“HÃY NGỒI THOẢI MÁI, thư giãn, và tận hưởng chuyến bay,” gã liên lạc nói khi hai chúng tôi đã lên máy bay. “Có vẻ như tôi là phi công thân thiện của anh. Này, nhưng có thể không được thân thiện lắm đâu.”
Hắn còng tôi vào tay của một trong bốn chiếc ghế hành khách. Một người nữa bị giữ làm con tin, tôi nghĩ. Có lẽ tôi có thể giật tung tay ghế ra. Nó làm bằng kim loại và nhựa. Đủ lỏng lẻo.
Chắc chắn gã liên lạc là phi công của chiếc máy bay này. Hắn hoàn thành thủ tục xin phép cất cánh, rồi chiếc Cessna vừa xóc vừa chạy trên đường băng, từ từ tăng tốc độ. Cuối cùng nó cất cánh và bay lên không trung, theo hướng Đông Nam, bay trên phần Đông của Orlando và St. Petersburg. Tôi chắc chắn rằng, cho đến lúc này, chúng tôi vẫn đang bị theo dõi. Nhưng kể từ đây trở đi, mọi thứ phụ thuộc vào gã liên lạc. Và phụ thuộc vào kế hoạch hoàn hảo của Soneji.
Trong vài phút bay đầu tiên, hai chúng tôi im lặng. Tôi ngồi tựa vào ghế và quan sát gã liên lạc làm việc, cố gắng nhớ mọi chi tiết của chuyến bay cho tới lúc này. Gã đàn ông có năng lực và rất thoải mái trong việc điều khiển máy bay. Vẫn không có dấu hiệu căng thẳng nào. Rõ ràng là một tay chuyên nghiệp.
Một liên tưởng kỳ lạ xuất hiện trong đầu tôi. Bây giờ chúng tôi đang ở Florida, bay hướng về phía Nam. Ban đầu một băng đảng ma túy Colombia đã đe dọa gia đình Bộ trưởng Goldberg. Đó có phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên không? Tôi đã không còn tin vào sự trùng hợp nữa.
Một nguyên tắc làm việc của cảnh sát, đặc biệt là công việc cảnh sát theo kinh nghiệm của tôi, cứ liên tục xuất hiện trong đầu tôi. Một nguyên tắc quan trọng. Chín mươi lăm phần trăm vụ án được giải quyết bởi kẻ nào đó mắc một sai lầm. Cho tới giờ Soneji chưa mắc sai lầm nào. Hắn đã không để lại cho chúng tôi kẽ hở nào. Bây giờ sẽ là lúc cho những sai lầm. Vụ trao đổi sẽ là khoảng thời gian nguy hiểm đối với hắn.
"Toàn bộ vụ này đã được lên kế hoạch với độ chính xác rất cao," tôi nói với Mũ Có Vành. Bây giờ chiếc máy bay đang tiến xa hơn ra Đại Tây Dương. Hướng đến cái đích nào? Để thực hiện vụ trao đổi cuối cùng vì Maggie Rose sao?
“Anh khá đúng đấy. Mọi thứ chặt chẽ hết mức có thể. Anh sẽ không tin mọi thứ được sắp xếp kín kẽ thế nào đâu.”
“Con bé thực sự ổn chứ?” tôi hỏi hắn thêm một lần.
“Tôi đã nói với anh rồi, sáng nay tôi đã trông thấy nó. Chưa ai động đến nó,” hắn nói. “Một sợi tóc cũng không.”
“Thực sự khó để tôi tin điều đó,” tôi nói. Tôi nhớ chúng tôi đã tìm thấy Michael Goldberg như thế nào.
Tay phi công nhún đôi vai rộng của mình. “Anh muốn tin cái quái gì cũng được.” Hắn không thực sự quan tâm tới những gì tôi nghĩ.
“Michael Goldberg đã bị lạm dụng tình dục. Tại sao chúng tôi lại phải tin rằng con bé không bị làm hại?” tôi hỏi.
