HAI NGÀY SAU KHI TRỞ VỀ TỪ Nam Carolina, tôi bị đánh thức vì tiếng ồn do một đám đông tập trung phía ngoài nhà mình ở khu Đông Nam.
Từ một nơi có vẻ an toàn là chiếc gối của mình, tôi nghe thấy nhiều tiếng nói lao xao. Một câu nói vang lên trong đầu tôi: “Ồ không, lại là một ngày mới rồi.”
Cuối cùng tôi cũng mở mắt. Tôi trông thấy các cặp mắt khác. Damon và Janelle đang chăm chăm cúi xuống nhìn tôi. Chúng có vẻ thích thú khi thấy tôi có thể ngủ nổi vào thời điểm như thế này.
“Đó có phải ti vi không các con? Những tiếng ồn ào khủng khiếp mà bố nghe thấy ấy?”
“Không bố ạ,” Damon nói. “Ti vi không bật.”
“Không bố ạ,” Janelle nhắc lại. “Còn hay hơn cả ti vi.”
Tôi ngẩng lên và tựa đầu vào một khuỷu tay. “Hừm, có phải hai con đang làm một bữa tiệc ồn ào với các bạn bên ngoài không? Đúng thế không? Đó có phải những gì bố nghe thấy qua cửa sổ phòng ngủ của bố không?”
Hai cái lắc đầu nghiêm túc từ hai đứa trẻ. Rốt cuộc Damon cũng mỉm cười, nhưng đứa con gái nhỏ của tôi thì vẫn nghiêm túc và hơi lo sợ.
“Không bố ạ. Bọn con không có tiệc gì đâu,” Damon đáp.
“Hừm. Đừng có nói với bố rằng cánh báo chí và phóng viên truyền hình lại có mặt ở đây nhé. Họ vừa mới ở đây vài giờ trước. Vừa mới đêm qua.”
Damon đứng đó, hai tay đặt lên đỉnh đầu. Nó làm điều đó khi phấn khích hoặc bồn chồn.
“Đúng đấy bố ạ, lại là phóng viên.”
“Bực hết cả mình,” tôi lầm bầm với bản thân.
“Con cũng bực hết cả mình,” Damon nói và nhăn mặt. Nó đã một phần hiểu được điều gì đang diễn ra.
Một cuộc hành hình diễn ra với rất nhiều người chứng kiến! Dành cho tôi.
Lại cánh phóng viên chết tiệt, cánh báo chí. Tôi lật người lại và nhìn lên trần nhà. Tôi thấy rằng mình cần phải sơn lại nhà. Khi sở hữu nhà riêng thì chẳng bao giờ hết việc để làm.
Bây giờ một “sự thật” được giới truyền thông tung hê là tôi đã làm hỏng vụ trao đổi Maggie Rose Dunne. Ai đó, có thể là Cục Điều tra Liên bang, có thể là George Pittman, đã đưa tôi ra làm vật tế thần. Kẻ nào đó cũng đã để rò rỉ thông tin nội bộ sai lệch rằng những đánh giá của tôi về tình trạng tâm lý của Soneji đã dẫn đến những hành động vừa qua ở Miami.
Một tờ tạp chí tầm quốc gia chạy hàng tít Cảnh sát DC. đánh mất Maggie Rose! Thomas Dunne phát biểu trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình rằng ông coi tôi là người phải chịu trách nhiệm về việc con gái ông không được thả ở Florida.
Kể từ đó, tôi trở thành chủ đề của nhiều bài báo và xã luận. Không bài nào trong số đó mang tính tích cực - hay phản ánh sát thực tế.
Nếu thực sự làm hỏng vụ trao đổi tiền chuộc vì lỗi này hay lỗi khác, tôi đã chấp nhận những chỉ trích rồi. Tôi có thể chấp nhận chỉ trích. Nhưng thực sự tôi không làm hỏng việc. Tôi đã mạo hiểm mạng sống của mình trong vụ trao đổi ở Florida.
Hơn lúc nào hết, tôi cần biết tại sao Gary Soneji lại chọn tôi cho vụ trao đổi ở Florida. Tại sao tôi đã trở thành một phần kế hoạch của hắn? Tại sao tôi được chọn? Cho đến khi làm rõ được điều ấy, tôi chẳng thể nào dứt bỏ được sự quan tâm đối với vụ bắt cóc này. Tôi chẳng quan tâm đến những gì Jefe nói, nghĩ hoặc làm với mình.
“Damon, con đi thẳng ra ngoài, tới hiên trước,” tôi nói với cậu con trai nhỏ của mình. “Bảo các phóng viên đi đi. Bảo họ lên xe đi. Bảo họ lượn đi. Được chứ?”
“Vâng. Lượn đi!” Damon nói.
Tôi nhe răng cười với Damon và nó hiểu là tôi đang cố gắng khai thác những gì hay ho nhất của tình huống xấu. Thằng bé mỉm cười đáp lại tôi. Janelle cuối cùng cũng cười nhăn và cầm lấy tay Damon. Tôi sắp ra khỏi giường. Chúng cảm nhận được rằng HÀNH ĐỘNG sắp diễn ra. Chắc chắn là thế.
