Nỗi Kinh Hoàng Trườn Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 79 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 50

❊ ❊ ❊

Ở NHÀ TÙ, có một âm thanh chói tai trong không gian khi tôi bước ra khỏi xe. Âm thanh đó phát ra từ những thứ hiện hữu. Phóng viên của các báo, các đài truyền hình đang lảng vảng khắp nơi phía ngoài Nhà tù Lorton. Họ đang đợi tôi. Cả SonejiMurphy nữa. Trước đó hắn đã được chuyển vào một phòng giam thông thường trong nhà tù.

Khi bước dưới làn mưa nhẹ từ khu đỗ xe, tôi bị máy quay phim và micro từ cả chục góc khác nhau chĩa thẳng vào người. Tôi ở đây để thôi miên Gary SonejiMurphy, cánh báo chí biết việc ấy. Hôm nay tôi là tin nóng đây.

“Thomas Dunne nói rằng ông đang cố gắng giúp Soneji nhập viện, rằng ông sẽ giúp hắn tự do sau vài năm. Ông có bình luận gì không, thanh tra Cross?”

“Hiện giờ tôi không có gì để nói.” Tôi không thể nói chuyện với bất kỳ phóng viên nào - điều khiến tôi chẳng được ưa thích mấy. Trước khi văn phòng bộ trưởng Bộ Tư pháp đồng ý cho tôi thực hiện biện pháp thôi miên, tôi đã có thỏa thuận với họ về việc này.

Ngày nay thôi miên được sử dụng phổ biến trong tâm thần học. Việc này được bác sĩ tâm thần trị liệu hoặc chuyên gia tâm lý thực hiện. Điều tôi hy vọng khám phá được qua một vài buổi phỏng vấn là những gì đã xảy ra với Gary SonejiMurphy trong “những ngày lạc lối” của hắn, những lần hắn trốn chạy khỏi thế giới thực. Tôi không biết liệu chuyện này sẽ xảy ra nhanh chóng hoặc thậm chí có xảy ra hay không nữa.

Khi tôi đã ở trong phòng giam của Gary, quá trình này diễn ra đơn giản  và dễ dàng. Tôi gợi ý cho hắn thả lỏng cơ thể và nhắm hai mắt. Tiếp theo tôi đề nghị Gary hít vào rồi thở ra thật đều và chậm. Tôi bảo hắn cố gắng gạt bỏ mọi ý nghĩ ra khỏi tâm trí. Cuối cùng là chầm chậm đếm ngược từ một trăm.

Hắn có vẻ là một đối tượng phù hợp với thôi miên. Hắn không chống lại mà chìm sâu vào trạng thái có thể tác động. Tôi có thể nói rằng hắn đã nằm trong tầm kiểm soát của mình. Dù gì thì tôi vẫn coi như hắn đã ở tình trạng đó và tiếp tục quá trình. Tôi quan sát hắn nhằm phát hiện những dấu hiệu cho thấy tình trạng ngược lại nhưng không thu được gì.

Nhịp thở của Gary đã chậm lại rõ rệt. Ở phần mở đầu của quá trình thôi miên, hắn thư thái hơn so với mức tôi đã thấy lúc trước. Trong những phút đầu, chúng tôi nói về những chủ đề bình thường và không mang tính đe dọa.

Vì Gary đã thực sự “trở về” hay trở thành “bản thân hắn” trong khu đỗ xe ở tiệm McDonald nên tôi bắt đầu hỏi khi hắn đã hoàn toàn thư thái.

“Anh có nhớ việc mình bị bắt trong một tiệm McDonald ở Wilkinsburg không?”

Có một khoảng ngừng ngắn ngủi, rồi Gary cất tiếng: “Ồ, có, tất nhiên là tôi nhớ.”

“Tôi rất vui vì anh nhớ, bởi tôi có vài câu hỏi về những chuyện đã xảy ra ở tiệm McDonald ấy. Tôi không rõ lắm về trình tự diễn ra các sự kiện. Anh có nhớ đã ăn gì trong tiệm không?”

Tôi có thể thấy dưới mí mắt, hai mắt Gary đang đảo lên. Hắn đang suy nghĩ trước khi đưa ra câu trả lời. Gary đi một đôi dép xỏ ngón, chân trái của hắn đang giậm nhịp rất nhanh.

“Không... không... không thể nói rằng tôi nhớ. Thực sự tôi có ăn ở đó hay không? Tôi không nhớ. Tôi không chắc liệu mình có ăn hay không nữa.”

Ít nhất thì hắn cũng không phủ nhận rằng mình đã ở trong tiệm McDonald.

“Anh có nhận ra người nào trong tiệm McDonald không?” tôi hỏi. “Anh có nhớ bất kỳ khách hàng nào không? Một cô bán hàng có thể anh đã nói chuyện cùng?”

“Hừm... Nơi đó đông lắm. Không một người cụ thể nào xuất hiện trong đầu tôi. Tôi nhớ lúc đó mình đã nghĩ rằng một vài người ăn mặc xấu đến buồn cười. Ở trung tâm mua sắm nào mà chẳng có cảnh đó. Lúc nào ở những nơi như HoJo và McDonald cũng vậy.”

