KHÔNG CÓ GÌ PHẢI NGHI NGỜ, Gary SonejiMurphy vẫn có kế hoạch lớn của hắn. Giờ đây, tôi cũng có kế hoạch lớn của mình. Câu hỏi đặt ra là: tôi có thể dứt điểm kế hoạch của mình tốt đến đâu? Quyết tâm thành công của tôi mạnh đến mức nào, bất kể phải trả giá thế nào về mặt con người? Tôi sẵn sàng tiến xa tới mức nào? Chấp nhận mạo hiểm đến mức nào?
Chuyến đi nghỉ tới Virgin Gorda khởi hành tại thủ đô Washington trong một sáng thứ Sáu mưa rơi ảm đạm và lạnh lẽo. Nhiệt độ khoảng mười độ C. Trong điều kiện bình thường, tôi sẽ không thể rời đó đủ nhanh được.
Chúng tôi phải chuyển sang chiếc máy bay Trislander ba động cơ ở vùng Puerto Rico đầy nắng. Tới ba rưõi chiều, Jezzie và tôi hạ cánh xuống một bờ biển cát trắng, dải đất hẹp được bao bọc bởi những cây cọ cao đung đưa trong gió biển.
“Nó đây rồi,” cô cất tiếng từ chỗ ngồi cạnh tôi. “Đó là chỗ cho chúng mình sưởi nắng, Alex. Em có thể ở đây cả tháng.”
“Chỗ đó trông có vẻ giống những gì bác sĩ yêu cầu,” tôi tán đồng. Chúng tôi sẽ sớm được thấy điều đó. Chúng tôi sẽ biết cả hai muốn ở riêng bên nhau trong bao lâu.
“Kẻ bộ hành mệt mỏi này muốn được ngâm mình trong làn nước kia. Chứ không phải chỉ nhìn xuống đó,” Jezzie nói. “Sống nhờ cá và trái cây. Bơi cho tới khi chúng ta kiệt sức.”
“Đó chính là lý do bọn mình đến đây mà, phải không? Chẳng phải để vui đùa dưói nắng sao? Để cho tất cả lũ người xấu kia biến đi?”
“Mọi thứ đều đang tốt đẹp, Alex ạ. Có thể là vậy. Cứ kệ cho dòng đời xô đẩy thôi.” Jezzie luôn tỏ ra hết sức chân thành. Tôi gần như muốn tin lời cô nói.
Khi cánh cửa chiếc Trislander mở ra, mùi biển Caribe ngan ngát theo gió bay vào. Không khí ấm áp bao trùm cả chín người chúng tôi trong chiếc máy bay cỡ nhỏ bên trên.
Mọi người đều đã trang bị kính râm và áo phông sáng màu. Những nụ cười hớn hở gần như trên mọi khuôn mặt. Tôi cũng cố nở một nụ cười.
Jezzie nắm tay tôi. Jezzie đang ở đây - nhưng cũng lại không phải thế. Mọi thứ với tôi giống như mơ. Những chuyện đang diễn ra... không thể là thật.
Những người đàn ông và phụ nữ da đen nói giọng Anh cho chúng tôi thực hiện một loạt các thủ tục hải quan đơn giản một cách rất thoải mái. Túi xách của cả tôi và Jezzie đều không bị kiểm tra. Việc này thực chất đã được sắp xếp trước với sự giúp đỡ của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ. Trong túi tôi có một khẩu súng lục cỡ nhỏ - đã nạp đạn và sẵn sàng.
“Alex, em vẫn thích ở đây,” Jezzie nói khi chúng tôi tới trước một dãy ngắn taxi. Cùng với dãy taxi là một vài chiếc xe mô tô, xe đạp và xe tải nhỏ bẩn thỉu. Tôi băn khoăn không biết liệu chúng tôi có lần nào cùng chạy xe máy với nhau nữa không.
“Chúng mình ở đây mãi mãi nhé,” Jezzie nói. “Hãy vờ như không bao giờ phải rời khỏi đây. Không đồng hồ, không radio, không tin tức gì hết.”
“Nghe hay đấy,” tôi bảo cô. “Chúng mình sẽ chơi trò ‘chúng ta hãy cùng giả vờ’ một thời gian nhé.”
