Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 156 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40

❊ ❊ ❊

KHÁCH SẠN CỔ DU PONT ở trung tâm Wilmington là nơi khá tiện để ngả lưng một chút. Nơi này có một quán bar đẹp và yên tĩnh, Sampson và tôi đã có kế hoạch lặng lẽ uống chút gì đó ở đây. Cả hai không nghĩ sẽ có người tham gia cùng nên thấy ngạc nhiên khi Jezzie Flanagan, Klepner và một số đặc vụ FBI nhập hội rượu đêm.

Chúng tôi mệt mỏi và thất vọng sau khi để sổng mất Gary SonejiMurphy trong gang tấc. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, chúng tôi nốc khá nhiều rượu nặng. Thực tế là quan hệ giữa chúng tôi tốt. “Một đội”. Chúng tôi nói năng ầm ĩ, chơi bài, quậy phá một chút ở quán bar sang trọng Delaware. Sampson nói chuyện với Flanagan một lúc. Cậu ta cũng nghĩ cô là một cảnh sát giỏi.

Cuối cùng cuộc nhậu cũng kết thúc, chúng tôi quanh quẩn tìm về phòng của mỗi người nằm rải rác trong khách sạn Du Pont rộng lớn.

Jeb Klepner, Jezzie và tôi leo cầu thang trải thảm dày để lên phòng mỗi người ở tầng hai và tầng ba. Vào lúc ba giờ kém mười lăm sáng, khách sạn Du Pont đúng là một lăng mộ. Phía ngoài, trên con đường chính chạy suốt Wilmington vắng bóng xe cộ.

Phòng Klepner nằm ở tầng hai. “Tôi chuẩn bị xem ít phim khiêu dâm loại nhẹ,” anh ta nói khi tách khỏi hai chúng tôi. “Việc ấy thường khiến tôi ngủ được ngay.”

“Chúc anh có những giấc mơ đẹp,” Jezzie nói. “Hẹn gặp ở sảnh lúc bảy giờ.”

Klepner rên lên khi lê bước theo hành lang về phòng. Jezzie cùng tôi leo theo cầu thang uốn lượn lên tầng trên. Không gian yên tĩnh đến nỗi có thể nghe thấy tiếng đèn giao thông bên ngoài, những tiếng lạch tạch phát ra khi đèn chuyển từ xanh sang vàng rồi tới đỏ.

“Tôi vẫn thấy căng thẳng,” tôi nói với Jezzie. “Tôi có thể nhìn thấy SonejiMurphy. Hai gương mặt. Trong đầu tôi, cả hai gương mặt đều rất khác biệt.”

“Tôi cũng thấy căng thẳng. Lúc nào cũng thế. Nếu bây giờ đang ở nhà thì anh sẽ làm gì?” Jezzie hỏi.

“Có khi tôi chơi piano ngoài hiên nhà. Đánh thức cả khu dậy bằng chút nhạc buồn.”

Jezzie bật cười. “Ta có thể quay xuống bar Delaware. Có một cây đàn cũ đặt ngay dưới đó. Có khi nó thuộc về một trong những người thuộc dòng họ Du Pont. Anh chơi đàn, tôi sẽ uống thêm một ly.”

“Tay phục vụ quầy bar đó đã ra về sau chúng ta đúng mười giây. Bây giờ anh ta lên giường rồi.”

Chúng tôi đã lên tới tầng ba của khách sạn Du Pont. Ở hành lang có một đoạn cua nhẹ. Những tấm biển có họa tiết trang trí treo trên tường liệt kê các số phòng và hướng đi. Vài vị khách đã để giày của họ ra ngoài hành lang cho nhân viên đánh vào ban đêm.

“Tôi ở phòng ba mười một.” Jezzie lôi từ túi áo khoác ra chìa khóa thẻ từ màu trắng.

“Tôi ở phòng ba linh tư. Đến lúc đi ngủ rồi. Để sáng dậy cho tỉnh táo.”

Jezzie mỉm cười và nhìn vào mắt tôi. Lần đầu tiên mà tôi còn nhớ được, không ai trong chúng tôi nói gì.

Tôi vòng tay qua người và nhẹ nhàng ôm lấy cô. Chúng tôi hôn nhau ngoài hành lang. Lâu rồi tôi chưa hôn ai như thế. Thực ra tôi cũng không chắc ai là người hôn trước.

“Cô rất đẹp,” tôi thì thầm khi môi chúng tôi tách ra. Những lời ấy cứ thế bật ra. Không phải câu hay nhất mà tôi có thể thốt ra nhưng là sự thật.

Jezzie mỉm cười và lắc đầu. “Môi tôi vừa dày vừa phù. Trông tôi như hồi nhỏ bị ngã dập mặt xuống đất ấy. Anh mới là người ưa nhìn. Anh trông như võ sĩ Muhammad Ali.”

“Chắc chắn là giống rồi. Giống khi đã ăn no đòn.”

“Có thể là ăn đòn nhưng chưa no. Để thêm cá tính thôi. Vừa đủ no đòn. Nụ cười của anh cũng đẹp nữa. Cười cho tôi xem nào, Alex.”

Tôi lại hôn đôi môi phù kia. Tôi chỉ có thể nói rằng đôi môi đó là hoàn hảo.

Có nhiều chuyện thổi phồng về ham muốn của những người đàn ông da đen với phụ nữ da trắng; về chuyện phụ nữ da trắng muốn có trải nghiệm với đàn ông da đen. Jezzie Flanagan là người khôn ngoan và cực kỳ hấp dẫn. Cô là người tôi có thể nói chuyện, là người tôi muốn ở bên.

Và chúng tôi đang ở đây, trong vòng tay của nhau, lúc ba giờ sáng. Cả hai chúng tôi đã uống hơi nhiều, nhưng không quá nhiều. Không có chuyện thổi phồng nào cả. Chỉ có hai người, ở một thành phố lạ, vào một đêm rất lạ trong đời của cả hai.

Lúc này tôi muốn được ai đó ôm. Và tôi nghĩ Jezzie cũng như vậy. Ánh nhìn trong đôi mắt cô vốn ngọt ngào và dễ chịu. Nhưng đêm nay còn có chút mong manh. Trong khóe mắt cô có một mạch máu đỏ nhỏ xíu. Có lẽ cô cũng vẫn có thể nhìn thấy SonejiMurphy. Chúng tôi đã suýt nữa tóm được hắn. Lần này chỉ chậm có nửa bước.

Tôi ngắm gương mặt của Jezzie theo cách trước đây mình không thể làm hoặc không bao giờ nghĩ là mình sẽ làm. Một ngón tay của tôi nhẹ nhàng lướt trên đôi má cô. Da Jezzie mềm mại và mịn màng. Những sợi tóc vàng óng mềm như lụa giữa các ngón tay tôi. Mùi nước hoa của cô thật nhẹ nhàng, như hương của loài hoa dại.

Một câu nói lướt qua đầu tôi. Đừng bắt đầu những việc ta không thể kết thúc.

“Này, Alex?” Jezzie nói và nhướng một bên mày. “Đây là vấn đề hóc búa, phải không?”

“Không khó đối với hai cảnh sát thông minh như chúng ta,” tôi nói với cô.

Chúng tôi rẽ về phía bên trái của hành lang khách sạn và hướng về phía phòng 311.

“Có lẽ chúng ta nên nghĩ kỹ hơn về chuyện này,” tôi cất lời trong khi cả hai bước đi.

“Có lẽ tôi đã nghĩ kỹ rồi,” Jezzie thì thầm đáp lại.

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.