lớn trong tiệm McDonald.

“Lời hắn nói có ý nghĩa gì không?” tôi hỏi viên cảnh sát tuần tra. “Nói năng còn nhất quán không?”

Viên cảnh sát tuần tra còn trẻ, hai mắt đờ đẫn. “Hắn đã bắn đồng sự của tôi. Tôi nghĩ đồng sự của tôi chết rồi,” cậu ta nói. “Lạy Chúa.”

“Chúng tôi sẽ vào trong đó và giúp đồng sự của anh,” tôi nói với viên cảnh sát. “Lời gã đàn ông mang súng nói có ý nghĩa gì không? Lời nói của hắn có nhất quán không?”

“Hắn nói hắn là kẻ bắt cóc từ DC. tới. Ông có thể nghe những điều hắn nói. Hắn đang ba hoa về điều đó. Nói rằng hắn muốn làm một người quan trọng.”

Trong tiệm McDonald, kẻ có súng đang kiểm soát sáu mươi người hoặc nhiều hơn thế. Trong đó mọi thứ đều im lặng. Đó có phải là SonejiMurphy không? Tình huống này hoàn toàn khớp với hắn. Bọn trẻ và mẹ của chúng. Tình huống bắt giữ con tin. Tôi nhớ lại toàn bộ những bức ảnh trên tường phòng tắm của hắn. Soneji muốn là người trong bức ảnh mà những đứa bé trai cô độc khác treo lên tường.

“Soneji!” tôi gọi to. “Anh phải là Gary Soneji không?”

“Mày là thằng quái nào?” một tiếng quát đáp lại ngay lập tức từ bên trong. “Thằng nào hỏi đấy?”

“Tôi là thanh tra Alex Cross. Từ Washington. Tôi có cảm giác là anh biết toàn bộ về quyết định giải cứu con tin mới nhất. Chúng tôi sẽ không thương thuyết với anh. Thế nên tôi nghĩ anh biết từ đây trở đi chuyện gì sẽ xảy ra.”

“Tao biết toàn bộ luật lệ, thanh tra Cross ạ. Tất cả đều là thông tin công khai, đúng không? Không phải các luật lệ lúc nào cũng áp dụng được,” Gary Soneji hét lên đáp lại. “Không phải với tao, chúng không có giá trị. Chưa bao giờ có giá trị.”

Ở đây thì có giá trị đấy” tôi nói chắc nịch. “Anh có thể đặt mạng sống của mình cho điều đó.”

“Mày có sẵn sàng đánh cược tất cả những mạng sống này không, thanh tra? Tao biết một luật khác. Ưu tiên phụ nữ và trẻ con! Mày hiểu ý tao chứ? Phụ nữ và trẻ em có một vị trí đặc biệt với tao.”

Tôi không thích giọng của hắn. Tôi không thích những gì hắn đang nói.

Tôi cần Soneji hiểu rằng dù thế nào hắn cũng sẽ không thể chạy thoát. Sẽ không có cuộc đàm phán nào. Nếu hắn lại bắt đầu nổ súng, chúng tôi sẽ bắn hạ hắn. Tôi nhớ lại những vụ bao vây khác giống thế này mà mình đã tham gia. Soneji phức tạp và khôn ngoan hơn. Nghe giọng có vẻ hắn không có gì để mất.

“Tôi không muốn có thêm ai bị thương! Tôi không muốn anh bị thương,” tôi nói với hắn bằng giọng rõ ràng và mạnh mẽ. Người tôi bắt đầu đổ mồ hôi. Cảm giác như sau lớp áo khoác, khắp người tôi đầm đìa mồ hôi.

“Điều đó rất cảm động. Tao cảm động vì những điều mày vừa nói. Tim tao vừa lỡ một nhịp đấy. Thật đấy,” Soneji nói.

Rõ ràng cuộc nói chuyện của hai chúng tôi đã nhanh chóng mang tính đối thoại.

“Anh biết tôi muốn nói gì mà Gary.” Tôi hạ giọng. Tôi nói như thể hắn là một bệnh nhân đang sợ hãi và lo lắng.

“Chắc chắn là tao biết, Alex ạ.”

“Ngoài này có rất nhiều người mang súng. Không ai có thể kiểm soát được họ nếu vụ này trở nên phức tạp hơn. Tôi không thể kiểm soát. Thậm chí anh cũng không thể. Có thể có một sự cố. Điều mà chúng tôi không mong muốn.”

Bên trong lại im lặng. Một ý nghĩ cứ xoáy vào đầu tôi là nếu Soneji tự sát, hắn sẽ thực hiện việc ấy ở đây. Hắn sẽ thực hiện vụ xả súng cuối cùng ngay bây giờ, ánh hào quang nổi tiếng cuối cùng của hắn. Nếu thế thì chúng tôi sẽ không bao giờ biết được động cơ của hắn. Chúng tôi sẽ không bao giờ biết điều gì đã xảy ra với Maggie Rose Dunne.

“Xin chào, thanh tra Cross.”

Đột nhiên Soneji xuất hiện ở ô cửa, cách tôi chừng một mét rưỡi. Hắn đang ở ngay đó. Một phát súng vang lên từ một trong những mái nhà. Soneji xoay người và ôm lấy vai. Hắn đã dính đạn từ một trong những xạ thủ bắn tỉa.

Tôi chồm về phía trước và ôm chặt lấy Soneji bằng cả hai tay. Vai phải tôi thúc mạnh vào ngực hắn. Lawrence Taylor[1] cũng chưa bao giờ ra được một đòn chắc chắn hơn thế.

Hai chúng tôi ngã mạnh xuống sàn bê tông. Tôi không muốn bất kỳ ai bắn chết hắn vào lúc này. Tôi phải nói chuyện với hắn. Chúng tôi phải tìm ra thông tin về Maggie Rose.

Khi tôi giữ chặt hắn trên sàn, hắn xoay người và nhìn chằm chằm vào mặt tôi. Máu từ vai hắn bắn lên người cả hai.

“Cảm ơn đã cứu mạng tao,” hắn nói. “Một ngày nào đó tao sẽ giết mày vì việc này, thanh tra Cross ạ.”

❀ ❀ ❀

[1] Lawrence Julius Taylor, một tuyển thủ nổi tiếng ở vị trí phòng thủ của đội bóng bầu dục New York Giants.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.