Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46

❊ ❊ ❊

GARY SONEJIMURPHY được chuyển tới Nhà tù Liên bang Lorton ở vùng Bắc bang Virginia. Chúng tôi bắt đầu nghe thấy những tin đồn rằng ở đó đã có chuyện xảy ra với hắn, nhưng không ai từ Sở Cảnh sát Washington được phép gặp Soneji. Bộ Tư pháp và FBI đã có hắn trong tay, họ sẽ không chịu nhả chiến lợi phẩm của mình ra.

Kể từ khi có thông tin tiết lộ rằng Soneji đang được giam giữ ở Lorton, nhà tù đã bị phong tỏa. Điều tương tự đã xảy ra khi Ted Bundy[1] bị giam ở Florida. Đàn ông, phụ nữ và học sinh tập trung ở phía ngoài khu đỗ xe nhà tù. Suốt ngày đêm họ hô những khẩu hiệu đầy cảm xúc. Họ tuần hành, mang theo áp phích và thắp lên những ngọn nến.

Maggie Rose đang ở đâu? Maggie Rose phải sống! Ác thú miền Đông phải chết! Hãy cho con ác thú lên ghế điện!

Một tuần rưỡi sau khi bắt được SonejiMurphy, tôi vào nhà tù tìm hắn. Tôi đã phải vận dụng hết mọi mối quan hệ mình có ở Washington, và cuối cùng cũng được cho phép gặp hắn. Tiến sĩ Marion Campbell - giám đốc nhà tù - gặp tôi ở một hàng thang máy bằng hợp kim đúc vỏ súng trên tầng sáu của nhà tù - nơi được dùng làm bệnh viện. Campbell ngoài sáu mươi tuổi. Ông vẫn còn khá phong độ, với một mái tóc đen dày và mềm. Ông trông rất giống Reagan.

“Anh là thanh tra Cross à?” Campbell chìa một tay ra và mỉm cười lịch sự.

“Vâng. Tôi còn là một chuyên gia tâm lý hình sự,” tôi giải thích.

Có vẻ Tiến sĩ Campbell thực sự ngạc nhiên về thông tin ấy. Rõ ràng là chưa ai nói với ông điều đó. “Hừm, chắc chắn anh đã nhờ tới một số quan hệ để có thể đến nói chuyện với hắn. Vấn đề đã khá phức tạp. Quyền thăm hắn bây giờ là hàng quý hiếm đấy.”

“Tôi đã tham gia vụ này từ khi hắn bắt cóc hai đứa trẻ ở Washington. Tôi đã có mặt tại hiện trường khi hắn bị bắt.”

“Thực ra, tôi không chắc chắn liệu bây giờ chúng ta có còn nói về cùng một gã đó không,” Tiến sĩ Campbell nói. Ông không giải thích gì thêm. “Tiến sĩ Cross phải không nhỉ?”

“Tiến sĩ Cross, thanh tra Cross, Alex. Ông gọi thế nào cũng được.”

“Xin hãy đi cùng tôi, Tiến sĩ. Anh sẽ thấy đây là điều đáng quan tâm nhất đấy.”

Do vết thương vì đạn bắn tỉa ở tiệm McDonald, Soneji được giam ở một phòng riêng trong bệnh viện của nhà tù. Tiến sĩ Campbell dẫn tôi theo một hành lang rộng bên trong bệnh viện. Tất cả các phòng đều có tù nhân nằm. Lorton là một nơi rất nổi tiếng, ở cửa ra vào có những hàng dài người. Hầu hết tù nhân ở đây đều là người da đen. Độ tuổi của họ nằm từ mười chín tới ngoài năm mươi. Tất thảy đều cố tỏ ra thách thức và cứng rắn, nhưng đó là cách thể hiện không có mấy tác dụng ở nhà tù liên bang.

“Tôi e là tôi đã có hơi hướng bênh vực hắn,” Campbell nói khi hai chúng tôi đi cùng nhau. “Chút nữa anh sẽ hiểu vì sao. Mọi người đều muốn và cần gặp hắn. Tôi đã nhận được điện thoại từ khắp nơi trên thế giới. Một nhà văn từ Nhật Bản nhất định đòi gặp hắn. Một bác sĩ từ Frankfurt. Một người nữa từ London. Đại loại là thế.”