“Anh tham gia rồi đấy. Chúng mình chơi đi thôi.” Jezzie vỗ tay như một đứa trẻ.
Quang cảnh hòn đảo dường như không thay đổi kể từ chuyến thăm trước của chúng tôi. Có thể nơi này đã luôn như thế kể từ khi gia đình Rockefeller bắt đầu mua đứt cả hòn đảo vào cuối những năm 1950.
Những con tàu chở khách du lịch và thuyền buồm đang tụ tập ngoài vùng biển lấp lánh. Chúng tôi đi qua các nhà hàng và cửa hàng nhỏ để tìm dụng cụ bơi với ống thở. Những ngôi nhà một tầng sơn màu sáng đều có ăng ten ti vi cắm trên mái. Chỗ của chúng ta dưới ánh mặt trời. Thiên đường.
Jezzie và tôi có thời gian để bơi ở khách sạn. Chúng tôi thể hiện mình một chút. Chúng tôi làm các động tác căng cơ, cùng nhau bơi thi rồi trở về dải san hô ở phía xa. Tôi nhớ lần đầu tiên chúng tôi bơi với nhau. Bể bơi khách sạn ở bãi biển Miami. Khởi đầu cho vai diễn của cô.
Sau đó, chúng tôi nằm dài trên bãi biển. Chúng tôi ngắm nhìn mặt trời lặn phía chân trời, tan ra, rồi biến mất khỏi tầm mắt.
“Cảm giác quen thuộc quá, Alex.” Jezzie cười. “Giống hệt trước đây vậy. Hay là em đã mơ nhỉ?”
“Lúc này khác rồi” tôi nói, sau đó nhanh chóng nói thêm, “trước đây chúng mình đã không hiểu rõ nhau lắm.”
Jezzie thực sự đang nghĩ gì? Tôi biết chắc lúc này cô cũng đang có một kế hoạch. Tôi đoán cô biết tôi đang tìm hiểu về Devine và Chakely. Cô cần biết tôi định làm gì với họ.
Một cậu thanh niên da đen, cơ bắp và gọn gàng trong bộ đồ bơi màu trắng và chiếc áo phông diêm dúa của khách sạn, cầm theo vài ly pina colada xuống chỗ mấy chiếc ghế trên bãi biển của chúng tôi.
Cùng chơi trò “giả vờ” quả là không thể tuyệt hơn.
“Đây là kỳ trăng mật của anh chị à?” Cậu ta rất thoải mái và vô tư nói đùa với chúng tôi.
“Đây là kỳ trăng mật thứ hai của chúng tôi,” Jezzie bảo cậu ta.
“Vậy ư, vậy hãy tận hưởng nó gấp đôi nhé,” anh chàng phục vụ trên bãi biển mỉn cười.
Rốt cuộc thì nhịp độ chậm rãi của hòn đảo cũng bao trùm lên tất cả. Chúng tôi ăn tối ở nhà hàng nhô ra biển của khách sạn. Lại thêm cảm giác quen thuộc với cả hai. Ngồi giữa vùng biển Caribe tuyệt vời, tôi tin mình có cảm giác hoàn toàn hư ảo và thấy bị lừa dối nhiều hơn bất kỳ lúc nào khác trong đời.
Tôi nhìn những con cá nục, cá mú và rùa nướng được đưa tới rồi mang đi. Tôi lắng nghe ban nhạc theo phong cách reggae chuẩn bị biểu diễn. Và suốt trong lúc ấy, tôi cứ nghĩ đến việc người đàn bà xinh đẹp ngồi bên cạnh tôi đã để Michael Goldberg phải chết. Tôi cũng chắc rằng cô đã giết Maggie Rose Dunne, hoặc ít nhất cũng là đồng phạm. Cô chưa bao giờ tỏ chút hối hận nào.
Ở đâu đó trên đất Mỹ là phần của cô trong món tiền chuộc mười triệu đô la. Nhung Jezzie đủ khôn ngoan để tôi “chia sẻ” chi phí kỳ nghỉ với cô. “Chúng mình chia đều nhé Alex. Không ai được miễn phí ở đây, được chứ?”
Cô ăn tôm hùm đánh bắt tại đảo và một đĩa khai vị là thịt cá mập thái miếng. Cô uống hai cốc bia trong bữa tối. Jezzie quá khéo léo và thông minh. Với cách hành xử này, cô thậm chí còn đáng sợ hơn cả Gary Soneji/ Murphy.