Gã liên lạc nhìn tôi. Trong lòng tôi có cảm giác rằng hắn không biết gì về tình trạng của Goldberg. Theo tôi, dường như hắn không phải đồng bọn của Soneji, mà Gary Soneji cũng không có đồng bọn thực sự nào. Chắc chắn tay phi công là kẻ được thuê, nghĩa là chúng tôi có cơ hội cứu Maggie Rose.
“Michael Goldberg còn bị đánh sau khi đã chết,” tôi nói với hắn. “Nó bị hiếp dâm. Nói để anh biết mình đang dính líu đến chuyện gì. Đối tác của anh là ai.”
Vì lý do nào đó, điều ấy khiến gã liên lạc cười nhăn nhở. “Được rồi. Không gợi ý hữu ích hay câu hỏi khó chịu nào nữa. Dù tôi đánh giá cao sự lo lắng của anh. Tận hưởng chuyến bay đi. Con bé chưa bị đánh hay bị lạm dụng tình dục. Với tư cách một quý ông, tôi nói thật đấy.”
“Anh đúng là người như thế à? Dù sao thì anh cũng không thể biết điều đó,” tôi nói. “Từ sáng tới giờ anh chưa gặp con bé. Anh không biết Soneji có thể làm gì khi chỉ có mình hắn. Dù tên thật của hắn là gì.”
“Ừ, mà này, tất cả chúng ta đều phải tin tưởng đối tác của mình. Giờ anh chỉ ngồi yên và im miệng đi. Hãy tin tôi. Vì phi hành đoàn thiếu người, chuyến bay này không mời khách dùng đồ uống hay đồ ăn vặt đâu.”
Tại sao hắn lại điềm tĩnh kinh khủng như thế nhỉ? Hắn quá tin vào ở bản thân.
Liệu có phải đã có những vụ bắt cóc khác diễn ra trước vụ này? Có thể hắn đã diễn một vụ thử nghiệm ở đâu đó không? Ít nhất đó cũng là điều cần xác minh. Nếu tôi có khả năng xác minh điều gì đó sau khi chuyện này kết thúc.
Tôi ngả người về sau một lúc và nhìn xuống phía dưới. Chúng tôi đang bay phía trên mặt biển. Tôi nhìn đồng hồ đeo tay của mình - đã hơn ba mươi phút kể từ khi rời Orlando. Biển có vẻ động, dù trời nắng và sáng sủa. Thi thoảng có một đám mây phủ bóng xuống mặt nước nhấp nhô. Cái bóng chập chờn của chiếc máy bay xuất hiện rồi lại biến mất. Hẳn là Cục đang theo dõi chúng tôi qua rađa, nhưng tay phi công cũng sẽ biết điều đó. Hắn không có vẻ gì lo lắng. Đây là trò mèo vờn chuột đáng sợ. Gã liên lạc sẽ phản ứng thế nào? Soneji và Maggie Rose đang ở đâu? Chúng tôi sẽ trao đổi ở đâu?
“Anh học bay ở đâu?” tôi hỏi. “Ở Việt Nam à?” Tôi đang phân vân về điều đó. Hắn có vẻ ở đúng độ tuổi, từ bốn lăm đến gần năm mươi, dù bắt đầu trông xuống phong độ. Tôi đã điều trị cho một số cựu binh trở về từ Việt Nam có đủ sự bất cần để tham gia vào một vụ bắt cóc.
Hắn không khó chịu bởi câu hỏi này, nhưng cũng không trả lời tôi.
Thật kỳ quái. Gã liên lạc vẫn không có vẻ lo lắng hay hồi hộp. Một trong hai đứa trẻ bị bắt cóc đã chết. Tại sao hắn lại tự mãn và thư thái như vậy? Hắn biết điều gì mà tôi không biết? Gary Soneji là ai? Hắn là ai? Quan hệ của chúng là thế nào?
Sau khoảng nửa giờ, chiếc Cessna bắt đầu hạ thấp độ cao hướng về phía một hòn đảo nhỏ bao quanh là các bãi tắm cát trắng. Tôi không biết chúng tôi đang ở đâu. Có lẽ là một nơi nào đó ở Bahamas chăng? FBI vẫn bám sát chúng tôi chứ? Vẫn theo dõi chúng tôi từ trên trời chứ? Hay đã mất dấu?