Tôi vội vã bước ra hiên trước. Tôi sẽ phát biểu với cánh báo chí.
Tôi chẳng buồn đi giày. Hay mặc áo. Tôi nghĩ đến những lời bất tử của Tarzan - Aaeeyaayaayaa! “Các bạn thấy thế nào trong buổi sáng mùa đông đẹp trời này?” tôi hỏi, đứng đó với chiếc áo vải bông thô thùng thình trên người. “Có ai cần thêm cà phê hay bánh ngọt không?”
“Thanh tra Cross, Katherine Rose và Thomas Dunne đổ lỗi cho ông vì những sai lầm ở Florida. Đêm qua ông Dunne đã đưa ra thêm một tuyên bố nữa.” Một người cung cấp miễn phí tin buổi sáng cho tôi. Đúng, tôi vẫn là vật tế thần của tuần này.
“Tôi có thể hiểu được sự thất vọng của gia đình Dunne trước kết quả của vụ trao đổi ở Florida,” tôi nói bằng giọng đều đều. “Hãy cứ vứt cốc cà phê của các vị xuống bất kỳ chỗ nào trên bãi cỏ, như quý vị đã và đang làm. Tôi sẽ thu dọn sau.”
“Thế ông đồng ý rằng mình đã mắc sai lầm,” ai đó lên tiếng. “Về việc trao tiền chuộc khi chưa được trông thấy Maggie Rose trước, đúng không?”
“Không. Tôi không hề đồng ý. Khi ở Florida và Nam Carolina tôi không có lựa chọn nào. Lựa chọn duy nhất tôi có là không đi cùng gã liên lạc. Các vị thấy đấy, khi quý vị bị còng tay còn gã kia có súng, các vị thất thế nghiêm trọng. Khi lực lượng hỗ trợ lại xuất hiện muộn, đó lại là một vấn đề nữa.”
Cứ như thể họ chẳng nghe thấy lời nào tôi nói. “Thanh tra, các nguồn tin của chúng tôi cho biết rằng ngay từ đầu ông đã quyết định trả tiền chuộc,” một người mớm lời.
“Tại sao các vị tới đây và chen chúc trên bãi cỏ nhà tôi?” tôi đáp lại câu nói vớ vẩn đó. “Tại sao các vị tới đây và làm cho gia đình tôi sợ hãi? Làm náo loạn khu này? Tôi không quan tâm các vị in ra những gì về tôi, nhưng tôi sẽ nói cho các vị nghe điều này: các vị chẳng biết cái quái gì về chuyện đang diễn ra. Có thể các vị đang gây nguy hiểm cho cô bé nhà Dunne đấy.”
“Maggie Rose Dunne còn sống chứ?” một người hét lên. Tôi xoay người và bước trở vào nhà. Việc đó sẽ dạy cho họ một bài học, đúng thế. Bây giờ họ đã hiểu tôn trọng sự riêng tư của người khác là như thế nào.
“Này, Ông Bơ Lạc. Có gì thế?”
Sau đó một chút vào buổi sáng, một đám đông kiểu khác nhận ra tôi. Đàn ông và phụ nữ đang xếp hàng ba ở phố 12, phía trước nhà thờ Thánh Anthony. Họ đang đói và rét, và không ai trong số họ đeo máy ảnh Nikon hay Leica trên cổ.
“Này Ông Bơ Lạc, tôi đã thấy ông trên ti vi. Bây giờ ông là ngôi sao điện ảnh hả?” Tôi nghe tiếng một người gọi to.
“Chuẩn luôn. Còn phải nói sao?”
Trong vài năm qua, Sampson và tôi đã vận hành điểm cung cấp đồ ăn miễn phí ở nhà thờ Thánh Anthony. Chúng tôi mở cửa hai hoặc ba ngày một tuần. Tôi bắt đầu làm việc này vì Maria, người đã thực hiện được một phần nghiên cứu xã hội của mình ở xứ đạo này. Sau khi vợ mất, tôi vẫn tiếp tục công việc này vì lý do ích kỷ nhất: công việc này khiến tôi cảm thấy thoải mái. Sampson chào đón người ta đến ăn trưa ở cửa trước. Cậu ta thu những chiếc vé đánh số mà họ đã xếp hàng để nhận được. Cậu ta còn là người ngăn chặn người ta gây chuyện.
Trong phòng ăn, tôi là người ngăn chặn rắc rối bằng sức mạnh. Tôi được gọi là Ông Bơ Lạc. Jimmy Moore - người điều hành bếp - tin vào hiệu quả dinh dưỡng của bơ lạc. Bên cạnh một bữa ăn đầy đủ mà thông thường gồm bánh mì, hai món rau, một món thịt hay cá hầm cùng món tráng miệng, bất kỳ ai muốn đều được nhận một cốc bơ lạc. Ngày nào cũng thế.
“Này Ông Bơ Lạc. Hôm nay ông có chút bơ lạc ngon cho chúng tôi chứ? Ông có loại Skippy hay Peter Pan dở òm đấy?”