Ta sẽ nói gì về một kẻ giết người, một người ta yêu thương, trong một bữa tối với những ly cocktail hoàn hảo? Tôi muốn biết quá nhiều thứ, nhưng tôi không thể thốt ra bất cứ câu hỏi thực sự nào đang bùng lên trong đầu mình. Thay vào đó, chúng tôi chỉ nói về những ngày nghỉ ngơi sắp tới, một “kế hoạch” cho những gì sẽ làm ở đây, vào lúc này trên vùng đảo.
Tôi chăm chú nhìn Jezzie qua bàn ăn và nghĩ, chưa bao giờ trông cô nổi bật hơn lúc này. Cô liên tục vén mái tóc vàng ra phía sau một bên tai. Đó quả là một cử chỉ thân thuộc và gần gũi, một cử chỉ cho thấy sự bồn chồn. Jezzie đang bồn chồn và lo lắng điều gì? Cô đã biết những gì?
“Được rồi, Alex,” rốt cuộc cô nói. “Anh có muốn nói cho em nghe những gì bọn mình đang thực sự làm ở Virgin Gorda không? Hay lại đang có một chương trình khác được thực hiện ở đây?”
Tôi đã chuẩn bị trước cho câu hỏi này, nhưng vẫn bất ngờ. Cô đã khơi mào chuyện đó thật khéo léo. Tôi đã sẵn sàng nói dối. Tôi có thể giải thích về những việc mình phải làm. Tôi chỉ không thể buộc bản thân cảm thấy thật thoải mái về chuyện ấy.
“Anh muốn chúng mình có thể nói chuyện, thực sự nói chuyện với nhau. Có lẽ là lần đầu tiên đấy Jezzie ạ.”
Những giọt lệ bắt đầu ứa ra từ khóe mắt Jezzie. Chúng lăn xuống hai gò má cô chầm chậm. Những dòng nước lấp lánh trong ánh nến.
“Em yêu anh, Alex,” Jezzie thầm thì. “Chỉ thế thôi - điều đó sẽ luôn rất khó khăn với hai chúng ta. Tới giờ vẫn rất khó khăn.”
“Ý em là thế giới không sẵn sàng chấp nhận chúng ta ư?” tôi hỏi cô. “Hay chúng ta không sẵn sàng chấp nhận thế giới?”
“Em không biết điều nào đúng nữa. Mọi chuyện quá khó khăn đến thế có phải là vấn đề không?”
Sau bữa tối chúng tôi đi dạo dọc bãi biển, xuống phía có xác một con tàu cổ. Xác con tàu đầy ấn tượng nằm cách nhà hàng chừng một phần tư dặm. Bãi biển có vẻ hiu quạnh.
Có một chút ánh trăng, nhưng trời tối hơn khi chúng tôi tới chỗ con tàu đắm. Những đám mây nát vụn trôi lững lờ trên nền trời. Cuối cùng Jezzie cũng chẳng hơn gì một dáng hình đen thẫm bên cạnh tôi. Mọi thứ trong khoảnh khắc ấy khiến tôi thực sự thấy bất an. Tôi đã để lại súng trong phòng.
“Alex.” Jezzie dừng bước. Thoạt tiên tôi nghĩ cô đã nghe thấy gì đó, và tôi quay lại nhìn. Tôi biết Soneji/ Murphy không thể ở đây. Có thể nào tôi sai không?
“Em đang băn khoăn,” Jezzie nói, “đang nghĩ về một việc liên quan tới cuộc điều tra, và em không muốn thế. Không phải ở đây.”
“Điều gì làm em phiền lòng?” tôi hỏi cô.
“Anh đã không còn bàn với em về cuộc điều tra nữa. Sao anh lại lôi Chakely và Devine vào?”
“À, vì em đã đề cập chuyện này,” tôi nói với Jezzie, “nên anh sẽ nói cho em nghe. Em đã luôn đúng về hai người họ. Lại thêm một ngõ cụt nữa. Giờ thì bọn mình hãy có một kỳ nghỉ thực sự đi. Cả hai chúng ta đều đã mất công để có được nó mà.”