“Hòn đảo dưới kia tên gì vậy? Chúng ta đang ở đâu? Đến lúc này thì tôi cũng chẳng làm được gì nữa.”
“Đây là Little Abaco,” rốt cuộc gã liên lạc cũng trả lời. “Có kẻ nào lần theo dấu vết của ta không? FBI? Giám sát điện tử? Có thiết bị gắn trên người anh à?”
“Không,” tôi đáp. “Không có thiết bị nào. Chẳng giấu giếm gì đâu.”
“Có thể họ phủ gì đó lên tiền chăng?” Tên này dường như biết hết mọi khả năng có thể xảy ra. “Chẳng hạn như bụi huỳnh quang ấy?”
“Chuyện đó thì tôi không biết,” tôi nói. Tuyên bố ấy cũng đúng phần nhiều. Nhưng tôi cũng không thể chắc chắn. Có thể FBI đã không nói cho tôi biết tất cả.
“Tôi hy vọng là không. Khó mà tin được các anh sau chuyện đã xảy ra ở Công viên Disney. Nơi ấy đầy cảnh sát và bọn FBI. Mà lại sau khi chúng tôi đã bảo các anh không được làm thế. Thời nay chẳng thể tin nổi ai.”
Tay phi công đang cố gắng hài hước. Tên này chẳng thèm quan tâm tôi có hưởng ứng hay không. Hắn dường như là một kẻ sa cơ lỡ bước đến tuyệt vọng nhưng lại được trao cơ hội kiếm tiền cuối cùng. Những đồng tiền bẩn nhất thế giới.
Có một đường băng hẹp trên bãi biển. Lớp cát lèn chặt chạy dài khoảng vài trăm mét. Chiếc máy bay hạ cánh nhẹ nhàng và chuyên nghiệp. Tay phi công làm một cú cua hình chữ U khá nhanh rồi chạy thẳng về phía một hàng cọ. Dường như đây là một phần của kế hoạch. Mọi chi tiết đều đúng như đã định. Cho tới giờ thì hoàn hảo.
Ở đây không có ngôi nhà độc đáo nào nằm một mình trên đảo. Tôi không thể nhìn ra khu vực đón tiếp nào. Những quả đồi phía sau bãi tắm sum suê và mọc dày cây nhiệt đới.
Không có dấu hiệu nào của con người, ở bất kỳ đâu. Không Maggie Rose Dunne. Không Soneji.
“Con bé ở đây không?” tôi hỏi gã hên lạc.
“Câu hỏi tốt đấy,” hắn đáp. “Chúng ta hãy đợi xem. Tôi sẽ đi tiền trạm.”
Hắn tắt động cơ, rồi chúng tôi chờ đợi trong sự tĩnh lặng và cái nóng ngộp thở. Ngoài ra thì cũng không có thêm câu trả lời nào cho các câu hỏi của tôi. Tôi muốn giật tung cái tay ghế và nện hắn bằng thứ đó. Tôi nghiến răng mạnh đến mức thấy đau đầu.
Gã liên lạc dán mắt nhìn bầu trời không mây phía trên đường băng. Hắn quan sát qua kính chắn gió nhiều phút liền. Tôi thấy khó thở trong cái nóng hầm hập.
Con bé có ở đây hay không? Liệu Maggie Rose còn sống không? Thằng khốn nạn!
Những con bọ liên tục đậu xuống lớp kính màu. Một con bồ nông đâm bổ xuống vài lần. Nơi này trông có vẻ cô độc. Chẳng có việc gì khác diễn ra.
Trời ngày càng nóng, đến mức không chịu nổi. Nóng như một chiếc xe hơi bị bỏ lại dưới nắng. Hình như gã phi công không cảm thấy điều ấy. Rõ ràng hắn đã quen với dạng thời tiết này.
Vài phút đã kéo dài thành một giờ. Rồi hai giờ. Người tôi ướt đẫm mồ hôi và như sắp chết vì khát. Tôi cố gắng không nghĩ đến cái nóng nhưng không thể. Tôi vẫn nghĩ rằng chắc chắn FBI đang theo dõi chúng tôi từ trên không. Tình trạng đấu súng kiểu Mexico[1]. Điều gì sẽ phá vỡ tình trạng đó?