Trong đầu mình, hắn vẫn đang ở tiệm McDonald. Hắn đã cùng tôi tiến xa đến mức đó. Hãy ở lại với tôi, Gary.

“Anh có dùng phòng vệ sinh không?” tôi đã biết rằng Gary có vào nhà vệ sinh. Hầu hết hành động của hắn đều được đề cập trong các báo cáo liên quan đến vụ bắt giữ.

“Có, tôi có dùng nhà vệ sinh,” hắn đáp.

“Còn về đồ uống? Có gì để uống không? Hãy đưa tôi theo anh. Hãy đặt bản thân anh trở lại đó bằng hết khả năng có thể.”

Hắn mỉm cười. “Làm ơn. Đừng nhún mình trước tôi.”

Gary nghếch đầu hơi lạ thường. Rồi hắn bật cười. Tiếng cười kỳ dị, sâu hơn bình thường. Lạ lùng, dù không hoàn toàn khiến người ta hoảng sợ. Giọng gã đàn ông trở nên nhanh hơn và phát âm rõ từng từ. Chân hắn giậm nhịp ngày càng nhanh hơn.

“Ông không đủ khôn ngoan để thực hiện việc này đâu,” Gary nói.

Tôi hơi ngạc nhiên về sự thay đổi trong âm điệu của Gary. “Thực hiện việc gì? Hãy giải thích cho tôi điều anh đang nói, Gary. Tôi không hiểu ý anh.”

“Cố gắng lừa hắn. Đó là điều tôi đang nói. Ông khôn ngoan. Nhưng không khôn ngoan đến thế đâu.”

“Tôi đang cố lừa ai?”

Soneji, tất nhiên là hắn rồi. Hắn đang ở ngay kia, trong tiệm McDonald. Hắn đang vờ lấy cà phê nhưng lại đang rất cáu. Hắn sắp nổi điên lên. Bây giờ hắn cần sự chú ý.”

Tôi vươn người ngồi thẳng về phía trước. Lúc trước tôi chưa tính đến trường hợp này.

“Tại sao hắn lại cáu? Anh biết tại sao không?” tôi hỏi.

“Hắn cáu vì họ gặp may. Đó là lý do đấy.”

“Ai gặp may?”

“Cảnh sát. Hắn cáu bởi bọn cảnh sát đần độn có thể ăn may và phá hỏng mọi thứ, làm hỏng kế hoạch lớn của hắn.”

“Bây giờ tôi muốn nói chuyện với hắn về điều ấy,” tôi nói. Tôi cố gắng tỏ ra lý trí như Gary lúc này. Nếu bây giờ Soneji đang ở đây, có lẽ chúng tôi có thể nói chuyện.

“Không! Không. Ông không cùng đẳng cấp với hắn. Ông sẽ không hiểu những gì hắn nói. Ông không hiểu gì về Soneji hết.”

“Hắn vẫn đang cáu à? Bây giờ hắn có cáu không? Đang ở trong tù? Soneji nghĩ gì về việc ở trong phòng giam này?”

“Hắn nói -  tiên sư ông. TIÊN SƯ ÔNG!

Gary lao bổ vào tôi. Hắn túm lấy sơ mi, cà vạt và cả phần trước chiếc áo khoác thể thao của tôi.

Hắn mạnh mẽ về mặt thể chất, nhưng tôi cũng thế. Tôi để cho hắn chụp lấy mình rồi cũng làm như vậy. Chúng tôi ghì chặt nhau. Hai đầu va chạm mạnh. Tôi có thể vùng ra nhưng lại không làm thế. Thực sự là hắn không khiến tôi đau. Đúng hơn thì hắn đang cố tạo ra mối đe dọa, đang vạch ra một ranh giới giữa hai chúng tôi.

Campbell và các lính gác của ông chạy bổ theo hành lang. SonejiMurphy buông tôi ra và bắt đầu đâm bổ vào cửa phòng giam. Nước bọt từ khóe miệng hắn chảy xuống. Hắn bắt đầu la hét. Chửi rủa to hết mức có thể.

Các lính gác quật hắn xuống sàn. Họ chật vật giữ hắn lại. Soneji khỏe hơn nhiều so với vẻ ngoài mảnh khảnh của mình. Tôi đã biết điều đó qua kinh nghiệm của bản thân.

Nhân viên y tế theo sau các lính gác rồi tiêm cho Soneji một mũi Ativan. Chỉ sau vài phút hắn đã ngủ say trên sàn phòng giam.

Các lính gác đưa Soneji vào cũi rồi mặc cho hắn chiếc áo trói tay. Tôi đợi cho tới khi họ khóa cửa phòng giam.

Ai đang trong phòng giam?

Gary Soneji?

Hay Gary Murphy?

Hay cả hai?

THƯ VIỆN EBOOK (TVE-4U) Tác phẩm NỖI KINH HOÀNG TRƯỜN TỚI Tác giả James Patterson Dịch giả Trần Quý Dương - Dương Kim Thoa Tủ sách Văn học nước ngoài Thể loại Trinh Thám Phát hành Nhã Nam NXB Nhà xuất bản Hà Nội 2016 —✥— EBOOK©VCTVEGROUP 12
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.