“Tôi có cảm giác là có điều gì đó về hắn mà ông chưa nói với tôi, Tiến sĩ ạ,” cuối cùng tôi cũng nói với Campbell. “Điều đó là gì vậy?”

“Tôi muốn anh tự đưa ra những kết luận, Tiến sĩ Cross. Hắn ở ngay đây, ở khu vực gần phòng chính. Tôi rất muốn biết quan điểm của anh.”

Chúng tôi dừng trước cánh cửa thép cài then ở hành lang bệnh viện. Một lính gác cho chúng tôi qua. Đằng sau cánh cửa là vài phòng khác của bệnh viện, nhưng là những phòng được bảo vệ tối đa.

Một bóng đèn sáng rực phía trong căn phòng đầu tiên. Không phải phòng của Soneji. Hắn ở trong căn phòng tối hơn phía bên trái. Khu vực thăm viếng tù nhân bình thường không được sử dụng vì quá sơ hở. Bên ngoài phòng có hai lính gác được trang bị súng trường.

“Đã xảy ra vụ bạo lực nào chưa?” tôi hỏi.

“Chưa, chưa hề. Tôi sẽ để cho hai người nói chuyện. Tôi không nghĩ anh phải lo về bất kỳ hành vi bạo lực nào. Anh sẽ tự hiểu thôi.”

Gary SonejiMurphy từ giường của mình quan sát chúng tôi. Một tay hắn đang đeo băng treo. Ngoài ra thì hắn trông vẫn như lần gần đây nhất tôi thấy. Tôi đứng trong căn phòng của bệnh viện. Khi Tiến sĩ Campbell bỏ đi, Soneji bắt đầu quan sát kỹ tôi. Từ kẻ từng dọa giết tôi ở lần gặp nhau gần đây nhất không có một dấu hiệu nào cho thấy hắn nhận ra người quen cũ.

Ấn tượng mang tính chuyên môn đầu tiên của tôi là Soneji dường như lo sợ khi bị bỏ lại một mình với tôi. Ngôn ngữ cơ thể của hắn không dứt khoát, rất khác với gã đàn ông đã bị tôi quật xuống đất ở tiệm McDonald tại Wilkinsburg.

“Ông là ai? Ông muốn gì ở tôi?” Cuối cùng hắn cũng cất tiếng. Giọng hơi run.

“Tôi là Alex Cross. Chúng ta đã từng gặp nhau.”

Hắn trông bối rối. Biểu hiện trên mặt hắn rất đáng tin. Hắn lắc đầu và nhắm mắt lại. Đây là một khoảnh khắc rất bối rối và lúng túng với tôi.

“Rất tiếc, tôi không nhớ ông,” hắn nói. Dường như câu đó có ý xin lỗi. “Có rất nhiều người trong cơn ác mộng này. Tôi quên một số người trong số các ông. Xin chào, thanh tra Cross. Mời ông ngồi. Như ông có thể thấy đấy, tôi có rất nhiều khách.”

“Trong những cuộc đàm phán ở Florida, anh đã yêu cầu phải có tôi. Tôi là người của cảnh sát Washington.”

Ngay khi tôi vừa nói xong, Soneji mỉm cười. Hắn ngó sang một bên và lắc đầu. Tôi không hề đùa cợt. Tôi nói với hắn là mình không hề đùa.

“Trong đời, tôi chưa bao giờ tới Florida,” hắn nói. “Chưa từng.”

Gary SonejiMurphy từ giường đứng dậy. Hắn đang mặc bộ đồ rộng màu trắng của bệnh nhân. Dường như cánh tay đang khiến hắn bị đau.

Hắn trông cô độc và dễ bị tổn thương. Ở đây đang có gì đó cực kỳ không ổn. Chuyện quái gì đang diễn ra thế này? Tại sao người ta không nói cho tôi trước khi tôi đến đây? Rõ ràng Tiến sĩ Campbell muốn tôi tự đưa ra những kết luận của riêng mình.

SonejiMurphy ngồi xuống chiếc ghế còn lại. Hắn chằm chằm nhìn tôi với ánh mắt dè chừng.

Hắn trông không giống một tên giết người. Hắn trông không giống một kẻ bắt cóc. Một giáo viên chăng? Một “thầy Chips”? Hay một bé trai bị lạc? Những hình ảnh ấy dường như sát với hắn hơn.