Tôi nhe răng cười với những gương mặt buồn bã quen thuộc trong đám đông. Mũi tôi đầy những mùi hôi của cơ thể, mùi mồm thối, mùi rượu để lâu. “Tôi không biết chính xác hôm nay thực đơn có gì.”
Những người tới thường xuyên đều biết Sampson và tôi. Hầu hết bọn họ cũng biết chúng tôi là cảnh sát. Một số trong đó biết tôi là chuyên gia tâm lý bởi nhiều khi không làm việc ở chỗ này, tôi còn đảm nhiệm việc tư vấn tâm lý, trong một căn nhà di động đúc sẵn ghi dòng chữ “Chúa giúp đỡ những người biết tự giúp mình. Vào đây đi.”
Jimmy Moore điều hành mọi thứ gọn gàng và hiệu quả. Ông tuyên bố đây là điểm cung cấp đồ ăn miễn phí lớn nhất ở Bờ Đông, và trung bình mỗi ngày chúng tôi cung cấp hơn một ngàn một trăm suất ăn. Nơi này bắt đầu phục vụ từ mười giờ mười lăm, bữa trưa kết thúc lúc mười hai giờ ba mươi. Thế nghĩa là nếu ai đó có mặt đúng một phút sau mười hai giờ ba mươi, kẻ ấy sẽ chịu đói ngày hôm đó. Hãy có kỷ luật, hãy biết tôn trọng, đó là một phần quan trọng trong chương trình tại nhà thờ Thánh Anthony.
Không ai được vào nếu say xỉn hoặc có biểu hiện phê thuốc quá rõ ràng. Phải hành xử đúng mực trong khi ăn. Mỗi người có khoảng mười phút để ăn - những người đói rét khác đang đợi thành hàng dài bên ngoài. Mọi người đều được đối xử một cách tôn trọng, lịch thiệp. Không đưa ra câu hỏi với bất kỳ khách nào. Nếu xếp hàng chờ đợi, ta sẽ được ăn. Khách được gọi là Ngài hoặc Bà, và hầu hết các nhân viên tình nguyện đều được đào tạo để tỏ ra vui vẻ. Thực tế là việc “kiểm tra nụ cười” được thực hiện với những tình nguyện viên mới làm việc trong phòng ăn hoặc ở khu xếp hàng nhận đồ.
Vào tầm trưa, bên ngoài có một vụ lộn xộn lớn. Tôi có thể nghe thấy tiếng Sampson quát. Đang có chuyện rắc rối gì đó.
Hàng người chờ nhận đồ ăn đang la hét và chửi rủa ầm ĩ. Rồi tôi nghe tiếng Sampson gọi hỗ trợ. “Alex! Ra đây đi!”
Tôi chạy ra bên ngoài và ngay lập tức trông thấy điều đang diễn ra. Hai bàn tay tôi nắm chặt lại như hai cái đe. Cánh báo chí lại mò được chúng tôi. Họ đã tìm ra tôi.
Vài tay quay phim đang ghi lại hình ảnh của những người đang đợi đến lượt nhận đồ ăn, và đó là việc khiến người ta rất ghét - một điều dễ hiểu. Những người này đang cố gắng giữ lại chút tự trọng cuối cùng của mình, và họ không muốn mình bị đưa lên truyền hình trong cảnh đang xếp hàng chờ nhận đồ ăn phân phát.
Jimmy Moore là một người gốc Ai Len cứng rắn, thô lỗ từng làm việc trong lực lượng cảnh sát DC. cùng chúng tôi. Ông đã chạy ra ngoài, và thực ra chính Jimmy mới là người gây ra phần lớn sự huyên náo.
“Bọn chó chết khốn nạn, bọn chết dẫm!”
Tôi bỗng thấy chính mình đang quát lên. “Chúng mày không được mời tới đây đâu! Chúng mày đếch được đón chào đâu! Hãy để những người này yên. Để yên cho bọn tao phục vụ bữa trưa cho họ.”
Các tay máy ảnh ngừng chụp. Họ chằm chằm nhìn tôi. Sampson cũng thế. Và Jimmy Moore cũng vậy. Hầu hết mọi người đang xếp hàng chờ đến lượt cũng thế. Cánh báo chí không bỏ đi nhưng lùi lại. Hầu hết bọn họ băng ngang phố 12, và tôi biết rằng họ sẽ đợi tôi đi ra.
Chúng tôi đang phục vụ bữa trưa cho người ta, tôi nghĩ khi quan sát đám phóng viên và những tay săn ảnh đợi tôi ở công viên bên kia phố. Ngày nay cánh báo chí còn phục vụ những kẻ quái quỷ nào ngoài các tập đoàn và các gia đình giàu có đang cho họ việc làm?
Những tiếng nói bất bình bắt đầu vang lên quanh chúng tôi. “Những người đang đói rét. Chúng ta ăn thôi. Con người có quyền được ăn,” ai đó từ trong hàng hét lên.
Tôi đi vào trong, trở về vị trí của mình. Chúng tôi bắt đầu phục vụ bữa trưa. Tôi là Ông Bơ Lạc.