“Maggie Rose Dunne có ở đây không?” tôi hỏi gã liên lạc thêm vài lần. Chuyện này càng kéo dài, tôi càng lo cho con bé.
Không một câu trả lời. Thậm chí không một dấu hiệu nào cho thấy tay phi công nghe tôi hỏi. Hắn chẳng nhìn đồng hồ đeo tay lần nào. Hắn không quay lại, không cựa quậy. Tên này đang rơi vào trạng thái bị hôn mê nào đó chăng? Hắn có vấn đề gì?
Trong một lúc lâu, tôi chăm chăm nhìn tay ghế mà tôi bị còng vào. Tôi nghĩ đó gần như một sai lầm mà bọn chúng phạm phải. Cái tay ghế đã cũ, và phát ra tiếng rắc rắc khi tôi kiểm tra độ chắc chắn của nó. Tôi có thể giật tung nó ra khỏi ghế. Nếu chuyện đó xảy ra, tôi biết mình sẽ gặp rắc rối. Nhưng tôi phải thử. Đó là giải pháp duy nhất.
Rồi, đột nhiên và bất ngờ như khi hạ cánh, chiếc Cessna chạy trở về phía đường băng trên bãi biển. Chúng tôi lại cất cánh.
Chúng tôi bay thấp, ở độ cao dưới ba trăm mét. Không khí mát mẻ ùa vào máy bay. Tiếng rền của cánh quạt khiến tôi buồn ngủ.
Trời đang tối dần. Tôi quan sát mặt trời biến mất dần khi bóng đêm kéo tới, chìm xuống dưới đường chân trời phía trước. Cảnh thật đẹp và thật kỳ quái trong hoàn cảnh này. Tôi biết gã phi công đã chờ đợi điều gì. Đợi đêm xuống. Hắn muốn làm việc về đêm. Soneji thích bóng đêm.
Khoảng nửa giờ sau khi trời tối, chiếc máy bay lại bắt đầu hạ thấp độ cao. Phía bên dưới chúng tôi có những dải và đốm sáng bé xíu - nhìn từ không trung trông như một thị trấn nhỏ. Đây rồi. Đây mới là lúc bắt đầu vở diễn. Vụ trao đổi Maggie Rose sắp diễn ra.
“Đừng hỏi gì tôi. Bởi tôi sẽ không nói cho anh đâu,” gã liên lạc nói từ ghế điều khiển mà không hề quay lại.
“Bây giờ việc đó có gì làm tôi ngạc nhiên nữa chứ?” tôi nói. Cố gắng làm ra vẻ đang dịch chuyển người trên ghế, tôi giật tay ghế và cảm thấy thứ gì đó lung lay. Tôi sợ làm nó rời ra nhiều hơn.
Đường băng và sân bay nhỏ, nhưng ít ra cũng là có. Tôi có thể trông thấy hai chiếc máy bay nhỏ khác gần tòa nhà không được sơn. Tay phi công cố gắng dùng vô tuyến liên lạc với ai đó trên mặt đất. Tim tôi đập dồn dập.
Một tấm bảng trạm xăng Flying A kiểu cũ chênh vênh đứng trên mái tòa nhà. Khi chúng tôi hạ cánh, không có dấu hiệu của bất kỳ ai. Không thấy Gary Soneji. Không thấy Maggie Rose. Chính xác là chưa thấy.
Kẻ nào đó đã vội vã bỏ đi, tôi nghĩ. Bây giờ chúng ở đâu?
“Đây là nơi sẽ thực hiện vụ trao đổi Maggie Rose à?” Tôi lại tác động tới tay ghế. Một cú giật nữa với gần như toàn bộ sức lực của tôi.
Gã liên lạc từ ghế ngồi đứng lên. Hắn lách người qua tôi. Tên này bắt đầu leo ra khỏi máy bay. Hắn đang cầm chiếc cặp chứa mười triệu đô la.