“Trong đời, tôi chưa bao giờ nói chuyện với ông,” hắn nói với tôi. “Tôi chưa bao giờ nghe nói tới Alex Cross. Tôi không bắt cóc đứa trẻ nào cả. Ông biết nhà văn Kafka chứ?” hắn hỏi.

“Biết một chút. Ý anh là gì?”

“Tôi thấy mình giống Gregor Samsa trong Hóa thân. Tôi bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng. Tôi không hiểu được bất kỳ điều gì trong chuyện này. Tôi không bắt cóc con của ai. Ai đó phải tin ở tôi. Ai đó phải thế. Tôi là Gary Murphy, và cả đời mình tôi chưa hại ai hết.”

Nếu tôi hiểu đúng ý của Soneji thì điều hắn đang nói với tôi cho thấy rằng hắn là một kẻ đa nhân cách... thực sự là Gary SonejiMurphy.

“Nhưng anh có tin hắn không, Alex?” Chúa ơi. Đó là câu hỏi rất quan trọng nhưng chưa có câu trả lời.

Scorse, Craig và Reilly từ Cục, Klepner và Jezzie Flanagan từ Sở Mật vụ, cùng Sampson và tôi ngồi chen chúc trong phòng họp của trụ sở FBI trong trung tâm thành phố. Đây là tuần đoàn viên của Đội Giải cứu Con tin.

Câu hỏi xuất phát từ Gerry Scorse. Không có gì ngạc nhiên khi anh ta không tin SonejiMurphy. Anh ta không tin chuyện đa nhân cách.

“Hắn thực sự được lợi gì từ việc đưa ra những lời dối trá quá mức như vậy?” tôi đặt ra câu hỏi để mọi người xem xét. “Thủ phạm nói rằng hắn không bắt cóc bọn trẻ. Hắn nói rằng hắn đã không bắn ai ở tiệm McDonald.” Tôi lần lượt nhìn từng gương mặt quanh bàn họp. “Hắn nhận mình là kẻ vô danh tính tình dễ chịu, Gary Murphy đến từ Delaware.”

“Lý do phạm tội trong điều kiện rối loạn tâm thần.” Reilly đưa ra nhận định rõ ràng. “Hắn sẽ vào nhà thương điên tiện nghi ở Maryland hoặc Virginia. Chắc khoảng bảy hoặc mười năm thì ra. Anh có thể tin là hắn biết điều đó, Alex ạ. Liệu hắn có đủ thông minh, là một diễn viên đủ giỏi, để làm điều đó không?”

“Cho tới giờ tôi mới chỉ nói chuyện với hắn một lần. Chưa tới một tiếng. Tôi sẽ nói thế này: hắn ăn nói rất thuyết phục trong vai Gary Murphy. Tôi nghĩ hắn thực sự ĐVC đấy.”

“ĐVC là cái quái gì?” Scorse hỏi. “Tôi không biết ĐVC. Anh làm tôi chẳng hiểu gì.”

“Đó là một thuật ngữ tâm lý khá phổ thông,” tôi nói với anh ta. “Tất cả cánh chuyên gia tâm lý chúng ta nói về ĐVC khi ngồi cùng nhau. Điên vãi cứt, Gerry ạ.”

Mọi người quanh bàn đều bật cười, trừ Scorse. Sampson đã đặt cho anh ta biệt danh là Chỉ Đạo Đám Tang - Scorse Đào Mộ. Anh ta là người tận tụy và chuyên nghiệp nhưng ít cười.

“Buồn cười vãi đái, Alex ạ,” cuối cùng Scorse nói. “Thế là BCVĐ.”

“Ngày mai anh có thể vào để gặp lại hắn không?” Jezzie hỏi tôi. Cô cũng chuyên nghiệp như Scorse nhưng ở bên cạnh cô dễ chịu hơn nhiều.

“Có, có thể. Hắn muốn gặp tôi. Có lẽ tôi thậm chí sẽ tìm hiểu được tại sao hắn lại yêu cầu tôi phải xuất hiện khi ở Florida. Tại sao tôi lại là kẻ được chọn trong cơn ác mộng của hắn.”

❀ ❀ ❀

[1] Một tên tội phạm giết người hàng loạt nổi tiếng.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.