MAGGIE ROSE đang ở giữa màn đêm đặc quánh.
Con bé không biết mình đã ở trong bóng tối được bao lâu. Nhưng chắc là rất lâu rồi. Nó không thể nhớ lần gần nhất nó ăn là khi nào. Hoặc lần gần nhất trông thấy hay nói chuyện với người nào đó, trừ những tiếng nói bên trong đầu nó.
Nó ước rằng ngay bây giờ có người nào đó xuất hiện. Nó giữ suy nghĩ ấy trong đầu suốt nhiều giờ.
Con bé thậm chí còn ước bà già kia sẽ quay lại và hét vào mặt nó. Nó bắt đầu tự hỏi tại sao nó bị trừng phạt; tự hỏi nó đã làm điều gì sai ghê gớm đến thế. Phải chăng nó đã hư và đáng phải chịu toàn bộ chuyện này? Maggie bắt đầu nghĩ rằng chắc hẳn bản thân phải là người xấu nên tất cả những chuyện tồi tệ này mới xảy ra.
Bây giờ Maggie Rose không thể khóc nữa. Ngay cả khi muốn thì nó cũng không thể. Nó không thể khóc thêm nữa.
Rất nhiều lúc con bé nghĩ rằng mình đã chết. Bây giờ Maggie Rose hầu như không cảm nhận được gì. Rồi nó tự cấu mình thật mạnh. Thậm chí tự cắn mình. Một lần nó tự cắn ngón tay cho tới khi bật máu. Nó nếm vị máu ấm của chính mình và quái gở thay, con bé lại thấy thật tuyệt. Thời gian nó trải qua trong bóng tối dường như kéo dài mãi mãi. Bóng tối giống như một căn buồng bé xíu và chật chội. Con bé...
Rồi đột nhiên Maggie Rose nghe thấy những giọng nói bên ngoài. Nó không thể nghe đủ rõ để hiểu nội dung câu chuyện, song dứt khoát là có nhiều giọng nói. Bà già chăng? Chắc chắn là thế. Maggie Rose muốn hét lên gọi ra bên ngoài nhưng nó sợ bà già. Tiếng hét, những lời đe dọa đáng sợ của bà ta và những âm thanh rin rít còn khủng khiếp hơn những bộ phim kinh dị mà mẹ con bé không muốn nó xem. Đáng sợ gấp nhiều lần Freddy Krueger.
Những giọng nói ngừng lại. Maggie Rose không thể nghe thấy gì ngay cả khi nó ép tai vào cửa nhà kho. Họ đã bỏ đi. Họ sẽ bỏ mặc nó ở đây mãi mãi.
Con bé gắng khóc nhưng chẳng thấy giọt nước mắt nào.
Rồi Maggie Rose bắt đầu hét toáng lên. Cánh cửa đột ngột mở tung và nó bị chói mắt vì thứ ánh sáng đẹp đẽ nhất.