“Tạm biệt thanh tra Cross,” hắn xoay người lại và nói. “Xin lỗi, nhưng tôi phải chạy. Lát nữa đừng bận tâm đến việc tìm kiếm khu vực này. Con bé không ở đây đâu. Thậm chí gần đây cũng không. Mà này, chúng ta đã trở lại đất Mỹ rồi. Bây giờ anh đang ở Nam Carolina.”
“Con bé đâu?” tôi hét lên gọi hắn, níu chiếc còng gắn vào tay ghế. FBI đâu rồi? Họ tụt lại sau chúng tôi bao xa?
Tôi phải làm gì đó. Bây giờ tôi phải hành động. Tôi đứng lên để tạo đà, rồi dùng cả trọng lượng và sức lực của mình để giật phăng cái tay ghế của chiếc máy bay nhỏ này. Bộ phận bằng nhựa và kim loại tung ra một nửa. Tôi tiếp tục giật. Nửa còn lại của tay ghế bật tung ra với tiếng động mạnh, giống như một chiếc răng ở sâu bên trong và bị nhổ đi đầy đau đớn.
Chỉ sau hai sải chân, tôi đã ra đến cánh cửa đang để mở của máy bay. Gã liên lạc đã ở dưới mặt đất, chạy trốn cùng chiếc cặp. Tôi đâm bổ vào hắn. Tôi muốn giữ chân hắn cho tới khi Cục tới. Tôi cũng muốn đánh ngã tên khốn đó, cho hắn thấy bây giờ ai đang nắm quyền kiểm soát.
Tôi lao vào gã liên lạc theo kiểu con diều hâu tấn công một con chuột đồng. Cả hai ngã mạnh xuống nền đường rải nhựa, thở hồng hộc. Cái tay ghế vẫn lủng lẳng bám theo còng tay của tôi. Phần nhựa rạch vào mặt hắn tóe máu. Bằng cánh tay còn tự do, tôi ấn chặt hắn xuống.
“Maggie Rose đâu? Nó đang ở đâu?” tôi dùng hết sức bình sinh hét lên.
Phía bên trái, trên mặt biển tối lấp lóa, tôi có thể trông thấy những ánh đèn dập dềnh, đang tiến về phía chúng tôi rất nhanh. Đó hẳn phải là Cục. Các máy bay do thám của họ đang đến ứng cứu. Hẳn là họ đã bám theo được chúng tôi.
Ngay lúc đó tôi bị một cú đòn vào gáy. Có cảm giác như đó là tuýp nước. Tôi không ngất đi ngay. Soneji chăng?
Một giọng nói hét lên trong tôi. Cú đánh thứ hai nện vào phần mềm ở gáy tôi. Lần này thì tôi gục hẳn. Tôi không thấy kẻ nào ra đòn hay thứ mà kẻ đó sử dụng.
Khi tôi tỉnh dậy, sân bay nhỏ ở Nam Carolina là một dải đèn sáng rực cùng một loạt sự kiện diễn ra. Toàn bộ lực lượng FBI đang ở đây. Cảnh sát địa phương Carolina cũng vậy. Các xe cứu thương, cứu hỏa ở khắp mọi nơi.
Nhưng gã liên lạc đã biến mất. Khoản tiền chuộc mười triệu đô la cũng thế. Soneji đã lên kế hoạch một cách hoàn hảo. Một bước đi hoàn hảo nữa.
“Con bé thế nào? Maggie Rose ấy?” tôi hỏi bác sĩ cấp cứu hói đầu đang chăm sóc cho các vết thương trên đầu tôi.
“Không thưa ngài,” anh ta nói bằng giọng chậm rãi. “Con bé vẫn mất tích. Không ai trông thấy Maggie Rose Dunne quanh đây.”
❀ ❀ ❀
[1] Trong cuộc đấu súng này, người nổ súng thứ nhất sẽ giết chết một tay súng, như vậy người nổ súng thứ hai sẽ là kẻ có lợi nhất. Vì vậy cả ba tay súng luôn cảnh giác cao độ, chờ cho một trong các đối thủ ra tay trước.